The first 200 lines.
Ngày xửa ngày xưa, trong một vương quốc xa xôi nọ,
một bé gái chào đời.
Làn da của nàng thuần khiết như tuyết.
Tóc của nàng đen như màn đêm.
Người ta gọi nàng là Bạch Tuyết.
Có lẽ vì đó là cái tên kiêu căng nhất mà mọi người có thể gọi.
Người ta tin rằng, mẹ của Bạch Tuyết đã chết vì sinh khó.
Còn người cha, ông làm cho con gái của mình ương ngạnh,
ông ấy có thừa khả năng làm thế, vì ông ấy là vua.
Nhà vua yêu con gái của mình, và thần dân của ông ấy.
Vương quốc là miền đất hứa,
nơi mọi người hát và nhảy cả ngày lẫn đêm.
Dường như không một ai trở lại làm việc sau đó.
Hát và nhảy cả ngày lẫn đêm.
Ôi, lũ béo phị.
Nhà vua tự nuôi nấng cô con gái...
để nàng trị vì vương quốc vào một ngày nào đó.
Theo thời gian, ông nhận ra có vài điều mà ông không thể dạy nàng.
Vì thế ông đã sắc phong... một Hoàng Hậu mới.
Hoàng hậu là người đẹp nhất thế gian.
Bà ấy thông minh, và mạnh mẽ, và...
Chỉ cần làm rõ... bà ấy là tôi.
Và đây là câu chuyện của tôi...
không phải của cô ấy.
Bỏ bùa nhà vua bằng sắc đẹp, nhà vua đã van nài tôi lấy ông ấy.
Tôi đã có mọi thứ từ ông ấy.
Những ngôi sao, mặt trăng...
Nhưng phép thuật bóng tối đã xâm lấn vùng đất này.
Nhà vua dũng cảm nói lời chia tay Bạch Tuyết.
Rời đi và trao con dao găm yêu thích của ông cho nàng.
Thật thú vị... Nhưng chúng ta hãy bàn tán về việc này sau nhé...
Ông ấy phi ngựa vào khu rừng tối, và buồn thay...
là không bao giờ thấy ông ấy lần nữa.
Bạch Tuyết tìm và tìm kiếm cha mình...
Và khi nàng thực sự nhận ra là ông đã đi xa. Nàng đã gục ngã.
Giờ cô gái ấy được nuôi nấng bởi hoàng hậu xinh đẹp...
10 năm trôi qua, và Bạch Tuyết ngày càng trưởng thành...
Vương quốc giờ trở thành băng tuyết vĩnh hằng, và hoàng hậu nhận ra...
nếu bà ấy muốn mãi là người xinh đẹp nhất vùng đất này...
Tuyết sẽ phải là tuyết tốt nhất.
Tuyết sẽ phải giảm.
Xin chào!
Mày muốn ăn không?
Đây.
Tao nghĩ dạ hội bắt đầu rồi đấy.
F đến D9.
Qua bên trái, Lord Waverly.
Nếu ai đó vui lòng dạy Lord Waverly đâu là bên trái, đâu là bên phải.
Ta sẽ rất biết ơn đấy.
Xin thứ lỗi cho thần. B đến J12.
Hoàng hậu, thần phải nói với người những lời đồn mà thần đã được nghe.
Những lời đồn? Ừm.
Vương quốc của chúng ta đang đứng trước bờ vực thẳm.
Nếu chúng ta sát nhập hai vương quốc bằng hôn nhân,
Thần đảm bảo với người rằng vương quốc này sẽ lại ổn định.
Brighton, một từ thôi, làm ơn.
Dạ, thưa hoàng hậu. Làm cho tàu đắm đi.
Đúng vậy, thưa hoàng hậu, chính xác ạ. Người muốn làm tàu đắm à?
Đó là một ý biểu đạt, Brighton. Một sắc lệnh hoàng gia. Viết đi.
Tuyệt. "Người bận rộn nào đó...
"bắt gặp những lời đồn, nói xấu, thì thầm...
hoặc thậm chí nghĩ thôi cũng sẽ phải chết..."
Nghe thế nào?
Dứt khoát vậy đi.
Bạch Tuyết.
Ở đó cháy à? Dạ?
Phòng ngủ của con cháy à?
