The first 198 lines.
Tập trước.
Em có biết em há miệng khi ngủ không?
Anh có ngủ ở đây đâu.
Thay quần áo đi.
Tôi thấy bọn họ ra khỏi khách sạn.
Sao tôi lại không hề biết
họ đã luôn ngủ với nhau cơ chứ.
Tôi đã tâm sự gần hết với cô,
Cô cũng nên thế chứ.
Lillian, tôi không có hứng thú đó đâu.
Thưa ông, tôi không có rận đâu.
Tôi thề đấy.
Coral, nếu cô không ngồi xuống,
cô sẽ phải đi đấy.
và sẽ không được quay trở lại đâu.
Em biết là em không thể có con được mà.
Sao em lại không nói với anh.
Vì như thế anh sẽ không đời nào lấy em.
nếu anh biết sự thật.
Tatti Nhà lớn vừa gọi.
Bà ấy bảo cô đã bị sa thải.
Sẽ không có lấy một cái bệnh viện nào ở trung tây
nếu anh bước ra khỏi cánh cửa đấy.
Sao tôi lại phải nghe mọi chuyện
về chồng tôi cơ chứ?
Giờ em phải tin anh.
Tôi thấy thoải mái khi đại diện cho đồng nghiệp của tôi
khi biểu đạt sự hài lòng của cả hai chúng tôi
khi được trình bày công trình của chúng tôi tại đây.
Coo
Cô có nghĩ em bé đang ngủ mơ không?
Tôi từng đọc được rằng loài chó thường mơ được chạy trong không gian lớn.
Sao họ làm thí nghiệm được trên động vật hay trên con người được nhỉ?
Cô có chắc là dừng thế này được không?
Tất nhiên là được.
Ý tôi là, cô biết rồi đấy.
Tôi chỉ đang đi quanh để dỗ bé ngủ
và rồi đột nhiên, chúng tôi đã ở trước cửa nhà cô rồi.
Rất vui được gặp cô.
Tóc em bé mọc nhiều hơn lần trước rồi.
Đã lâu cô không gặp bé mà.
Tôi xin lỗi Libby.
- Tôi đã.. - Cô rất bận.
Không, tôi hiểu mà.
Giá như Bill là kiểu thích khoe ảnh trẻ con.
Tôi đã để một tấm trong ví anh ấy.
Ừ, tôi cũng không hay gặp Bill lắm.
Giờ đã khác rồi, không phải sao?
Tôi phải thừa nhân, Gin, tôi đã...
bị giật mình khi biết chuyện.
Hoàn toàn mất cảnh giác.
Họ đã biết ở viện sản sao?
Ừ.
Thế hai người đang làm gì?
Cô vẫn chưa báo cho bác sĩ DePaul à?
Ừ, vẫn chưa.
Libby: I dona't blame you waiting to see if this one sticks.
The third hospital in as many months.
Tôi hiểu tại sao việc nghiên cứu của anh ấy được chấp nhận
lại quan trọng với anh ấy như thế,
đặc biệt là sau khi bị phản đối ở Memorial
Và đừng hiểu sai nhé.
vì bé John đã được sinh ra ở đó, và tôi thì nhận được sự chăm sóc tuyệt vời,
tuyệt vời.
Nhưng Bill cũng định làm việc ở Buell Green.
Tôi không hiểu được. Cô có hiểu không?
Ừ, khá là ngạc nhiên.
Ý tôi là anh ấy không chỉ đang xuống dốc, Gini.
Anh ấy đang đẩy nhanh tốc độ.
từ trưởng khoa sản của Bệnh viện,
tới vị trí nhân viên ở Memorial
và rồi bước ra cửa và thẳng tiến tới viện negro à?
Tôi không biết phải nói gì nữa, Libby.
Từ đây anh ấy đi đâu?
Bác sĩ nội trú ở trại cải tạo của bang à?
Em ăn chưa?
Em không đói.
Cách anh nói,
hãy bỏ qua bữa tối và ăn luôn món tráng miệng nhé?
Nghĩ lại xem. Không phải những gì em nghĩ đâu.
Đây là chìa khóa của văn phòng mới của em ở Buell Green.
Không phải là lựa chọn tốt nhất, anh công nhận.
nhưng nó cũng khá ổn, tiến bộ.
Họ tài trợ hoàn toàn cho nghiên cứu và cho anh đưa em ra nước ngoài.
Có vẻ đó là quyết định
mà đáng ra anh phải bàn bạc với em trước.
Ừ, có lẽ thế, nhưng ngoại trừ vấn đề thời điểm ra, thì đây vẫn là một tin tuyệt vời mà.
Phải nên chúc mừng mới đúng.
Uh...
Cuối cùng chúng ta cũng được quay lại với công việc.
Và em có thể thôi đi bán loại thuốc ăn kiêng kì quái đó.
