The first 200 lines.
Đá đi.
Em thả anh ở chỗ làm
đến tiệm giặt là,
và đưa nhà Robertsons đi xem vài căn nhà.
- Xin lỗi, kế hoạch là gì cơ? - Đừng quên...
ta phải đem mấy thứ tới bãi rác.
Có quên gì không?
Bóng rổ?
Phải.
Vậy, bãi rác, nhà hàng
tiệm giặt là, bóng rổ, đi xem nhà.
Mẹ cần tới K-mart.
Shaquille O'Neal BayMax Team
Ăn nhanh lên đi trong lúc mẹ đi tắm
mẹ không muốn bị muộn làm đâu.
Chắc rằng chúng không nghịch bữa sáng của mình
Cái đó chỉ hiện ra thôi, con không làm gì cả, con thề.
Bình tĩnh đi. Bố không làm gì đâu.
Các con, mấy đứa có biết sắp tới kỉ niệm ngày cưới rồi. của bố mẹ không?
- Con không biết. - Đương nhiên là có.
12 năm, kỷ niệm "lụa và lanh".
Bố đã tìm ra món quà hoàn hảo cho mẹ.
Năm nào bố chẳng nói thế.
Sao em lại muộn tiền dần hao mòn đi?
Thú vị thật, anh trả tiền cho người lạ để họ nấu cho ta ăn
nhưng mà em lại phải làm điều đó miễn phí.
Đẹp đấy.
Có bàn kèm biển
"cắt cổ tôi và cướp đi không?"
Bố thừa nhận, mẹ con rất khó tặng quà
nhưng bố đã biết mình sai ở đâu.
Bố cần cho mẹ trải nghiệm một lần nữa
sự lãng mạn và nóng bỏng như đêm tân hôn.
Em hơi lo.
Đừng lo. Anh ở đây bên em.
Chúng tôi cần thứ để buộc cái đám này vào!
Đi mua xe...
là cách 2 người trải qua đêm tân hôn?
Phải.
Và năm nay, bố sẽ tái hiện lại điều đó lần nữa
bằng cách đưa mẹ con đi mua cái xe thứ 2.
Không đời nào mẹ làm vậy.
Mẹ ghét tiêu tiền.
Nhưng mẹ con biết ta cần xe mới
và mẹ thích thỏa thuận.
Thế nếu con nói có loại phương tiện
rẻ hơn và vui hơn thì sao?
Các cháu muốn ăn không?
Quá nóng để ăn hotdog.
Vậy sao?
Là đường trượt "siêu hot".
Giờ món ăn yêu thích trở thành đồ chơi yêu thích!
Bạn chính là nguồn vui!
Ta sẽ không mua cái đó,
Đừng lo. Các con sẽ thấy vui khi
trải nghiệm cảm giác mát lạnh ở trong con xe mới này...
nhãn hiệu mới năm 1995 của Honda màu sâm panh,
màu sắc thanh lịch nhất trong các màu.
Vậy là bố thà mua một con xe chán chết?
Con biết ai nghĩ xe là không chán không?
Thần tượng của con... Shaq.
Phải đấy.
Bố xe đưa mẹ đến cửa hàng ô tô Shaquille O'Neal.
Sao Shaq đi bán cái xe mà anh ta không ngồi vừa?
Đi hỏi thử xem.
Bố, anh ấy sẽ không ở đó.
Đó là thỏa thuận rồi,
Họ trả một đống tiền
để gắn tên anh ấy lên thứ gì đó.
"Shaq Fu."
Louis, làm ơn đi.
Không quà cáp gì hết.
Quay vào nhà và đi tưới cây đi.
Không, sẽ tuyệt lắm. Tin anh đi.
Các con ở nhà nhé. Nhớ nghe lời bà.
Mời quý cô!
Toàn đồ vớ vẩn.
Sự lãng mạn chỉ mới bắt đầu.
Không cần chờ đâu. Bố mẹ sẽ đi lâu đấy.
Nghe có vẻ ta nên tổ chức tiệc.
- Anh cũng nhận được hả? - Mm-hmm.
Dầu gội đầu?
Em không muốn đi tay không.
Ờ.
Rắc rối tới kìa.
Ooh-la-la. Quà à!
Cảm ơn nhé!
Của 2 anh đấy.
Tiếng gì thế?
Eddie, Emery,
Em xin giới thiệu Oinker, Frisky, Can-Do,
Tina Pham, Peanut, Shamus, Pi, và Wally-Wally.
Chào! Evan, cô...
Chờ đã. Đó là búp bê beanie?
Phải.
Đây là Oinker, Frisky, Can-Do, Tina Pham,
Peanut, Shamus, Pi, và Wally-Wally.
- Cô biết mấy thứ này? - Cô cũng có mà.
