The first 200 lines.
This is Us tập trước...
Anh phải bỏ rượu đi.
Anh cần phải chế ngự nó,
vì em không thể chấp nhận việc đó.
Ngày xưa khi quen nhau
cô ấy bảo không bao giờ muốn kết hôn.
"Quen nhau" sao?
Cũng chóng vánh lắm.
Rất lâu rồi. Có lẽ vì vậy nên cô ấy không kể cho anh.
Em nghĩ anh không đáng được biết
chuyện em từng quen anh ta?
Em chưa bao giờ kể về cái chết của bố.
Việc đó... không được nhắc đến...
lâu lắm rồi.
Đừng ngăn cách mình với thế giới nữa Randall.
Hãy thử chơi nhạc.
Để người khác dọn giường cho con.
Chưa cần phải dọn đồ của bố đâu anh.
Mới vài ngày thôi mà
Anh biết.
Anh không biết nên làm gì nữa, Beth.
Làm sao để tưởng nhớ bố đây?
Anh nên bắt đầu mặc áo len?
Uống nhiều kem trứng hơn?
Hay đổi gọng kính mới?
Gọng tròn, như mấy nghệ sĩ nhạc jazz.
Bố William là hình tượng điển hình nhỉ?
Anh yêu.
Nghe em nói này.
Điều duy nhất mọi người cần là sự hiện diện của anh.
Có em làm rồi mà.
Ý em là luôn sẵn sàng
cùng với gia đình
chân thành nhớ về ông ấy và...
Anh nên đọc cái này đi.
Xin chào, tôi là Kevin Pearson.
Tôi muốn hỏi Brandon Novak đã nhận được
mấy cuộc thư thoại của tôi chưa, ông ấy...
Xin chào?
Cô ta cúp ngang luôn.
Trợ lý của người đánh giá à?
À, không phải.
Nhà phê bình. Của tờ The Times.
Thành bại vở diễn phụ thuộc bài viết của Brandon Novak
nên anh cần ông ta đến dự buổi diễn đầu tiên,
nhưng ông ta sẽ không đến
vì ông ta đã đến rồi
mà anh không có ở đó, nên...
Sao anh không giải thích chuyện đã xảy ra?
Không... Không được, đó là...
công việc của Randall.
Em ấy gặp nhiều chuyện quá rồi.
Anh cực kỳ... quyến rũ khi tỏ vẻ chân thành đấy.
- Thế á? - Vâng.
Năm nào anh cũng quyên góp cho tổ chức từ thiện đấy.
Cứ khoác lác là anh lại chẳng quyến rũ nữa.
Phải rồi. Không có đâu.
Em biết gì không?
Ngồi với gia đình anh ở buổi diễn đi.
- Sao lại không ngồi chung? - Thôi.
- Đi mà. - Không đâu. Em sẽ lẻn vào
lúc đèn tắt, ngồi ở hàng ghế sau,
đến khi hạ màn em lại lẻn ra,
không đụng phải đại gia tộc Pearson.
Đặc biệt là Kate.
Ta còn chưa kể mình đang hẹn hò mà.
Thì đấy, lúc này là lúc...
Ta nên nói cho họ biết.
Trước đông đủ mọi người
"Chào cả nhà, nhớ Sophie, vợ cũ của con chứ.
Chúng con đang hẹn hò nghiêm túc,
cổ thậm chí còn chưa cho con ngủ chung...
Hy vọng...
không phải vì cổ đang mọc thêm
mấy nốt ruồi kỳ lạ, sau lần cuối con thấy cổ khỏa thân?"
- Thôi đi. - Hay em nghĩ do anh không liên lạc
vì anh đảm bảo anh vẫn luôn dõi theo em.
Gì thế này? Mình... nói tới đâu rồi?
- Sao em không... ? - Em phải đi làm.
Em bỏ anh lại với mớ rắc rối công việc
- và một ly Americano ấm à? - Kevin.
Anh đang cố tán tỉnh lại cô vợ cũ
đã bị anh lừa dối 12 năm trước
trong một quán ăn xếp hạng "C" về sức khỏe.
Gã Novak kia sẽ không làm khó được anh đâu.
Có vẻ như ông nội có nhắn nhủ các con vài câu.
"Tess và Annie thân yêu,
có lẽ giờ các cháu đang khá buồn.
Ông muốn các cháu hãy cười lên.
Bởi vì tiếng cười của hai cháu
là âm thanh ưa thích nhất của ông."
"Vậy nên ông muốn các cháu làm lễ tưởng nhớ cho ông.
Người lớn làm buồn lắm.
Hai cháu làm sẽ vui hơn.
Hãy làm những thứ khiến các cháu vui vẻ."
"Nhớ bảo bố mẹ giúp các cháu thực hiện theo kế hoạch
vô điều kiện nhé."