Em xin lỗi, Bill nhưng,
chính xác thì khi nào anh thấy em ra nước ngoài ở Buell Green thế?
- Anh không hiểu ý em. - Ý em là, cụ thể là sao?
Vị trí của em là gì?
trách nhiệm của em, lương của em.
Tất nhiên là chúng ta có thể làm rõ những điều đó.
Khi nào cơ?
Vì em muốn biết những điều đó,
trước khi quyết định thay đổi cuộc đời mình.
Em muốn biết rõ anh đang đề nghị em điều gì.
Một cơ hội
để kết thúc những gì ta bắt đầu.
Nghiên cứu thì sao?
Em chỉ muốn những lời nói đó,
được
viết rõ.
Anh hiểu.
Vì anh đã tỏ ra là mình không đáng tin.
Vì em còn đang nuôi nấng hai đứa nhỏ,
và nếu anh đi khỏi bệnh viện này,
như anh đã bỏ bệnh viện trước và trước nữa.
có đảm bảo nào,
rằng họ sẽ giữ em mà không có anh.
Em không có cái xa xỉ được nhảy tàu theo ý thích,
Em còn không có cái xa xỉ
không phải đi bán đơn thuốc ăn kiêng vớ vẩn đó.
Anh không hiểu.
Anh không nên cứ cho rằng em sẽ chạy theo
mỗi khi anh gọi, Bill à.
Em còn những cơ hội khác.
Chúng là gì? Anh muốn biết đấy.
Cơ hội khác mà em có,
là gì, ngoài những viên thuốc ăn kiêng với vẩn đó hả?
Một công việc với Lilian.
Cô ấy cũng đang làm một công việc rất quan trọng.
công việc mà em sẽ đóng vai trò nhất định.
Em chắc rằng cô ấy sẽ biến sự ở lại của em là xứng đáng.
Anh không nghĩ là em muốn sự thương hại đó.
Không phải là thương hại.
Vì anh không nghĩ là Lilian đề cao em
như em nghĩ đâu.
Sao anh lại nói thế?
Cô ấy biết về hai ta.
Về chuyện ta làm
trên tầng.
Gene, bên giường của anh sẽ giá lạnh
nếu anh không ngủ ở đó đấy.
Come on. Smile.
Gene, anh à. Em muốn anh nắm tay em,
lên phòng với em nhé.
We can gargle.
- Gene: Oh, Christ. Come on, Betty. Betty. - Betty: We can get comfortable.
Giờ anh không biết phải lên đó thế nào nữa.
Thì cứ thế thôi ạ.
" Lên phòng với em", em muốn gì hả?
Em yêu anh sao? Huh?
Em hát cho anh nghe, cố quyến rũ anh,
dù cho giọng em có như giọng ngỗng ốm.
Trươc hết, em là HOa hậu Melba Snyder,
trong vở kịch của trương cấp ba "Pal Joey"
trước khi họ loại em ra đấy.
Thứ hai, anh biết người anh đã lấy đấy.
Được rồi, em hiểu ý anh rồi.
Anh giận vì em không có con được.
Không phải, anh giận vì em đã nói dối anh chuyện đó.
Thế thì cứ mắng em đi.
Sập cửa vào mặt em.
Hoặc đề ra ý tưởng gì đấy,
nhận con nuôi chẳng hạn,
thay vì cứ làm mặt lạnh với em thế.
Em muốn nhận con nuôi à?
Anh có muốn không?
không.
Không nếu...
nếu một bài hát khác hoặc...
- một lời mời lên giường khác. - Gene.
- Không. - Anh à.
Em chỉ muốn chúng ta được hạnh phúc thôi.
em muốn anh được hạnh phúc.
Kể cả khi điều đó có nghĩa là nuôi dạy những đứa trẻ
không phải của ta mà sẽ sớm thành của ta.
nếu ta yêu chúng.
nếu ta yêu chúng.
Phải, thế đó.
Em có thể làm thế.
Anh sẽ suy nghĩ về chuyện đó.
Vâng?
Được rồi.
Được rồi.
Hi vọng anh tìm được văn phòng
phù hợp với nhu cầu của mình.
Nó, uh...
Nó sẽ ổn thôi.
Và phòng khám nhạy cảm tôi yêu cầu.
Ở bên cạnh.
Dù thế tôi phải thú nhận,
tôi đã làm vài vị bực mình để hoàn thành được nó.
Không gian quanh đây được đánh giá cao.
Tôi chắc là khi nhân viên của anh
thấy số lượng bệnh nhân và đối tượng nghiên cứu
ra vào phòng khám mới,
họ sẽ hiểu vì sao là cần thiết.
Tôi mong là như thế.
Và còn chuyện nữa tôi muốn nói, Charles.
về cộng sự của tôi,
Cô. Johnson.
Mm-hmm?
No comments yet. Be the first to leave one.