The first 200 lines.
Động Phim - Cave Subbing Team Trân Trọng Giới Thiệu
JACK VÀ TRÁI TIM KHÔNG ĐƯỢC YÊU
.:: Biên Dịch: Hieuzozo ::.
.:: Hiệu Chỉnh: Mèo Mập Mưu Mô ::.
Nếu có thể thì mẹ muốn giữ con mãi an toàn trong bụng mẹ.
# Người ta nói tôi được sinh ra vào ngày lạnh lẽo nhất thế gian. #
# Người ta nói tôi chào đời với một trái tim giá lạnh. #
# Và một số còn nói tôi được đưa lên #
# đỉnh ngọn đồi bao phủ cả thị trấn. #
# Đỉnh đồi cao chót vót. #
# Nơi đó có một ngôi nhà mái nhọn. #
# Ngôi nhà của một bà đỡ bị cho là điên. #
Có một chú chim chết cắm vào tóc cô.
Và còn có một chú chim nhỏ nữa trong đó phải không? Đừng lo, tôi sẽ chăm sóc nó.
Có muốn gì đó ấm ấm không? Trà, cà phê hay whiskey?
Tôi vừa làm một mẻ bánh kếp. Cô có muốn một cái không? Ngon nhất từ trước tới giờ luôn đấy.
Cô không thể sinh con mà trong bụng trống rỗng được.
Tim thằng bé cứng như đá vậy.
- Trái tim nó thật là lạnh giá. - Ý bà là nó bị cảm lạnh sao?
Không, là lạnh giá. Trái tim đóng băng luôn ấy.
Thứ này sẽ giúp khỏe hơn đây. Con sẽ có một trái tim khỏe nhờ chiếc đồng hồ này.
Nó phù hợp hơn với một chú chim non vừa rời khỏi tổ.
Thêm một chút sô cô la cho dễ trôi nhé.
William, đóng cửa sổ lại đi.
Lắng nghe này, bé con.
Để con không biến lại thành tảng đá mãi mãi
thì hãy tuân theo 3 điều lệ sau.
# Đầu tiên, không được chạm vào các kim trong trái tim. #
# Thứ hai, con phải tiết chế cảm xúc. #
# Và cuối cùng nhưng quan trọng hơn hết, #
# dù con có làm gì... cũng đừng bao giờ yêu. #
# Vì nếu thế trái tim sẽ mãi mãi quay cuồng... #
# Cái kim trong tim con sẽ bật ra khỏi ngực... #
# Xương cốt sẽ nổ tung và chiếc đồng hồ sẽ hỏng. #
# Và trái tim cúc cu của con... #
# sẽ ngừng chạy vĩnh viễn. #
Ôi không, cục đá à, ta không phải là mẹ con.
Cho dù ta ước là thế.
Thằng bé trông như một bông tuyết với đôi tay như những chiếc kim vậy.
Như vậy cô sẽ dễ tìm thấy nó trong bão tuyết.
Mẹ chắc bà ấy sẽ là một người mẹ tốt hơn mẹ nhiều.
Nhanh nào! Nhanh nào! Tất cả lên tàu thôi.
Chuyến tàu tuyệt vời thoát khỏi pháo đài trên không!
Hôm nay thì không được đâu. Mẹ bận việc với Arthur.
Bác ấy lại đi dưới mưa lớn. Xương cốt han gỉ hết cả rồi.
Ôi không! Hôm nay là sinh nhật con mà. Mẹ hứa rồi mà.
Con đánh răng chưa? Đã lên dây cót chưa vậy?
Rồi ạ, con đánh răng với lên dây rồi. Như mỗi sáng vậy.
10 năm liền con kẹt mãi ở đây rồi.
Nghe mẹ này.
Xong việc với Anna và Luna mẹ sẽ đưa đi. Mẹ không thất hứa đâu.
Năm nào cũng vậy. Công việc lúc nào cũng đặt lên trước con.
Đừng có nghĩ thế! Anna và Luna lại thấy mấy con cò nữa rồi. Mẹ phải làm sao chứ?
Mấy con cò đâu?
Con chơi với bác Arthur trong lúc chờ dầu thấm vào xương cốt được chứ?
Và đừng có làm cái bộ mặt chim nhồi bông đó nhé!
Thôi nào! Đừng có nghĩ ngợi. Mọi chuyện sẽ qua thôi.
Nhìn bác này, từ lúc bác mất việc
và vợ bác đuổi ra khỏi nhà, bác vẫn ổn đó thôi.
- Sao lúc nào bác cũng có mấy quả trứng vậy? - Bởi vì nó chứa đầy kỉ niệm.
-Vợ bác nấu ăn ngon lắm. - Bác làm cũng ngon chứ ạ?
Không. Ta mang theo nó để nhắc ta nhớ đến vợ.
Tặng cháu nếu cháu muốn đấy. Sinh nhật cháu mà.
- Cháu không muốn lấy kỉ niệm của bác. - Ẩn dụ thôi mà, bác ăn lúc nào chả được.
Có ngày cháu sẽ rất vui khi tìm lại được đồ gì đó chứa kỉ niệm tuổi thơ đấy.