Ta đang tìm lý do giải thích tại sao con ra khỏi phòng ngủ của mình.
Và dự đoán đầu tiên của ta là có hỏa hoạn.
Con nghĩ có lẽ con có thể tham dự dạ tiệc.
Vì hôm nay là sinh nhật thứ 18 của con. Hôm nay à?
Ôi, ôi trời!
Làm ơn, E đến F3.
Bạch Tuyết...
Có lẽ đây là khoảng thời gian nhàn nhã của ta với con.
Suy cho cùng, con đã không làm bất cứ điều gì. Không gây rắc rối.
Và vẫn chưa...
Đó là những điều đáng ngạc nhiên về con...
Khó chịu thật.
Nhưng ta không biết tại sao.
Giữ yên vai của con... Tóc và giọng nói...
Ta biết tại sao rồi.
Ta nghĩ đó là vì mái tóc. Ta ghét mái tóc này.
Ta không quan tâm dù đây là sinh nhật thứ 100 của con.
Đừng bao giờ lẻn vào buổi tiệc như thế một lần nữa.
B đến F6.
C đến D4.
Baron, ngươi bị đánh trong 5 phút và thậm chí còn không biết điều đó.
Hoan hô, thưa hoàng hậu!
Đó là điều quan trọng cần biết khi con bị đánh. Phải không?
Thần không thích khu rừng này.
Nếu người không nhớ thần đã nói điều này, nhưng có vẻ như đây là tai nạn.
Cây, Renbock. Cây chỉ là gỗ.
Không phải vì cây mà thần sợ.
Thần đã nghe kể chuyện về một người đàn ông ăn thịt người.
Thật vui khi được biết người đồng hành của ta...
vẫn tin vào câu chuyện cổ đó.
Có lẽ người đã quên thần đã hỏi gì, khi nào hoàng tử của thần sẽ về nhà?
Chúng ta đã đi trong nhiều tháng. Thần nghĩ rằng chúng ta có lẽ có thể nghỉ ngơi.
Chúng ta không kiếm tìm một kỳ nghỉ, mà là một cuộc phiêu lưu.
Một cuộc phiêu lưu? Và chúng ta sẽ tìm ra người đó.
Thần nghĩ đó là một ý tưởng tồi. Ta nên đi thôi.
Không cho đến khi chúng ta tìm ra trong khu rừng có gì.
Quay lại!
Những người khổng lồ! Renbock!
Renbock! Những người khổng lồ!
Dốc túi của ngươi ra. Gì?
Ta nói dốc túi của ngươi ra!
Đưa cho ta!
Nằm xuống!
Nằm xuống.
Tớ bắt được tên này rồi.
Ngươi có thể thấy? Ngươi làm được à?
Thưa ngài...
Vui quá nhỉ?
Ngươi không phải người khổng lồ? Không phải người khổng lồ.
Và ý của ngươi là gì? Ngươi mong đợi ta chống lại ngươi à?
Nghĩa là hắn có thể thấy! Tất nhiên, hắn có thể thấy!
Chắc chắn, ta sẽ không chiến đấu chống lại những người lùn...
Tại sao? Các ngươi bé tí.
Bé tí? Nhỏ bé ư?
Người nhỏ bé ư? Cảm ơn.
Người nhỏ bé? Người nhỏ bé? Đó là điều tốt nhất ngươi biết à?
Không ai giải thích. Và mọi người sử dụng để gọi bọn ta...
Đó đâu phải vấn đề. Các ngươi lùn và điều đó thật buồn cười.
Buồn cười à? Không buồn cười đâu nếu kiếm của ta kề vào cổ của ngươi.
Làm ơn thôi đi. Tất cả những gì chúng ta muốn là tiền của hắn.
Tớ có túi của hắn rồi. Giờ ta đang nói chuyện.
Nhìn nó kìa. Nhanh nào, đem nó lại đây.
Đó không phải là túi của các ngươi. Sao cũng được.
Đưa tay của các ngươi ra ngay! Cho họ những gì họ muốn đi.
Vàng ở đâu?
Theo ta.
Ai đó nên dạy cho bọn ranh này một bài học.
Không ai hiểu rõ chuyện này, Renbock. Ngươi có hiểu không?
Nói gì đi chứ!
Không ai cần biết rõ chuyện này.
