The first 200 lines.
Anh đã đi đâu?
Xin lỗi, Jerry. Sal còn đây không?
Lẽ ra anh phải có mặt ở đây một tiếng trước.
Giờ ông ta ở chỗ sản xuất rồi.
Khi Sal bảo anh tới đâu đó, anh nên có mặt đó.
Cho tôi quá giang được không?
Khốn thật, Nicky.
Đi đi!
- Đi đi! - Được rồi.
Tôi cần có xe riêng mới được.
Cần thật.
Anh nên giữ chiếc Chrysler đó. Chiếc đó ngon mà.
Em tôi cần tiền đi học, anh biết đấy?
Anh làm ơn vặn đại đài nào được không?
Khốn kiếp.
$86. Khốn thật, tôi bảo Vito tôi sẽ mua ít donut rồi ghé qua.
Chúng ta cần một vụ béo bở. Anh có gì không?
Gần đây tình hình nguội lạnh lắm.
Tôi có một gã cựu tù phía bắc. Một vụ đột nhập nhà.
Như buôn ma túy hay gì à?
Không. Gã này sạch. Hắn sở hữu hai quán bar thể thao ở New Hampshire.
Vợ, hai con. 250K dưới đệm giường.
Tôi được đánh động bởi cố vấn tài chính của hắn.
Cố vấn tài chính?
Phải, đôi khi tôi bán cho gã này cocain và steroid.
Nghe như một gã anh có thể tin tưởng giao tiền cho nhỉ.
Không. Còn gì nữa?
Tôi có...
Tôi có số một tên đánh cá ngựa thuê, gã này cũng có tiếng lắm.
Chắc tôi sẽ góp một khoản lớn, xem chuyện gì xảy ra và...
Với vận may Ai-len của anh thì không đời nào đâu.
- Liên quan gì tới vận may đâu. - Tiếp.
- Anh đang nói gì thế? - Tiếp!
Chúa ơi, Nicky, để xem tôi còn gì cho mấy anh nữa không.
Victor Lớn. Tôi đã đợi vụ đó chín muồi một thời gian rồi.
Hẳn sẽ đổi hắn lấy 25K tuần này.
Victor Lớn.
Tôi không biết. Chúng ta sẽ phải tẩn cho hắn một trận.
Rồi sao?
Cái ta cần là băng của riêng mình.
- Băng riêng của ta... - Coi nào, anh bạn.
Và chúng ta sẽ không phải lúc nào cũng bị dồn vào góc.
Anh xem phần đầu Goodfellas nhiều quá rồi đấy.
Những ngày đó tàn rồi, anh bạn.
Thời nay một băng sẽ giúp anh nổi hơn.
Mấy thằng bạn ở North End? Chỉ là một đám già lão
chơi trò xã hội đen
để chúng có thể bán ziti và cannoli cho lũ du khách thôi.
Anh nói cái gì thế?
Sal điều hành khu North End đấy.
Sal điều hành North End 20 năm trước rồi.
Anh dạo này có quan sát xung quanh không?
Hệt như một gánh hát rong đằng đó vậy.
Như một gã làm trò ở Disney World.
Tin tôi đi. Mấy gã đó là lũ chuột già trên một con tàu đang chìm.
Anh không biết mình đang nói cái quái gì đâu.
Được chứ?
Anh làm ơn nhanh lên đi. Sal sẽ đá đít tôi mất.
Kệ mẹ Sal.
Chúng ta tải hàng rồi khóa lại.
Cái này đầy rồi.
Ừ, cầm nó lên đi.
Anh gửi tôi số đó hả?
Rồi, chúng ta ổn.
Chào, Angelo.
Chào, Nick, sao rồi?
Ông có thể cho tôi biết vào tuần tới
ông muốn giải quyết cách nào với thứ này không?
Nếu không tôi sẽ chỉ tiến hành.
Đợi tôi ở đây. Nhé?
Lại đây.
- Sal, tôi... - Ra đằng kia.
Tôi xin lỗi đã đến muộn, Sal.
Tại sao?
Tôi có thể ngửi thấy mùi gái ở anh từ cuối hành lang.
Tối qua tôi nhận điện thoại
của Tony Matazano.
Đã có chuyện gì?
Chiều hôm qua em họ tôi Eric có gọi.
Chuyện gì đó về con gái Tony
chửi bới nó ở tiệm làm tóc chỗ nó làm.
Cô ta cằn nhằn vụ nó hút thuốc quá gần cửa ra vào
hoặc chuyện ngu ngốc đại loại thế.
Dù gì nó cũng đã chửi lại cô ta.
Và cô ta nổi điên.
Tony cử mấy thằng khủng bố xuống đó dần thằng em họ tôi một trận.
Nó là con nít mà, Sal. Nó bậy hết ra quần.
Nên tôi gọi cho Tony, cố ghìm mọi chuyện lại.
Anh có nói ông ta anh sẽ truy lùng
và ghim một viên đạn vào đầu ông ta không?
Ông ta hù tôi trước bằng mấy thằng đô con đó mà.
Kiểu, 'Tao sẽ giết mày. Giết cả nhà mày.' Ý tôi là...
Eric là con nít.
Và nó là người nhà tôi. Tony là thằng khốn.
