For a Cop's Hide

For a Cop's Hide (Pour la peau d'un flic)

Download Vietnamese Subtitle

Release info

For a Cop's Hide (1981)
A Commentary by trunggia
Phim điều tra vụ án của Alain Delon

Tags

other
Published on: 2015-05-19
Downloads: 33
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

Bắt đầu!

Sáu giây.

Bắt đầu!

" VÌ CỚM GIẤU MẶT" "FOR A COP'S HIDE"

Ông Choucas!

Anh có nhận thấy tôi đã gọi là ông Choucas thay vì thanh tra Choucas?

Quan sát sắc sảo lắm. rất sắc sảo.

Có lệnh nói là anh không còn được đeo phù hiệu nữa.

Và nếu anh không có phù hiệu, vậy anh không được phép mang súng.

Và nếu anh không được phép mang súng, thì như vầy là vi phạm.

Chúng tôi sẽ bắt giữ anh, sau đó chính anh sẽ phải giải thích với sở.

Nếu chúng tôi muốn, anh sẽ vướng vào tình trạng lộn xộn thật sự đó.

Marie Therese đang làm tốt lắm à? Chúng tôi không biết cô ta.

Tội nghiệp không. Cổ rất quyến rũ!

Vừa mới dọn đến căn hộ rất đẹp trên đường Pontuet.

Cổ đang gặp rắc rối. Vậy à?

Vâng, nhưng có 2 cảnh sát hổ trợ cổ. Giờ cổ ổn rồi.

Mà nè! Các anh có định bắt tôi hay không? Tôi phải làm việc đây.

Tạm biệt Michelle! Tạm biệt Choucas!

" VÌ CỚM GIẤU MẶT" "FOR A COP'S HIDE"

Em khỏe không, người đẹp?

- Thôi đi! Có người ở đây đó. - Đâu?

- Có khách hàng trong văn phòng của anh. - Gặp em sau nhé.

Đừng quấy rầy em nữa!

- Chào bà. - Chào ông Choucas?

- Vâng. - Isabelle Pigot.

- Mời bà ngồi. - Cám ơn.

Về chuyện con gái của tôi. Nó bị mất tích.

Bao lâu rồi? Một tháng.

- Bà đã báo cảnh sát chưa? - Tôi chỉ...

Xin lỗi. Anh nghe đây! Có cảnh sát đến gặp anh.

Anh ta nói có việc khẩn cấp.

Xin lỗi.

Gì thế Coccioli?

Xin lỗi Choucas. Tôi muốn đến sớm hơn...

Sớm hơn ai? Pigot.

Người hiện đang trong văn phòng của anh.

Tôi đã cố gọi cho anh, nhưng chẳng ai nhấc máy.

- Tôi đi pha ly café. - Cô bị đuổi việc.

- Kể từ lúc này hay ta sẽ nói chuyện sau? - Nói chuyện sau.

Ta nói chuyện được không?

Được, tôi biết con gái bà ta đang bị mất tích.

Nhận vụ này đi. Lấy 1,000 quan...

sau đó nói với bả là việc điều tra chưa có kết quả. Được không?

Không hẵn thế. Anh cũng có thể giải thích cho bả...

là thám tử tư chẳng tốt gì hơn cảnh sát...

trong việc tìm người bị mất tích.

Không. Bả sẽ đến chổ khác, rồi ở đó họ cũng sẽ lừa bả.

Ta là bạn mà, nên tôi đã gửi bả đến cho anh.

Tôi đã bảo bả cần một thám tử tư.

Bả đọc nhiều sách lắm. Cứ nghe mấy chuyện của bả. Rồi nhận tiền.

Anh chẳng phải làm gì hết, được không?

Để xem.

Còn tùy vào quyết định của anh.

Quyết định gì?

Vâng, tôi nghĩ... Sẽ cân nhắc... Cân nhắc.

Anh đã nghe thứ gì như vậy chưa?

Choucas, chúng tôi để anh làm việc miễn là mọi chuyện phải êm thắm...

ngay cả khi anh quên là mình không được phép làm gì.