Chúc mừng sinh nhật, Bạch Tuyết! Mọi người vẫn nhớ à!
Dĩ nhiên là chúng tôi nhớ rồi.
Sinh nhật tuổi 18 đều rất quan trọng với tất cả mọi người.
Con có muốn biết những gì ta ước vào ngày sinh nhật của con không, Bạch Tuyết?
Người không thể ban một điều ước cho con được.
Con có biết lý do tại sao ta tiếp tục làm việc cho một hoàng hậu khó tính sau từng ấy năm không?
Bởi vì một ngày nào đó con sẽ trị vì vương quốc này.
Và ta muốn được ở đây khi điều đó xảy ra.
Đây đâu phải là vương quốc của con. Phải mà.
Mong muốn của cha con là con sẽ thừa kế vương miện của ông ấy.
Nhưng bà ta đã đoạt vương quốc mà đáng ra nó phải thuộc về một cô gái tội nghiệp,
không thể rời khỏi lâu đài.
Và điều tệ nhất là con nghĩ con như thế.
Dao găm của cha con.
Ta đã lau chùi nó.
Con làm gì với nó đây?
Có lẽ con phải xem những gì đang xảy ra trong vương quốc của mình.
Tại sao mọi người không hát và nhảy múa nữa.
Họ cần phải biết con thực sự là ai.
Và con cần phải tin tưởng.
Mở cửa! Cô ấy sẽ chạy trốn?
Ta không biết. Cô ấy à?
Thôi được! Cô ấy được ra ngoài.
Ta sẽ không nói gì, nếu ngươi cũng vậy.
Thề chứ? Ta thề.
Gương kia ngự ở trên tường...
Có thể tin gã Baron đó được không?
Ngươi thực sự nghĩ rằng ta sẽ xem xét việc kết hôn với hắn ta à?
Ta có đủ các tiêu chuẩn, và một người phụ nữ tuyệt vời như ta,
có tiêu chuẩn rất cao.
Thật thú vị. Gì?
Phản ứng của người trước đề xuất của ông ta.
Nghĩa là gì? Hãy xem xét các lựa chọn.
Lựa chọn là để nhận được một gia tài chứ không phải trứng thối
và sẽ phải chết cùng hắn ta.
Người quá tự phụ. Và người không có đủ khả năng để nói không.
Tại sao không búng ngón tay và làm cho ta một bộ ngực bằng vàng nhỉ?
Mọi người đều có phép thuật,
nhưng rất ít khi sử dụng chúng một cách khôn ngoan.
Tin tôi đi. Tôi không là gì cả nhưng tôi lại phản chiếu người đấy.
À, không thực sự là một sự phản chiếu.
Tôi không có nếp nhăn
Chúng ta đều không có nếp nhăn.
Nó chỉ là cái gì đó thôi. Như người muốn.
Vậy đề nghị của ngươi là gì? Tôi đề nghị người nhanh chóng kết hôn với ai đó giàu có.
Bởi vì một ngày nào đó người sẽ hỏi tôi ai là người tuyệt nhất trong tất cả.
và người sẽ không thích câu trả lời đâu.
Có ai ở đó không?
Chả có ai cả? Im đi, Renbock!
Không có ai trong rừng đâu. Có thể có người qua đường thì sao.
Ngươi nghĩ rằng có ai khác ngoài chúng ta trong rừng khổ sở này à?
Vâng, có thể có. Đấy là ngón tay?
Không. Ta không thích thế. Điều này rất thông minh...
Ta ghét ở sát ngươi như thế này. Ta nói đấy.
Tôi tự hỏi mình sẽ tìm thấy gì đó trong khu rừng này, nhưng...
Ta đã chọn một người đồng hành tồi tệ nhất.
Và tôi không thể tưởng tượng được chuyện này!
Chúng tôi cần cô giúp đỡ,
00:16:06,760 --> 00:16:08,680 chúng tôi bị tấn công bởi 7 người lùn.
Bảy người khổng lồ chứ. Những người khổng lồ à?
Chúng tôi bị phục kích, nhưng...
Quý cô trẻ tuổi, cô có thể giúp tôi và hoàng tử đáng kính của tôi được không...
Bạn hiền... Tôi là một thường dân hèn mọn.
No comments yet. Be the first to leave one.