The first 190 lines.
Phụ đề tiếng Tây Ban Nha bình thường. Những ngôn ngữ khác không phụ đề.
Mày cần tắm rồi đấy, Borras.
- -
- -
- Manita, chìa khóa... -
- -
Borras, ở yên đó.
- Đừng để nó xổng ra. - Chào, Borras.
[ Manita, manita! Fermín đang gọi nè. ]
Chị đang nói gì thế?
- -
- Chị đang nói gì thế? - Lên tầng đi.
Đừng nói chuyện kiểu đó.
Lên đi.
- -
Hẹn hò rồi đây!
Anh ấy chỉ là bạn thôi.
Với lại, cậu giới thiệu bọn tớ với nhau mà.
Tớ đùa thôi.
Họ về rồi.
Borras.
Borras, Borras.
Borras, yên nào.
Mời vào.
Manita! Adela!
Thằng nhóc đó ném bóng nước vào xe trên đường.
Thế rồi một xe Jeep đi ngang qua, nó ném bóng vào xe ấy,
người lính tức giận, bước ra khỏi xe, rồi bắn nó.
Trời ạ! Nó không sao chứ?
Bắn vào đầu mà. Chết tươi luôn.
Đáng sợ thật.
Adela?
Bà Sofia về rồi, lũ nhóc muốn ăn dâu tây.
Nhanh nhé.
Cảm ơn.
- Con được điểm A+ đấy. - Giỏi thế!
Chắc Sofi cũng thế nhỉ.
Cleo, đem hai bộ đồ của chồng cô đến tiệm giặt nhé.
- Vâng. - Hôm nay đi luôn đi.
- Ông ấy cần dọn đồ, thứ Sáu đi rồi. - Vâng, thưa bà.
- Cảm ơn. - Bố chuẩn bị đi ạ?
Ừ. Đến hội nghị ở Quebec.
- Chỗ đó ở đâu thế ạ? - Ở Canada!
- Em dốt thế! - Này, này.
Em có biết đâu, làm sao?
Đừng cho Sofi ăn, nó béo lên đấy.
- Em không nên ở trên này. - Em đang chăm nó.
Mẹ em không thích đâu.
Đừng đến gần rìa nhà.
- Em đáng ra phải chết rồi. - Sao lại thế?
- Vì đây là trò chơi của anh. - Thế thì em không muốn chơi nữa đâu.
Ờ, anh cũng chẳng muốn em chơi, đồ ẻo lả!
Em có chuyện gì thế? Kể chị nghe được không?
- Em không thể nói. Em chết rồi. - Vậy hồi sinh đi.
Không được. Em chết rồi.
Vậy thôi.
Chị đang làm gì thế?
Chị đang làm gì thế? Nói đi.
Không thể. Chị chết rồi.
- Này. - Hmm?
Chị thích cảm giác chết đấy.
Ừm.
Đây, Borras.
Bố về nhà sớm kìa!
- Ai thế? - Bố ạ.
- Xin chào. - Đám nhóc này là ai nhỉ?
- Bố về sớm làm con vui lắm. - Ngạc nhiên ghê!
- Tiền mua đàn quay đây? - Tao có thấy đàn đâu.
Không, tiền để mua một cái cơ.
- Vậy nói tôi nghe Sở Trường Của Anh. - Sở Trường Của Anh.
Cảm ơn anh.
- Mày đã nghe tin mới nhất chưa? - Chuyện gì?
Hawaii, Bác sĩ.
Tôi rất khỏe, cảm ơn.
Cleo, đem cho Bác sĩ ly trà được không?
- Không! Chị ở đây với con! - Chị quay lại ngay mà.
Chỉ vài phút nữa thôi mà.
Làm cho Bác sĩ Antonio một ly trà Cam Cúc đi.
Thiên thần của Chúa, người bảo vệ kính mến của con,
...người gửi tình yêu của Chúa đến con. Hằng ngày, hãy bên con...
...để soi sáng và bảo vệ, để khuyên bảo và dẫn lối.
Đến giờ ngủ rồi, em yêu quý.
- Chúc chị ngủ ngon, Cleo. - Chúc em ngủ ngon, Sofi.
Em yêu chị.
Chị cũng yêu em.
Mơ đẹp nhé.
Chị cũng vậy ạ.
Toño, đi ngủ đi!
...lỡ mẹ anh hỏi khi nào về thì sao?
Anh sẽ gọi cho mẹ. Cà vạt nâu của anh đâu?
- Để em hỏi Cleo. - Nhà như đống lộn xộn.
Tủ lạnh thì toàn hộp rỗng, chỗ nào cũng thấy vết chó cắn.
Borras.
