The first 200 lines.
3 năm trước
Điều đầu tiên Lila Dash nghĩ tới vào ngày định mệnh đó là chồng cô, Dave.
Cô nghĩ có lẽ nên mua cho chồng chiếc cavat mới.
Trưa hôm đó cô lại nghĩ về chồng.
Cô quyết định sẽ làm món gì đặc biệt cho chồng vào bữa tối.
Chiều hôm đó, Lila một lần nữa lại nghĩ về chồng mình.
Cô tự hỏi sao mình lại may mắn có 1 người chồng tuyệt như thế.
Em đang nghĩ gì thế?
Ko có gì.
Cả nhà mình cùng ra ngoài ăn kém nhé.
Anh rất muốn, nhưng anh bận việc rồi.
Lại nữa ư?
Xin lỗi. Anh thật nhàm chán.
Hay 2 mẹ con cứ đi đi.
Thôi, để mai cả nhà cùng đi.
Sao lại để khuôn mặt này chờ cả ngày mới được ăn kem chứ.
Giả vờ buồn đi.
Thôi được.
Để em đưa con đi.
Đi nào, con yêu.
Tối mai anh sẽ để giấy tờ lại cơ quan,
và 3 chúng ta sẽ cùng làm điều gì đó thật đặc biệt nhé.
Hẹn hò hả.
Nhưng ngày mai đã ko tới với Lila và Paige Dash...
Bởi đêm đó, họ đã và vào ...
Susan và Mike Delfino.
Điều cuối cùng Lila Dash nghĩ tới trước khi chết,
là về Dave, chồng cô.
Cô tự hỏi nếu mình chết thì chồng cô sẽ làm gì.
Thật may cho Lila ...
... bởi cô ko biết được câu trả lời.
NHỮNG BÀ NỘI TRỢ KIỂU MỸ *** Dịch bởi: Alex28th
Lại thêm một đám cưới nữa diễn ra ở nhà thờ Fairview.
Mục sư giảng giải về hôn nhân,
và sau đó khép lại buổi lễ bằng một câu quen thuộc:
Con hãy hôn cô dâu đi.
Rồi chuông nhà thờ ngân lên,
báo cho những cô dâu tương lai biết rằng,
tiếp theo là tới lượt họ.
Chào chú rể.
Anh biết ko.
Em gọi cho khách sạn và báo rằng mình sắp kết hôn,
Thế là họ khuyến mãi thêm cho ta nhạc sống và rượu ướp đá.
- Hay ko anh? - Ừ, tuyệt lắm.
Hy vọng lúc anh sẽ nhiệt tình hơn lúc nói câu "Con đồng ý"
Anh xin lỗi. Anh đang mải nghĩ về Susan và MJ.
Vì sao?
Lúc họ đi, anh cảm thấy có gì đó khác thường ở Dave.
Dave thì lúc nào chả khác thường.
Có lẽ để anh gọi điện xem sao.
Anh nên đem đồ ra xe thì hơn, ko là trễ chuyến bay bây giờ.
Mà nếu trễ chuyến bay thì sẽ trễ luôn lễ cưới.
Và khi lễ cưới bị trễ, thì đêm tân hôn cũng bị muộn.
Em nói phải..
Chắc ko có gì đáng lo cả. Để anh ra chuẩn bị xe.
Nhớ ghé qua hàng tạp phẩm để mua thêm băng ghi hình.
Còn vài cuộn băng cũ trong ngăn kéo đấy.
Cứ lấy 1 cuộn rồi ghi đè lên cũng được.
Con bé sắp tới rồi đấy.
Tốt.
Em hồi hộp à?
Sao phải hồi hộp?
Trong nhà sắp có thêm 1 con bé "tuổi teen" mà.
Em đang rất bình tĩnh.
Anh cũng thấy hơi bất ổn.
Nhưng dù sao ta cũng làm đúng.
Phải, em cứ nghĩ mãi về những gì con bé trải qua ...
Cha bỏ đi, mẹ thì tù tội ...
Bản thân thì trôi dạt hết từ nhà này sang nhà khác.
- Em chỉ muốn con bé sẽ ko phải chuyển đi đâu nữa. - Anh cũng thế.
Mẹ ơi, xe đến rồi kìa.
Ko biết con bé còn nhớ anh ko.
Khó lắm. Anh ko gặp nó từ hồi nó lên 6 kia mà.
Hồi nó bé, anh hay chơi với bố con nó - trước khi bố nó bỏ đi.
Anh còn nhớ hay đưa nó đi chơi công viên, rồi mua kem cho nó.
Anh còn nhớ hay cõng nó lên cổ.
Anh ko nhớ nó như thế kia.
- Cô để lộ chuyện li dị rồi ư? - Anh ta biết về cái nhà kho rồi.
Anh ta muốn tôi giải thích.
Lúc đó tôi rất bất ngờ,
tôi ko biết phải nói gì khác cả.
- Bree, như này tệ quá. - Anh thì biết gì.
Anh ta dọa nếu tôi đòi li dị,
anh ta sẽ tố cáo tôi với cảnh sát.
- Tố cáo cái gì? - Khai khống bảo hiểm tài sản.
Chính anh ta đã nộp đơn đòi bồi thường,
nhưng anh ta sẽ khai chính tôi là chủ mưu.
Tôi nói tôi ko yêu anh ta nhưng anh ta cũng mặc kệ.
Anh ta muốn cùng tôi cứu vãn hôn nhân.
Rõ ràng gã này điên rồi.
