The first 200 lines.
Các vụ án mạng xảy ra trên một con đường phụ cạnh sông Omi
và trên một con đường rừng gần đó.
DỰA TRÊN SỰ KIỆN CÓ THẬT
Nạn nhân Sachiko Ota được phát hiện bị bắn chết
bên trong một chiếc xe hơi đỗ trên đường phụ.
Tên sát nhân hàng loạt vẫn đang lẩn trốn.
Hầu hết các vụ án mạng
đều xảy ra ở trong rừng.
Cư dân ở khu vực lân cận đang phải sống trong sợ hãi.
Bạn của nạn nhân, Takeshi Suzuki, cũng được tìm thấy
đã bị bắn hai phát đạn và tử vong bên ngoài xe hơi.
TRƯỜNG NỮ SINH TOKYO 1988 TAEKO MIZUSHIMA
Mời anh.
Này anh.
Tôi là một nhà biên kịch.
Vậy sao?
Anh có biết cảm giác giết một người là thế nào không?
E là tôi không biết.
Người ta nói nó giống như khi đàn ông mất trinh tiết vậy.
Chẳng có gì ghê gớm. Chưa kịp nhận ra thì đã xong xuôi rồi.
MỞ ĐẦU
Tokyo
Vì Tokyo là Tokyo và Tokyo là Tokyo
Nhìn cậu ta kìa.
To-to-to-to
Tokyo
Này, cậu thú vị đấy. Cậu từ đâu đến vậy?
Tỉnh Aichi.
Aichi? Cậu đến từ thành phố Nagoya à?
Từ thị trấn Toyokawa.
- Tôi muốn đến đó. - Ừ.
Cậu biết gì không?
Tôi vừa đến Tokyo đấy!
Tokyo!
Tuyệt! Tokyo!
Nghe này, Tokyo có mọi thứ.
Rượu, gái, thuốc, hộp đêm.
Cậu muốn gì cũng có.
- Đi cùng chúng tôi! - Được.
- Chỗ này à? - Ừ.
Tuyệt thật nhỉ? Vào đi.
Giờ cậu là người nhà!
Nơi này từng là phim trường.
Ta có thể quay phim ở đây.
Lên đây.
- Cậu tên gì? - Tôi tên Shin.
Được rồi, Shin!
Vào đi.
Ấn tượng chứ?
Cậu cứ thoải mái dùng mọi thứ ở đây.
- Tuyệt không? - Tuyệt lắm.
Chúng ta sẽ quay phim độc lập.
Gì cơ?
Ta sẽ giành giải nhất ở liên hoan phim Pia và trở thành đạo diễn.
"Liên hoan phim Pia?"
Tôi sẽ dạy cậu về điện ảnh...
Hồi mới gặp Jay, những lời cậu ấy nói đã truyền cảm hứng cho tôi.
Liên hoan phim Pia?
Đó là một liên hoan phim thường niên.
Các nhà làm phim độc lập gửi phim dự thi.
Thắng giải thưởng là đường tắt để trở thành đạo diễn.
Đạo diễn à?
Đạo diễn nổi tiếng thế giới. Cậu hiểu chứ, Fukami?
Trong phim, cậu có thể làm mọi thứ.
Cậu có thể làm phim về việc đánh bom ga Tokyo.
Hay về việc quan hệ với phụ nữ trên khắp thế giới.
Hay thậm chí là xả súng máy. Tất cả đều hợp pháp.
Trong phim, ta được tự do tuyệt đối.
- Đỉnh thế. - Đây, cầm lấy máy quay đi.
- Thử quay đi. - Không. Khoan đã.
Cậu đang xem gì thế?
Hả? À, tạp chí khiêu dâm.
Cậu là trai tân à?
- Đúng thế không? - Ừ, đúng thế.
Tội quá đi!
Chắc vậy, nhưng...
Bọn tôi có thể giúp cậu.
Sao? Thật ư?
Phấn khích không?
Đã lâu không gặp. Cô vẫn ngầu như vậy.
Tôi muốn nhờ cô việc này.
Việc gì?
Ta vào trong nói chuyện được không?
- Gì đây? - Áp phích cho vở kịch sắp tới.
Romeo và Juliet.
Nhưng cả hai đều là nữ.
Nhìn đôi gò bồng đảo kìa. Cứ như phim viễn tưởng có Jane Fonda ấy.
Barbarella!
Có chút hơi hướng Shuji Terayama. Thật đột phá.
Chắc là họ đã nói thế.
- Lễ hội trường, chúng tôi đến đây! - Lễ hội trường, chúng tôi đến đây!
Gì thế?
Tôi thấy buồn cười quá.
Có gì vui thế?
Không có gì, tôi đang hồi tưởng ấy mà.
Nghe này...
Tôi muốn nhờ cô một việc.
- Việc gì? - Ngồi xuống đây.