Cháu cảm ơn bác.
Được rồi, Christopher Columbus. Sẵn sàng cho chuyến khám phá chưa?
Để con đi thay đồ! Phải nhanh thôi!
Đừng vội thế.
Chúng ta sẽ đi thôi nhưng trước hết mẹ phải nói con điều rất quan trọng.
Mẹ muốn trái tim con phải khỏe mạnh hơn nữa trước đi ra ngoài.
- Mỗi nhịp đập của tim con đều là phép màu. Thứ này rất mong manh. - Con biết.
- Có 3 quy tắc con không được quên. - "Không được đụng vào kim đồng hồ."
- Đúng rồi, còn gì nữa... - "Phải tiết chế cảm xúc."
Còn điều thứ ba nữa mà con chưa biết. Và nó quan trọng hơn hết.
Cho dù con có làm gì
cũng không bao giờ được yêu. Đó là điều mẹ lo khi dẫn con vào thị trấn.
Đừng lo mà mẹ.
Con sẽ chết sớm đó Jack. Con không thể chịu nổi cú sốc tình cảm và thể chất do tình yêu gây ra đâu.
Con biết. Trái tim của con giống đồ chơi nhưng không được đùa nghịch với nó.
- Mẹ không đùa đâu, Jack. - Nhưng sao con yêu được chứ?
Con biết yêu là gì đâu.
Nhìn đằng đó kìa mẹ!
Chậm thôi con.
- Nhìn kìa mẹ! - Jack, từ từ nào!
Đó có phải bố con không?
Không, nó đáng tuổi ông nội con cơ.
Chờ mẹ với!
- Một đám mây ăn được! - Cậu nói về mình đó hả?
Không, cái cậu đang ăn cơ.
Nghe thật thú vị...? Âm thanh gì ở đó thế mẹ?
Máy phát nhạc, nghe hay chứ?
Nó hoạt động cũng như tim con vậy. Chắc thế là lý do con thích nó.
Vì nó là máy móc mà, mang nhiều cảm xúc trong mình.
Xin lỗi tôi hơi đường đột nhưng cô biết mấy giờ rồi không?
- 18 giờ rồi thưa anh. - 18 giờ!
18:01! Ôi không! Tôi biết, tôi biết mà!
Cô ấy không tới.
Thật tội nghiệp. Đây, chắc đây là thứ anh cần.
Tôi giữ nó được chứ?
Có ai nói với anh đàn ông khóc tốt hơn phụ nữ chưa?
- Chưa. - Đúng thế đấy, nước mắt của họ còn...
Jack? Jack? Jack!
# Tôi đánh rơi mắt kính... #
# Nhưng tôi lại chẳng muốn tìm nó. Chúng làm gương mặt tôi thật buồn cười.#
# Gương mặt xấu kinh khủng. Tôi biết mà. #
# Ôi điều bí mật nồng cháy xuất hiện ánh lửa trong đêm đen... #
# Đừng đùa giỡn với đôi mắt nếu nó bỏ rơi nàng trong bóng tối. #
# Tôi mặc kệ mù lòa... #
# Không cần kính để cất tiếng ca... #
# Tôi thích được nhắm mắt. #
# Ôi ngọn lửa bé nhỏ của tôi, hãy để ta cắn nàng một cái... #
# để biến nó thành từng mảnh và ghép thành bông hoa giấy trong ngày hội... #
# Tan vỡ khi ta trao nụ hôn. #
# Bông hoa giấy trong ngày hội ư? #
# Chỉ có nàng và tôi. #
# Tôi chỉ thấy những vì sao. Rồi bất chợt một ngày #
# đôi mắt làm tôi lạc lối, đưa tôi đi thật xa. #
# Cho tới khi tôi có thể thấy lại... ánh mặt trời rạng rỡ #
# hay được ngắm nhìn bầu trời bằng chính đôi mắt của mình... #
# Tôi chỉ thấy những vì sao. #
# Ta sẽ không để nàng lạc lối. Ta sẽ dẫn lối cho nàng. #
# Hãy để tôi là đôi mắt của nàng, nàng sẽ là ngọn lửa đặc biệt của tôi.. #
# Có một điều em phải thú nhận... #
# Em phải dựa vào đôi tai của mình... Em sẽ không thể nhận ra anh #
# nếu chỉ dùng đôi mắt. #
# Đôi mắt màu hổ phách ánh lên trong màn đêm... #
# Chúng ta sẽ có những cỗ xe lộng lẫy và khi chiếc đồng hồ trong tim anh... #
# chỉ đúng nửa đêm, chúng ta sẽ cùng bắt lửa... #
# Nó sẽ chói lòa đến mức nàng có thể thấy ánh sáng... #
# Tôi chỉ thấy những vì sao. Rồi bất chợt một ngày... #
# đôi mắt làm tôi lạc lối, đưa tôi đi thật xa. #
# Cho tới khi tôi có thể thấy lại... ánh mặt trời rạng rỡ #
# hay được ngắm nhìn bầu trời bằng chính đôi mắt của mình. #
# Tôi chỉ thấy những vì sao. #
Em có muốn đi dạo và cùng ăn kem không?
