The first 200 lines.
Ta là Uhtred, con của Uhtred, sinh ra là quận trưởng của Anh quốc.
Tổ tiên của chúng ta chiếm vùng đất này và con sẽ chết vì nó, nếu cần.
Ta chứng kiến cha bị giết nơi sa trường và chú ta chiếm đất.
Ta bị bọn xâm lược bắt,
đầu tiên là làm nô lệ và rồi trở thành con trai của Bá tước Ragnar.
Đó là gia đình, là cuộc sống của ta.
Ragnar con, anh trai ta, và Brida, bạn của ta.
Đến khi gia đình ta bị sát hại bởi tên Kjartan tàn độc
và đứa con trai mắt chột của hắn, Sven,
và em ta bị bắt làm con tin ngay ngày cưới.
Ta tìm đến Alfred, vị vua người Saxon của Wessex.
Ta phải lòng một hoàng hậu dị giáo, người từng mơ thấy em gái ta.
Uhtred, cô ấy còn sống và đang bị giam giữ ở phương Bắc.
Vào năm 878 ở Ethandun, ta ra trận cùng vua Alfred
nhằm đánh bại người Đan Mạch và đuổi chúng khỏi Wessex...
nhưng phải trả cái giá rất đắt.
Uhtred Ragnarson, ta có quà cho ngươi. Hoàng hậu của ngươi!
Hòa bình được củng cố bởi con tin là Brida và Ragnar,
lễ rửa tội của bá tước Đan Mạch và được Đức Chúa Công Giáo chấp nhận.
Với Uhtred, người vô thần...
con đường đưa ta về phương Bắc, về với nợ máu, trả thù và với Bebbanburg.
Số mệnh là tất cả
DỰA TRÊN TIỂU THUYẾT CỦA BERNARD CORNWELL
Không nương tay!
Không nương tay!
Đức vua? Đức vua, ý tưởng như vậy đã phù hợp chưa?
Thần cố minh họa cả lòng anh dũng và hi sinh.
Đối mặt với kẻ thù đang run sợ.
Nhưng ta không thấy Chúa.
- Người đã ở đó, giữa chúng ta. - Ơn Chúa.
Tin chiến thắng lan truyền khắp đất nước.
Người ta sẽ nói đó là do Chúa ban tặng.
Chúa ở cùng ta.
- Aethelflaed, đi trước khi hắn bị thương. - Vâng, thưa mẹ.
Người dự họp nghị viện đã đến đông đủ.
Các quận trưởng và anh em của họ đã đến đây sưởi ấm.
Chỉ có vài người xứng đáng.
WINCHESTER - VƯƠNG QUỐC WESSEX
Wessex an toàn.
Các quận trưởng, vì an toàn cho Wessex, ta phải nhìn xa hơn biên giới của nó.
Đến Mercia, Đông Anglia, Cornwalum, Wales và phương Bắc.
Northumbria... và thành phố thánh một thời sung túc, Eoferwic,
nơi đàn ông và phụ nữ Công Giáo khổ sở dưới ách thống trị xấu xa của Đan Mạch.
Phương Bắc có hai người, Sigerfrid và Erik, hai anh em vô thần
thèm khát đất đai, bạc, nô lệ và chiến tranh.
Ta muốn nơi đó được biết đến và ta muốn hai anh em đó biết...
rằng Chúa, Alfred và các quận trưởng của Wessex đang theo dõi.
Ngày đền tội sắp đến rồi!
Tránh đường!
Đây là lâu đài Vua Alfred à?
Đứng lại! Dừng trước ngự lâm quân!
Tôi có thư cần đưa cho Đức vua.
Anh phải cho tôi qua!
Không lâu nữa, Aethelflaed sẽ đến tuổi
hứa hôn và thành thân.
- Ngài cần danh sách người cầu hôn? - Phải.
Họ phải xứng với con ta, vợ ta,
với Wessex và lí tưởng thống nhất của ta.
Theo thứ tự nào?
Đừng hỏi ta, ông bạn. Ta cầu không phải lựa chọn.