Nhưng tôi khuyên anh không nên lạm dụng.

Anh hiểu tôi đang nói gì không? Vụ này không phải vụ quần lót đâu.

- Cổ không mặc quần lót đó. - Ai?

- Tôi à? - Anh đang nói gì thế?

Quần lót. Ông sẽ được thông báo sau, Coccioli!

- Xin lỗi. - Không sao.

Bà đã gặp thanh tra Coccioli?

Vâng, chính ổng nhận vụ của tôi.

- Tôi xem được không? - Vâng.

Đây là con gái của tôi, Martha.

Sở cảnh sát nói với tôi là con bé đã bỏ đi. Nhưng tôi nghĩ nó bị mất tích.

Chúng tôi và cháu quan hệ rất tốt, nên tôi biết chắc đã có chuyện gì xảy ra cho cháu.

Cô bé bao tuổi? 28.

- Cao? - Tôi không nhớ chính xác. Khoảng 1 mét 7.

Tiếp đi.

Con bé sống ở Versailles, và làm việc ở học viện.

- Học viện nào? - Học viện tên Stanislas Boudriard.

Dành cho công tác xã hội của những thanh niên bị mù.

- Cô bé bị mù? - Vâng.

- Từ lúc mới sinh? - Vâng.

Cho nên bà chắc chắn là cổ sẽ không thể bỏ đi cùng với ai được?

Không đâu, tôi biết rõ cháu.

Ông có nhận giúp tìm cháu không?

Bà cần phải điền vào tấm séc, bà Pigot!

Sau đó tôi sẽ hỏi cùng một số câu hỏi mà bà đã trả lời với bên cảnh sát.

Cảm ơn ông.

Bà điền vào tên Tarpon. Ogien Tarpon.

Khi nào có giấy khám sức khỏe, bà mang đến cho tôi.

Tốt quá.

- Đây. - Cám ơn ông Jude.

Không có chi.

Cám ơn.

A lô. Jude đây!

Nói với cậu ta là đêm nay. Tôi biết như vậy.

Jude!

- Nhưng tôi không biết ông.. - Đêm nay!

Ông ta nói là đêm nay.

Chuyển cái này vào tài khoản.

Khoan, anh cần ký vào cái này.

- Cái gì? - Giấy đuổi việc.

Đừng có giận dỗi chứ.

- Gửi lời chào đến chồng em nhé. - Được.

Cuối tuần vui vẽ!

Tôi đã tới rồi. Tống hắn về đi.

Cậu về được rồi Perez.

Rất tốt thưa ông.

Một ly Martini, George.

- Tôi tên là Jean. - Cám ơn George.

Ai trong số họ là chồng của cô?

Người mặc bộ đồ màu đỏ tía

Còn vợ của ông?

Cô hơi béo. Tóc đen.

À!

Chúng tôi có mối quan hệ phóng khoáng lắm.

Cám ơn ông. Một ngày tốt lành.

Cám ơn, George.

Tôi tên Jean, thưa ông. Một ngày tốt lành.

-Chết tiệt! - Không à, tại sao?

Hắn thắng nhiều, nên chả có gì chứng minh là hắn đã trả bằng tiền của ông.

- Và hắn đã lấy tiền từ trong két. - Vậy anh nói hắn trong sạch?

Tôi không nói vậy, nhưng ở đây có gì đó không ổn.

Hắn thắng quá dễ, như cái máy.

Chết tiệt! Anh đang cố nói gì đó?

Tôi chưa biết. Chỉ là ở đây có gì đó không ổn.

Tôi biết có gì sai ở đây mà.

Tuần này tôi lại thấy mất một ít trong két nữa.

Tôi biết...

Ông chơi tennis bao lâu rồi? Được 3 năm. Tại sao?

Hỏi thế thôi

Tôi đi đây.

Được. Tôi muốn anh tóm hắn. Ngày mai tôi sẽ gửi cho anh tấm séc.

Anh thấy không? Ngay đường kẻ luôn.

- Nghe. - Ông Choucas?

Tôi đây. Tôi muốn nói là tôi đang đến.