Điên á! Gã cho cả lá hẹ vào món salad của tôi.
Ko phải điên mà là rất điên.
Bình tĩnh nào. Đâu còn có đó mà.
Có gì bây giờ.
Một gã bị tôi đá đít giờ quay sang tống tiền tôi,
Và nếu tôi ko giả vờ yêu gã, gã sẽ xì đểu cho tôi đi tù.
Bree...
Cô ko cần phải lo như thế.
Ta sẽ nghĩ ra cách gì đó.
Nghĩ gì bây giờ? Gã nắm thóp rồi.
Tin tôi đi, gã ko nắm được đâu.
Lynette, xuống đây!
- Có chuyện gì thế anh? - Bên trường ĐH vừa gọi cho anh.
Anh đỗ rồi.
Thật ư? Anh qua được bài ktra ư?
Ko chỉ qua bài ktra đâu,
chồng em còn trong top 5% SV giỏi nhất đấy.
Mừng phát điên lên được.
Nghĩa là bố chưa bao giờ bỏ cuộc đâu đấy.
Chúc mừng bố.
Cám ơn con.
Nếu bố muốn con có thể giúp bố học bài.
Bố ko chắc con có giúp gì được không.
Bố học tiếng Tàu cơ mà.
Con biết nói câu "tổ sư bố thằng Tàu" bằng tiếng Tàu đấy.
Em tự hào quá.
Porter, con ko chúc mừng bố à?
Chúc mừng bố đã phá đám đời con.
Bố mà gặp con ở trường thì ko được bắt chuyện với con đâu đấy.
Thôi thế là được rồi.
Ta cùng đi ăn kem nào.
Tất cả đi ra xe đi.
- Em có đi ko? - Em gọi điện cái đã.
- Em sẽ ra ngay. - Được.
Chào. Tôi là Lynette Scavo.
Cho tôi gặp bác sĩ Rushton?
Chuyện quan trọng lắm.
Chào bác sĩ Rushton,
Tôi muốn gặp ông càng sớm càng tốt.
Tôi nghĩ ung thư tái phát rồi.
Mẹ ơi, con uống nước hoa quả được ko?
Con vừa uống 1 hộp rồi mà.
Con muốn phải dừng xe liên tục để con đi "giải quyết" à.
Con ko có giấy vệ sinh.
Làm bố mẹ vui thế đấy.
Tôi cũng biết mà.
Anh biết ư?
Tôi từng có con gái.
Con bé mất rồi.
Ôi Chúa ơi, tôi ...
Tôi ... không biết. Tôi xin lỗi.
Không sao.
Tôi cũng dần quen rồi.
- Ko thể tin là Edie cho chị chìa khóa. - Sao ko. Cô ấy tin chị mà.
Chị chỉ dùng nó khi nào hết bánh mì, hoặc sữa,
hoặc tiền mặt.
Tìm bất cứ thứ gì chứng tỏ Dave và Heller có liên quan với nhau.
Tìm sổ sách, giấy tờ, kể cả thùng rác nữa.
Roberta, cô làm gì thế hả?
Đang tìm dấu tích sát nhân mà.
Em biết, nhưng trước khi làm được thế thì em muốn làm hết chai này đã.
Ôi, nhìn này.
Thuốc giãn gân. Tốt quá.
Để lại, có phải của cô đâu.
Thì cũng có phải của gã đâu. David Dash là thằng bỏ mẹ nào?
Anh Williams? Cảnh sát đây.
Ôi thôi xong.
Chúng tôi muốn hỏi anh vài câu.
Cô có mang cái gì phi pháp trong người ko đấy hả?
Có, nhưng em cất kĩ rồi.
Mà kể cả tìm ra cũng chả sao.
Các bà ơi?
Mở cửa ra đi.
Chào cậu. Tôi giúp gì được ko?
Mong là có. Anh là Orson Hodge?
À vâng. Còn cậu là ...
Mày muốn tao buông ra ko?
Mày muốn tao buông ra ko?
Có.
Đấy, tao buông rồi.
- Giờ mày cũng buông ra đi. - Tôi ko hiểu cậu nói gì.
Tao nghĩ là mày hiểu. Đừng tưởng tao đùa.
Nếu mày ko buông ra ..
Thì lần tới, tao cũng thế.
Cô mua cho cháu cái giỏ này.
Có cần cô chỉ cách dùng máy giặt ko?
Ý cô là cháu sẽ phải tự giặt lấy quần áo.
À, được ạ.
Các con cô cũng phải làm lụng cho quen đấy.
Như thế sống mới có trách nhiệm.
Nhân tiện,
Giờ giới nghiêm là 10h tối, cuối tuần là 11h nhé.
Có gì lăn tăn ko cháu?
Ko, ko sao ạ.
Tuổi xì-tin cũng ko tệ lắm nhỉ.
Cháu còn phải làm gì nữa ko?
Cô cũng thoải mái thôi,
Nhưng cháu có thể quét dọn trước cửa và dọn dẹp phòng tắm chứ?
Được ạ.
Váy đẹp thế.
Ối giời, hiệu Versace!
Cũng tàm tạm ạ.
Tàm tạm á? Này cháu, sống ở nhà cô thì ko được bôi bác Versace đâu nhé.
Cháu xin lỗi.
Cô đùa tí thôi mà.
Ô, vui tính.
Có lẽ cháu đi giặt đồ đây.
Vera Wang!
Cháu lấy đâu ra đống váy này?
Quà tặng đấy ạ.
No comments yet. Be the first to leave one.