Tôi có việc báo Đức vua.
Đức vua, thứ lỗi đã làm phiền. Xin giới thiệu Đạo hữu Trew.
Đức vua, hân hạnh.
Đạo hữu Trew từ phương Bắc đến đây.
Cumbraland, phía Tây Northumbria.
Cùng lá thư viết về lời thấu thị và tiên tri.
Thiên đường gửi. Tôi thề.
Cha trưởng Eadred, Cumbraland, mơ thấy nhân ảnh
và nhân ảnh đã nói với ông.
- Nhân ảnh đó là Thánh Cuthbert. - Cuthbert?
Phán trực tiếp từ thiên đường.
Trong thư, Cha trưởng ghi lại chỉ dẫn của Cuthbert.
Rất cấp bách với người Saxon và người Anh ở phương Bắc.
Chúng tôi lạc lối. Đan Mạch cai trị tất cả.
Cần một vị cứu tinh Công Giáo. Người đó là Guthred.
Một nô lệ hèn mọn và người đó phải được cứu trước tiên.
Như lời của chân phước Cuthbert.
Chúng tôi chào đón sức mạnh siêu nhiên, Đạo hữu Trew, không hơn không kém.
Ta có thể làm được. Ta có thể thu xếp với sự giúp đỡ và dẫn lối của ngài.
Và ta đồng ý. Ta đảm bảo.
Cha, ta sẽ lập tức cho truyền Cha
khi đọc thư xong. Đừng đi xa.
Vâng.
Tầm ảnh hưởng vượt ra ngoài Wessex, Odda.
Thiên đường gửi.
Đi! Đi nào. Nhanh lên.
LICHFIELD - VƯƠNG QUỐC MERCIA
- Ngày đẹp trời. - Vâng.
Kiếm của cô.
Đó không phải kiếm của cô.
Cô có thể giữ số bạc nhưng kiếm thì không.
Cô sẽ quay đầu và chạy, cô gái.
Tôi đã giết người...
và tôi sẽ tiếp tục, chắc chắn đấy.
Nhưng mong là không phải hôm nay, cô gái.
Chào ngài. Cô ấy từng làm vậy với tôi.
Ta sẽ lên đường.
Không thể gọi ta dậy sao?
Đến lúc thôi rượu chè gái gú và vào việc rồi.
Người ta ướt!
Có người trộm kiếm của ngài, cùng với số bạc.
Hild!
Tôi đã thu hồi thanh Mãng Xà Tức. Ngài đứng lên, tôi sẽ trả.
- Lên đường. - Ta mới là người quyết định.
Ta là Uhtred, con của Uhtred. Ta sẽ không để bị một bà xơ giáo huấn.
Cô ấy nói phải.
Ngài đã uống hết cả đồng lúa mạch.
Hay một tên khốn dạy đời.
Nếu ngài uống để quên Iseult thì vô ích thôi.
Kí ức về cô ấy nên được trân trọng... không phải để mất trong men rượu và ngực.
Kiếm của ta.
Ta đến Northumbria hay quán tiếp theo với một vại bia?
Ta sẽ làm gì ở Northumbria
với đội quân hai lính... một bà xơ với một tên khốn?
Tên khốn trung thành.
- Chuẩn bị tinh thần. - Làm gì?
Giết Kjartan và người xung quanh hắn?
Ngài có thể bắt đầu tập làm quận trưởng.
- Hay ta quay về Winchester? - Không, ta không thể quay về đó.
Chẳng phải cô ấy bảo ngài đi hướng Bắc à?
Cảm ơn.
YORK - VƯƠNG QUỐC NORTHUMBRIA
Xin ngài thứ lỗi.
Xin ngài.
Cầu các thần bảo vệ ngài trên đường đi.
Ngươi thì biết gì về thần của ta?
Tôi không biết. Tôi không có ý xúc phạm.
Sigefrid, buông ra. Hắn chỉ là tên tu sĩ.
Đi thôi, anh trai. Ta phải giết bọn Scotland.
Erik!