Tôi chỉ cố xin lỗi thôi. Có thế thôi.
Giờ anh phải đi xuống đó và xin lỗi.
Trực tiếp.
Và với con gái hắn. Trực tiếp.
Tony được bảo vệ. Nick.
Hắn mang lại cho ta rất nhiều tiền.
Ông biết hắn giấu giếm ông mà.
Hắn lén điều hành mấy việc bên lề mà ông đâu có biết gì.
Tôi cá hắn còn chưa từng...
Này, Chuột Mickey.
Chờ ở ngoài đi.
Anh thực sự muốn giao du với những kẻ như thế?
Nó không chui ra bằng lối thường đâu.
Không có George thì 3 năm trước ở Shirley tôi đã bỏ mạng rồi.
Lê mông tới chỗ hắn đi.
Và coi chừng cái mồm của anh cho tôi.
Nếu anh muốn gia nhập, anh nên lắng nghe nhiều hơn không nghe.
Và đừng coi mọi chuyện đều là chuyện cá nhân.
Anh rất giàu cảm xúc, Nick.
Đừng để nó ảnh hưởng tới lý trí.
Điều gì cần làm, tôi luôn sẵn sàng.
Anh biết đấy, Ginsberg, tay luật sư vừa đi khỏi...
- Anh biết đấy... - Vâng. Người tốt.
Nghe này, Nick.
Với đám người cũ chết đi, từng người một,
và bọn Liên bang và lũ chỉ điểm và xỏ lá và bọn An-ba-ni hăm he,
tôi không còn lựa chọn nào ngoài theo hướng hợp pháp
hoặc là gã cuối cùng còn sống.
Chúng ta giống như một hòn đảo. Hiểu chứ?
Những người chúng ta không còn nhiều đâu.
Dù ông muốn tôi làm gì, tôi cũng sẵn sàng.
Tôi chưa từng là một trong số những kẻ cho bất kỳ ai
bước qua cánh cửa đó được gia nhập.
Nhưng tôi đã trả giá. Tôi biết.
Tôi thấy ở anh có điều gì đó.
Cái ngày anh tự nhìn ra điều đó thì gia đình này sẽ êm ấm.
Anh là cậu bé ngoan, Nick.
Thời của anh đang đến.
Nhớ mua hoa tặng cô gái.
Vito.
Sao thế, Nicky?
Khỏe không, anh trai?
Sao rồi, Georgie?
Vito, chừng nào anh đổi kiểu tóc?
Lối chải ngược đó xuống mồ cùng Elvis rồi.
Đồ khốn.
Sao rồi, Eric, thằng đần này?
Biết giờ anh mày phải đi giải quyết mớ boòng boong của mày không?
Vụ gì?
Anh mới là thằng to mồm nhé.
Con điếm đó muốn chơi nhưng em thì không muốn.
Gái đã chết còn chẳng ngửi tới thằng này. Im đi.
Đi thông đi, Vito.
Rắc rối gì thế? Có chuyện gì?
Đừng lo. Đây. Cầm lấy.
Không. Nick, anh lẽ ra không nên ở đây.
Ông ta đâu?
Ở trong nhà.
Em không dám nhận.
Sao, không cần ăn à?
Không muốn vào đại học à?
Ông ta đi kiếm việc làm đi rồi muốn nhận tiền thì tính sau.
Anh đi nói chuyện với ông ta.
Không, ông ấy không muốn anh ở đây.
Anh gây rắc rối cho em mỗi lần anh tới.
- Em phải giải quyết với ông ấy. - Này, này.
Đây cũng là nhà anh.
Mẹ sẽ muốn anh ở đây. 80 đô la đấy.
Cầm đi.
Thư giãn đi, được không?
Sẽ đẹp cả thôi.
Được rồi, đừng để cái của đó
làm hàng xóm sợ nhé?
- King Kong. - Vâng.
Nicky, em cũng xin ít tiền được không?
Khác nào thí cô hồn, con lợn.
Đúng là thảm hại.
Sẽ đẹp lắm đấy.
Ra khỏi đây thôi.
Đây, cho mượn đi.
Ừ, đợi một lát.
Tony, sao mặc quần bó thế?
Không muốn phía sau cũng rám nắng à?
Sao thế?
Ai đấy? Ai đấy?
Cái gã Sal cử qua.
Thằng to mồm. Chào, to mồm.
Hãy cầu cho con tôi không bị ung thư
vì khói thuốc của thằng em họ ngu xuẩn của anh.
Lại đây.
Lại gần hơn đi.
- Đừng mắc cỡ. - Tôi đứng đây được rồi.
Lát nữa quay lại làm nốt sau.
Tôi sẽ phát triển loại hình này.
Các em xinh đẹp phun thuốc rám nắng tại nhà...
rồi rút cạn anh.
Ý hay chứ?
Ừ. Ông nói sao cũng được.
Tôi nói sao cũng được?
Tôi nói sao cũng được.
Tôi nói
anh là thằng bẩn thỉu. Tôi nói thế đấy.
Anh nói sao?
- Tôi nói ông nói đúng. - Anh đúng việc tôi đúng.
Chẳng phải anh tới đây để quỳ xuống
thổi kèn cho tôi sao?
No comments yet. Be the first to leave one.