Ừ.
Cậu này vẫn là trai tân.
- Thì sao? - Thì...
Cô có thể...
Đừng mơ.
Cô biết ai hợp với cậu ấy không? Ai đó thuần khiết ấy.
Tôi biết một người.
Cô ấy là người sống ẩn dật.
Tôi muốn cô ấy tham gia vào vở kịch tiếp theo của tôi.
Một lần nữa, bằng mọi giá.
Tôi muốn các anh phá vỡ vỏ bọc của cô ấy.
- Vâng? - Chào bác. Mitsuko có nhà không ạ?
Ôi trời.
Taeko? Phải cháu không, Taeko?
Đã lâu không gặp ạ.
Bao nhiêu năm rồi nhỉ?
Mitsuko có nhà không ạ?
Mitsuko.
Mitsuko, con còn thức không?
- Mitsuko ơi! - Mitsuko!
- Mitsuko ơi! - Mitsuko!
Này, Mitsuko!
- Mitsuko ơi! - Mitsuko!
- Mitsuko! - Mitsuko ơi!
Chuyện gì vậy?
Chào.
Đã lâu không gặp.
Chuyện chăn gối ổn chứ?
Lâu quá rồi.
Cậu giảm cân à?
Trông giống thế à?
Có vẻ là không.
Tớ chỉ gầy đi chút thôi.
- Tớ là một con cá thối rữa. - Gì chứ?
Romeo! Là Romeo!
- Mitsuko, sao thế? - Người cậu ấy dính đầy máu!
- Toàn là máu! - Cậu có sao không?
- Mitsuko à. - Mitsuko.
Tớ không nghĩ cậu lại càng chìm đắm vào quá khứ như vậy đấy, Mitsuko.
Mọi chuyện vẫn vậy thôi.
Cậu vẫn giữ Eiko ở đây, đúng không?
Romeo vẫn đang ở đây à?
- Không có. - Có chứ?
- Không có. - Có mà!
Gì thế?
Hai người đang nói gì vậy?
Tạo ra một vết sẹo rồi sống tiếp đi.
Sâu sắc thật đấy, Taeko.
Romeo.
Hình xăm đâu phải là sẹo.
Ký ức mới là vết sẹo cuộc đời.
Nói hay lắm, Shin.
Tạo ra một vết sẹo rồi sống tiếp đi!
Mitsuko, cậu phải tạo ra một vết sẹo và sống tiếp!
Chẳng phải đã đến lúc cậu phá vỡ cái vỏ bọc công chúa của mình rồi ư?
Làm quen với anh chàng này đi.
Tôi là Shin.
Tớ đã lập ra một đoàn kịch mới.
Tớ muốn cậu đóng Juliet lần nữa.
Nhưng lần này cậu sẽ là Nancy trong Sid và Nancy.
Tớ muốn cậu bùng cháy!
Cậu từng có bạn trai chưa?
Tớ đã thay đổi rồi, cậu biết đấy.
- Tớ không còn là trinh nữ nữa. - Cậu đang nói gì thế?
Cậu từng ngủ với đàn ông chưa?
Để tớ yên.
Tôi nghĩ...
cô ấy chưa từng...
hẹn hò với đàn ông.
Thôi nào.
Cậu bao nhiêu tuổi rồi chứ?
Tớ mới 25 thôi.
Đã 25 rồi.
Mitsuko, vấn đề không nằm ở "mới" hay "đã".
Căn phòng này thật điên rồ.
Cậu nói gì thế?
Mỗi đêm tớ ngủ với một gã.
Căn phòng này khiến tớ buồn nôn.
Có lẽ tớ hết thuốc chữa,
nhưng cậu mới là kẻ sống như chết rồi.
Kể từ lần đó tớ vẫn luôn khổ sở.
Mặc xác trinh tiết đi!
Tôi cũng là trai tân.
Cái gì?
Tôi không có kinh nghiệm gì cả.
Chúng ta dễ gần gũi nhau hơn.
Thôi bỏ đi, đi nào.
Mitsuko, quên chuyện đó đi!
Tớ không thể! Tớ không làm được!
Hãy nghĩ đến vở kịch.
Chúng ta cùng diễn lần nữa đi.
Đi thôi.
Mấy đứa ở lại uống trà đã.
- Xin lỗi bác, có chuyện đột xuất ạ. - Cảm ơn bác.
Người gì mà lạ lùng. Đến nhà người khác làm ầm ĩ.
Mẹ đừng lo. Trước giờ Taeko vẫn thế mà.
ROMEO VÀ JULIET
Ôi, sao nàng để lòng ta còn khao khát thế này?
Thế chàng muốn thỏa mãn gì đêm nay?
Ta muốn nàng trao lời thề chung thủy
mãi mãi chỉ yêu mình ta.
Để làm gì, hỡi tình yêu?
No comments yet. Be the first to leave one.