Nếu đói em có thể ăn mì Ý vào nửa đêm.
- Có tiếng gì đều đều thế? - Không có gì. Là mưa thôi.
- Em có thích mưa không? - Bị ướt thì không, nhưng tiếng mưa thì có.
- Sắp có bão rồi. Có cả sấm sét nữa? - Đừng lo.
Jack! Ôi không!
Cô đã làm gì thằng bé?
Con suýt thì chết rồi. Mẹ đã nói quy tắc thứ ba rồi. Con quên rồi sao?
Không ạ.
Con có thấy đau nhức khi ho không?
Dù cơn đau đó có tăng lên hàng trăm lần con cũng không biết yêu đau đớn nhường nào đâu.
Con yêu càng nhiều thì lại càng đau đớn. Đầu tiên con thấy nhói đau.
Rồi đau đớn vì ghen tuông, hiểu nhầm và bị từ chối. Sự khắc khoải vì bất công.
Trái tim bằng máy của con sẽ chịu nổi. Nó nóng lên và sẽ nổ tung!
Mẹ đã tạo ra nó nên biết giới hạn của con rất rõ.
Một nụ hôn hoặc chạm môi thôi cũng khiến con mất mạng.
Chỉ cần thế thôi, tạch! Con xuống dưới mồ.
Con biết sao mẹ lại cứu mạng con không?
Con là đứa con duy nhất mẹ có.
- Sao lại thế chứ? - Không phải lỗi tại ai.
Nó chỉ là trò đùa của tạo hóa thôi con biết điều đó, phải không?
Mẹ đã khóc rất nhiều. Nhưng cuối cùng cũng thành quen.
Đột nhiên, con xuất hiện cùng mẹ ruột của con giống như món quà Chúa an ủi vậy.
Chỉ nghĩ đến việc mất con cũng khiến mẹ phát điên.
- Con hiểu chứ? - Đó là lúc mẹ nghĩ ra cách cứu chữa con ạ?
Phải, ít nhiều thì thế.
Khỏe không cháu trai? Hôm qua bọn ta chưa chúc mừng sinh nhật cháu!
Cháu bị hút xuống chân núi như thể nam châm hút sắt vậy.
Vậy chuyến thám hiểm thị trấn thú vị chứ?
Mẹ đi làm việc đây. Cần thì gọi nhé.
- Sao sao? Kể đi. - Nó cứ phải gọi là trên cả tuyệt vời!
Sao lại trên cả tuyệt vời?
Một cô ca sĩ có kính mà không chịu đeo!
- Thế nghĩa là sao? - Cô ấy tuyệt như một chú chim vậy!
Rướn người trên đôi giày cao gót. Cô ấy vừa mỏng manh vừa mãnh liệt.
Như một nhành cây vậy.
Và khi cô ấy cất tiếng hát, giống như chim sơn ca vậy. Tiếng hót nhưng có ca từ.
Còn cả mũi cô ấy! Thanh mảnh hoàn hảo.
Cháu không hiểu sao cô ấy thở được nữa.
Cháu nghĩ nó chỉ để trang trí. Nó bé lắm ấy.
Vì thế cô ấy không đeo kính.
Mỗi lần trình diễn với sáo, chắc cô ta không phát ra âm thanh như tàu hỏa đâu nhỉ.
Không, âm thanh từ mũi cô ấy như tiếng sáo vậy.
- Anna, chị biết thằng bé bị làm sao rồi chứ? - Phải, tôi biết rồi.
- Cháu biết cháu bị cấm mà. - Bị cấm đó!
- Cháu biết. - Để tốt cho cháu thôi mà. Ước gì ta sống mà không cần tình yêu.
Cháu hiểu ý bọn ta mà.
Ta yêu từng bệnh nhân tới đây.
Và lần nào họ cũng yêu người khác.
Hoa tặng cháu này. Ta tự chọn đó.
Cô có chắc là không phải hoa ở tang lễ không?
Chúng tôi tình cờ đi ngang qua nghĩa địa thôi.
- Jim có cần hoa đâu. Ông ấy chả tiếc đâu. - Bọn ta dọn bớt cho gọn đó.
Giờ nó trông tuyệt hơn rồi, nhờ bọn ta đấy. Tên trên bia đá còn dễ thấy nữa.
Tội nghiệp ông bạn.
- Và ta còn có bất ngờ nho nhỏ cho cháu đây. - Thật ạ?
Cháu cảm ơn.
- Cô kiếm bộ đó ở đâu vậy, Luna? - Cháu thích không?
Từ nghĩa địa, như bó hoa thôi.
Một kỉ niệm từ thời còn nhỏ. Ta đã làm cho nó hiện đại hơn.
Đây là bộ đồng phục của trường Calton Hill.
- Trường học ư? - Đó là một trường rất danh giá.
Mẹ Madeleine, con đã nghĩ kĩ 3 quy tắc.
- Ít nhất con cũng tỉnh táo lại. - Vâng.
- Con nghĩ con đã tìm ra giải pháp. - "Giải pháp" ư?
No comments yet. Be the first to leave one.