Vậy chúng con chịu trách nhiệm tổ chức lễ tưởng nhớ ạ?
Hẳn là thế rồi.
Vào ngày mai, ngay trước buổi công diễn lại của bác Kevin,
mẹ đã mua
- hoa và bánh mì nướng kiểu Ý và... - Được rồi ạ.
Cứ để bọn con lo tiếp.
Ừm, nếu được thì...
bố muốn đọc Điếu văn.
Điếu văn nghe buồn lắm bố.
Thế gọi là Bài chúc mừng nhé?
Duyệt ạ.
Ừm...
Chắc em sẽ hủy phục vụ món,
hủy cả hoa và bồ câu trắng luôn.
Có bồ câu trắng nữa à?
Họ không có bồ câu đen, Randall.
Trái tim anh ở New York
nhưng tinh thần anh lại hướng về L.A
và quẩy bằng cặp mông của anh.
Ừ, Brycem, tôi cần 50 quả bóng bay sặc sỡ.
Ngày mai.
Cho đám tang.
Cháu gái tôi nhờ như thế.
Cho tôi nói chuyện với quản lý đi.
Nếu em muốn nói về William...
hay bất cứ việc gì...
Anh biết lo cho đám tang sẽ rất cực.
Nhất là khi em đã mất...
Em chỉ muốn chúng phải thật đặc biệt cho Randall và các cháu.
Ừ.
Ừm, Sharon, tôi không biết, chị giúp tôi được không?
Thôi nào, Đừng thế chứ, Jack.
"Vì anh ấy là một người tài giỏi và vui nhộn
không ai có thể chối từ."
Cảm ơn mọi người.
Jack, cậu bảo đến 5:30 nhớ nhắc cậu.
Phải rồi.
5:30 rồi đấy.
Ừ, rồi.
- Jack? - Sao?
Sao? Đang tổ chức tiệc nghỉ hưu cho Pench mà.
Ta ghét Pench mà.
- Cậu ghét Pench thôi. - Đúng là vậy.
Nhưng đã tới giờ cậu về nhà
và chào tạm biệt vợ rồi.
- Ừ. - Ở lại đây cũng chẳng giữ chân được cô ấy.
- Tới với bồ cũ. - Jack...
Hai tuần. Năm khách sạn.
Đêm này sang đêm khác, diễn xong muộn.
Thật buồn cười.
Ta đang nói đến Rebecca đấy.
Phải.
- Thôi, đi đi. - Ừ.
Anh về à?
Lát nữa mới là tiệc chính thức ở Joe's Tavern.
Anh nên đến.
Tạm biệt, Heather.
Chào, Amy, ừ là tôi Rebecca.
Anh ấy về lúc mấy giờ?
Được rồi.
Cảm ơn cô. Tạm biệt.
Chào bố.
Vào bếp với em chút.
Sao anh lại về trễ, vào hôm nay nữa chứ.
- Ben đến chưa? - Chưa.
Vậy anh đâu có trễ.
Anh bảo anh sẽ về lúc 5:30.
Không, anh bảo anh tan ca lúc 5:30.
Em đã hỏi văn phòng, anh về trễ hơn.
Giờ em giám sát cả anh nữa à?
Do thái độ của anh thôi, Jack.
- Rồi, mấy đứa nhỏ. - Ừ.
Chúng cần đến bữa tiệc của Joel tối nay.
Bố mẹ chúng ở nhà, em kiểm tra rồi.
Còn lớp nghiên cứu rô-bốt của Randall nữa,
chuyển sang thứ Ba rồi.
Anh biết đọc mà, Bec.
Và làm ơn đừng để Kevin và Sophie
ở dưới tầng hầm với nhau.
Tụi nó cứ quấn lấy nhau suốt.
Có gì vui chứ? Đáng lo lắm đấy.
Hôm trước anh về...
con bé đang gặm tai thằng nhỏ.
Đừng dùng từ gặm khi nói về con trai mình.
Có mỗi từ đấy để diễn tả thôi.
Thằng bé không dùng bông ngoáy tai mấy năm rồi.
Không hề.
Đến lúc đi rồi.
Vâng.
Mẹ đi đây.
Chúc mẹ may mắn.
Cậu định nói "Sắp tự do rồi" mà.
Ồ, vậy sao?
Tạm biệt con.
Chào con gái cưng.
Mẹ yêu con.
Mẹ hứa hàng ngày sẽ gọi hai lần.
Vui vẻ nhé mẹ. Thật đấy ạ!
Mẹ biết rồi.
Con yêu mẹ.
Mẹ yêu con nhiều hơn.
Con yêu mẹ nhất.
Đối xử tốt với nhau. Chăm sóc lẫn nhau đấy nhé.
No comments yet. Be the first to leave one.