- Sao? - Tôi là Pradier.

Charles Pradier.

- Rất vui khi thấy anh. - Tôi cần nói chuyện với anh.

Về cô con gái của bà Pigot.

Martha Pigot.

Cổ không bị mất tích. Cổ chạy thoát khỏi nhà.

Tôi đang nghe đây.

Cổ bỏ đi cùng với bạn của tôi.

Họ đã gặp nhau một khoảng thời gian.

Bạn tôi ra nước ngoài làm. Và cổ đi cùng.

Cổ yêu anh ta và anh ta cũng yêu cổ.

Kiểu một chuyện tình yêu.

Tôi sẽ khóc sau nếu có thể.

Sao họ không nói gì với mẹ của cổ? Thế hệ nay nó vậy.

Anh biết chuyện đó ngày nay nó như thế nào mà.

- Bạn anh tên gì? - Điều đó không quan trọng.

Vậy sao?

- Và anh biết Martha Pigot? - Biết.

- Vậy à? Cổ trông thế nào? - Ý anh là sao?

Tóc vàng, tóc đen, cao, thấp, mập, ốm? Cổ trông thế nào?

Bị mù. Tóc vàng hay tóc đen? Nhanh.

Tóc đen, chết tiệt! Đủ rồi. Có vấn đề gì đâu!

Cổ viết cho anh cái này!

Gì đây? Chữ Braille, Choucas.

Người mù viết bằng chữ Braille Đọc nó bằng ngón tay.

A lô.

- Ông Choucas. - Vâng.

Tôi cần gặp ông, khẩn cấp lắm!

- Nữa tiếng nữa tôi sẽ gặp bà. - Không phải chổ của anh cũng không phải chổ tôi.

- Trocadero. Lúc 6 giờ. - Tôi có thể đến đó sớm hơn.

Xin lỗi.

- Anh định làm gì thế? - Tôi gọi cho cảnh sát.

Không cần. Họ biết rồi. Họ cũng nhận được lá thư như vầy.

Họ hoàn toàn chấp nhận. Đóng vụ này lại đi.

Ta sẽ biết ngay thôi.

Nhanh thế.

Đi thôi!

Chó chết!

Chó chết!

- Uống không? - Uống, cám ơn.

- Cậu có lẽ rất mệt. - Không. Mọi chuyện tốt cả.

Cậu có muốn kể lại chuyện đó không?

À.

Tôi về nhà lúc 6 giờ. Điện thoại reo...

Thôi khỏi, tôi thấy ngớ ngẫn quá! Cậu về đi!

Lá thư viết bằng chữ Braille nói gì vậy?

Chẳng có gì quan trọng.

Thư gửi cho tôi đó. Ông chắc là có bản dịch.

Thưa ông. Tôi biết mẹ tôi có nhờ ông...

đi tìm tôi. Nhưng vô ích. Tôi bỏ đi vì sự tự do cho riêng tôi...

để ở cùng với vị hôn phu của tôi ở nước ngoài.

Tôi chưa muốn gặp mẹ tôi. Có lẽ ông nói với mẹ tôi là...

Ông chỉ lãng phí thời gian, còn mẹ tôi sẽ lãng phí tiền.

Kính thư, Martha Pigot.

- Thỏa mãn chưa? - Rồi.

Cậu nghĩ sao về chuyện này? Tôi nghĩ tôi bị xem như thằng ngốc.

- Còn ông? - Tôi cũng vậy.

Chó chết!

Có anh ta ở đây không?

- Tôi tưởng cô đã bị đuổi việc.. - Tôi xin được tha thứ trên giường.

Café? Ông cũng uống chứ? Vâng, xin vui lòng.

Anh ta không nói gì hết trơn vậy.

Ảnh luôn như vậy, uống một tách café vào mới tĩnh.

Tôi nghĩ tôi có thể nghỉ ngơi.

Tôi cũng vậy.

Thay vì phải ngồi suốt đêm với ông Ủy viên Chauffard.

À, Chauffard đã bị loại ra khỏi vụ này.

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left