Ta gửi gắm thành phố này cho ngươi. Nó là của ta. Giữ cho nó là của ta.
Xin đảm bảo.
Ngươi có đủ người. Giữ chúng tỉnh táo và đừng giết chúng cho vui.
Vâng ạ.
Đây là vinh dự to lớn của tôi, dù tôi đã mong sẽ được đi cùng ngài.
Nhớ, thứ ta cần hơn bạc là đàn bà!
Đàn bà tóc hung!
Vì tường khiên đang đợi!
Vì niềm vui đánh trận!
Vì máu của bọn Scotland!
Cha Hrothweard, chúng tôi đợi Cha nãy giờ.
Để tôi múc đồ ăn.
Ta phải vùng lên.
Ngày nào ta cũng nghe chuyện xảy ra ở Wessex.
Hai anh em đó, ngay lúc này, đã đưa quân về phía Bắc.
Có thể mấy tháng nữa mới về.
Đây chính là cơ hội tốt nhất của chúng ta.
Ta phải đi theo bước chân Alfred
và giết tất cả những tên khốn Đan Mạch và bọn người phương Bắc ở Eoferwic.
Nhân danh Cha, Con và các thánh thần.
Đây không phải lời cầu nguyện!
Đó là tiếng gọi đấu tranh!
Khói.
Đi.
Bọn Đan Mạch.
Bọn Đan Mạch không tàn sát người của chúng.
Thưa ngài, nếu có tàn sát, và trông đúng là vậy,
sao ta lại tiến vào?
Ta tò mò.
Đánh với tên Đan Mạch! Thử tài đấu kiếm của các người!
Đấu với tên súc sinh sinh ra từ cái mông của quỷ dữ đi!
Các người có thể chém hắn, nhưng không được giết!
Và nếu hắn giết các người thì hãy chấp nhận số phận!
Tự làm tự chịu!
Đánh hắn!
Đánh hắn!
Tiếp đi! Đánh hắn!
Ngài? Kìa ngài, ta là người Saxon. Không liên quan đến chúng ta.
Muốn đánh nhau thì đánh với ta này.
Đây là Lãnh chúa Uhtred của Bebbanburg và Wessex!
Là thể thao, thú tiêu khiển ạ.
Hết giờ chơi rồi.
Nhặt kiếm lên.
Nhặt lên.
Lãnh chúa, tên này thuộc về tôi. Hắn là tù nhân của tôi.
Hắn ở lại đây canh đất.
Ngươi muốn Valhalla?
Để lúc khác... thưa ngài.
Tự do là ưu tiên hàng đầu.
- Ngươi hầu ai? - Hai anh em, Sigefrid và Erik.
- Họ đi đánh bọn Scotland. - Xin ngài, tôi kiếm sống nhờ hắn.
Halig, đưa tên khốn gian xảo này một đồng.
- Một đồng? Hắn đủ cho tôi sống cả năm! - Câm miệng, ta cảnh cáo ngươi!
- Đi ngay. - Sao?
Đi đi.
Anh kia!
Xưng danh và nói lí do đến đây!
Anh đi cùng nữ tu nhưng người ngợm trông như bọn Đan Mạch.
Chuyện của ta không cần một tu sĩ xen vào.
Là Uhtred xứ Bebbanburg, thưa Cha.
Uhtred? Ngài chính là Uhtred?
- Người chiến đấu cùng Alfred ở Ethandun? - Là ta.
Ơn Chúa.
Ơn Chúa! Đây chính là dấu hiệu!
- Ơn Chúa! - Anh biết Ethandun?
Không chỉ biết mà chúng tôi đã nổi dậy nhờ trận chiến đó, thưa ngài.
Và chỉ vài ngày trước, Alfred đã cử tu sĩ của ngài ấy đến.
Cha giết bọn Đan Mạch cai trị ở đây?
Đúng vậy... tất cả những tên không tháo chạy.
Thành phố thánh Eoferwic chào đón ngài. Chúng tôi sẽ cung cấp thức ăn và chỗ nghỉ
No comments yet. Be the first to leave one.