- Phải rồi. - Quỷ nhỏ.
Ừ. Nhưng tớ yêu nó lắm.
Tắt đèn đi.
Ờ, đang theo dõi cậu kìa.
- Mau lên. - Bà ấy chắc vẫn còn thức.
''Chăm sóc'' cả hai ta.
Có mà chăm sóc để không cho lãng phí điện!
- Sẵn sàng chưa? - Rồi.
Một.
Hai
Ba.
Một.
- Cái này cho bánh Tamales. - Tại nó ngon quá đi.
Hai. Cái này cho bánh Tortas.
- -
Không hề dịch chuyển.
Giáo sư Zovek đã quen với những thử thách.
[ Còn nhớ thằng Moises khốn nạn ở quê không? ]
- -
[ Nói rằng hắn không thể ngừng nghĩ về tớ. ]
[ Tớ nhận ra thư viết tay của thằng Moises. ]
- -
- - Không!
Thằng khốn đó gửi thư y hệt nhau đến mọi cô gái.
Sao lại ngồi ăn Torta một mình thế này?
Chào, Ramón! Chào, Fermín!
- Làm miếng này? - Thôi, tụi này ăn rồi.
Nếu em xong rồi, thì đi thôi. Anh thích xem bản chiếu sớm.
Đi nào.
- Em thực sự thấy thích xem phim à? - Em thích xem mà. Anh không à?
Nhưng ngoài này thú vị hơn.
Phải, thú vị thật. Anh muốn đến công viên không?
Có. Chờ anh chút.
Sao? Cậu không xem à?
- Ngoài này thú vị lắm. - Chà! Xem kìa.
Tớ thích chơi trong bóng tối hơn. Kể tớ nghe mọi chuyện sau nhé.
Đi chứ?
Thế nào?
Ngày nào anh cũng tập à?
Anh phải tập.
Anh dành đời mình cho võ thuật.
Anh lớn lên với đôi bàn tay trắng.
Mẹ chết khi anh còn nhỏ.
Anh đến ở với dì trong những khu ổ chuột.
Ở đó, anh em họ đánh anh. Và anh đã gặp đám người tồi tệ.
Thế rồi anh bắt đầu uống rượu và trở nên giận giữ.
Chết dần chết mòn.
Nhưng anh đã giác ngộ võ thuật.
Và mọi thứ trở nên...
...tập trung lại.
Hệt như lúc em nhìn vào anh.
Borras.
- Chào buổi sáng, công chúa. - Chào buổi sáng, chị Cleo.
Dậy thôi nào.
- Em buồn tè quá. - Ừ.
- Chào buổi sáng, Sofi. - Chào buổi sáng, bà nội.
Paco.
Dậy đi, thiên thần của chị.
Đi nào.
Paco.
Đến giờ rồi.
Nào.
- Chị muốn một cái! - Của em mà.
- Bà mua cho mọi người mà. - Nhưng cháu là người cho nó vào tủ lạnh.
Cho Sofi một cái đi, rồi bà mua cho cháu cả gói.
Nhanh nào các cháu, 7:20 rồi đấy.
Mới 7:17 thôi.
Này. Ăn đi rồi mà béo thêm.
- Tắt đi! - Không!
- Tắt đi! - Ok, em tắt đây.
- Cleo, quản con chó đi. - Vâng, thưa bà.
- Anh tránh ra! - Mày tránh ra đi!
Shotgun!
- Bật Đài Exitos đi! - Em ngồi trước. Nên được chọn.
- Cẩn thận nào. - Lui vào trong đi.
- Chuyển kênh đi! - Không, là Creedence vs. Beatles đấy.
- Tránh ra! - Trời ơi, thôi đi!
Đến lượt thì anh mới được chọn.
- Ổn định đi. - Im nào.
- Em không im đâu. - Cả cháu nữa, im lặng đi!
Khi em già, chị ở đó, nhưng chị là một người khác.
Khi em già?
Vâng.
- Hay khi em già đi? - Không, khi em già.
- Và khi đó là khi nào? - Trước khi em được sinh ra.
- Và khi đó em làm gì? - Em làm phi công.
- Phi công? - Vâng, phi công chiến đấu.
- Em thích thế à? - Không, đáng sợ lắm.
Thế á? Chị sẽ quay lại ngay.
- -
Chúa không cho, nếu không cậu sẽ mệt lắm.
- Chuẩn bị ngũ cốc cho Bác sĩ Antonio đi. - Ah
Tình yêu của mẹ.
- Mẹ! - Chào buổi sáng!
Con sắp xong rồi.
Nước ép đây ạ.
Pepe đợi để chào tạm biệt bố nhé.
No comments yet. Be the first to leave one.