Cô có hết,
trừ con kì lân mặt ngu ngu đấy.
Nhưng vì ta là bạn,
cô có thể mua nó cho cháu.
Với giá 10$ nhé?
10$? Nó là bản giới hạn.
Mua Pocolltibles ở trung tâm mua sắm
có thể bốc thăm trúng đươc.
À, đã 10:00 sáng rồi và người ta chuyển sang bán thịt bò rồi
Xin lỗi nhé.
- Sao cô lại nói thế? - Tôi không biết, tôi buột miếng.
Phải nghĩ trước khi nói chứ.
Louis, ta đang đi đâu đây?
Anh biết em không thích bất ngờ mà.
Xin lỗi! Tôi quên chìa khóa!
Bất ngờ chưa!
Tội nghiệp Mitch.
Hôm đó là ngày anh ta tốt nghiệp.
ta tới rồi.
Cửa hàng ô tô Shaquille O'Neal.
Bất ngờ chưa!
Anh biết em nghĩ gì, nhưng đừng lo.
Ta đủ tiền trả mà.
Thêm nữa, em có thể thỏa thuận giá...
như hồi trước.
Chúc mừng ngày kỉ niệm.
Xin chào, tôi là Clark.
Chào mừng tới cửa hàng của Shaq. Tôi giúp gì được ông bà?
Xin chào, tôi là Louis.
Vợ chồng tôi muốn đi mua xe mới.
Thật tuyệt, Louis.
Vậy người vợ đáng yêu của anh đâu?
Tôi hiểu, tôi hiểu.
- Cô ấy nhìn trẻ như con gái tôi vậy. - Vâng...
Nhưng ý tôi là tôi chẳng thấy ai đi cùng anh cả.
Cái gì?
Jessica?
Cô ấy đi đâu rồi?
Vợ mà?
không có phí bồi hoàn đâu,
không như xe mua tại Shaq Motors.
Anh đã đi tìm em suốt.
Anh chỉ quay đi có một giây mà em biến mất luôn.
Chuyện gì vậy? Em không thể vào đó.
Em cần một nơi yên tĩnh
nơi mà em không bị làm phiền.
Thường khi em đi bar,
mấy gã Do Thái hay lảng vảng xung quanh nhưng không có gã nào ở đây.
Gã này làm phiền cô à?
Không, Deb. Anh ấy là chồng tôi.
Louis, ngồi đi.
Em có chuyện cần nói.
Kiểu nói chuyện này.
Này ăn thêm đi.
Em vẫn còn chuyện giấu anh
cái hôm chúng ta đi mua xe.
Ông bà Huang,
ta đã thương lượng cả tiếng rồi
tôi sẽ giảm thêm 200$ nữa,
đây là mức giá sàn rồi.
Tôi chấp nhận sự đầu hàng của anh.
Nhìn này, đẹp làm sao.
Jessica Huang. Vợ tôi đấy.
Anh đi thử xe mới đây.
Đúng là một đêm tuyệt vời!
Đừng buồn.
Anh sẽ có chuyện để kể cho con
rằng anh đã làm ăn với người giỏi nhất.
Chắc chỉ có con tôi là cô không lấy của tôi thôi
Con tôi và cái thảm.
Anh vừa nói gì cơ.
Đây ghi rồi nè. Thấy không?
Bà đã bỏ qua tuỳ chọn thảm trải sàn.
Không.
Thế thôi á?
Louis, em đã làm hỏng cả!
Làm mất tấm thảm miễn phí!
Đó là thứ mà mấy tay buôn đồ hay thêm vào,
và em đã không để ý!
Em bỏ qua thứ cơ bản nhất!
Em phản ứng hơi quá rồi. Chỉ là thảm thôi mà.
Không, không phải cái thảm. Mà là đêm tân hôn của ta.
Là điều đầu tiên ta làm với tư cách vợ chồng,
và em làm mọi thứ tung toé cả.
Và năm nào, em cũng nhớ lại điều đó.
Vậy ta phải làm gì?
Cả đời không mua xe mới?
Nếu anh muốn thì cứ mua đi,
nhưng em không thể đi qua cái đám cửa kính tự động ấy lần nữa
và nhớ tới lỗi lầm nhất nhất cuộc đời.
Thì...
Em thì nhớ tới tấm thảm,
anh chỉ nhớ đó là lần đầu ta cùng kí tên.
Anh ta bỏ đi rồi. Chúc mừng cô.
Tôi độc thân từ năm 83.
Anh làm gì vậy?
Anh đã tìm ra cách để mua cái hot dogger.
Đem đống này đi bán.
Em không biết nữa.
Anh nghĩ Evan sẽ đồng ý?
Không sao đâu, anh hỏi nó rồi.
Này, Evan. Anh bán đống đồ của em
No comments yet. Be the first to leave one.