The first 200 lines.
Được rồi, lên nào.
Từ từ thôi.
Trời ơi Mitch, nếu không có anh ở đây...
Tôi lúc nào chẳng ở đây.
Đừng lo, bạn của cô sẽ ổn thôi.
Anh là người dơi à?
Hẳn rồi. Chỉ là bự con hơn, và da đen hơn thôi.
- Được rồi, đưa cậu ta đi đi. - Chạy tốt nhé Mitch.
Được rồi Steph.
- Chào Mitch. - Chào Eros.
Ngoài đó thế nào?
Hôm nay biển ổn định hơn đấy.
Chỉ là sóng hơi mạnh.
Sóng khá mạnh đó. Phải, gió khiến sóng lên cao.
Đúng, gió hơi lớn.
- Hay lắm. - Đi nào.
Được rồi, gặp sau nhé.
Gặp sau.
- Chào anh. - Chào Mitch!
Tôi nói anh không cần phải làm mỗi ngày mà.
Tôi muốn làm mà. Anh đã cứu mạng em gái tôi.
Anh nghĩ tôi quên sao?
Được rồi, mai làm cơ bắp tôi lớn hơn nhé.
Và đừng che mất phía trước của tôi.
Được rồi, "cái ấy" thật bự.
Bự vào đấy!
- Chào Ellerbee. - Chào Mitch.
Này, sao anh không để bạn tôi yên,
xuống khỏi xe và cùng chạy với tôi đi nào?
Anh đang nói gì vậy, tôi cần phải luyện tập sao?
Anh bảo là trông tôi đang nhỏ con đi sao?
Không, trông anh bự con mà.
Không biết sao anh mặc vừa bộ đồ này nữa.
Thật sao? Này, này!
Nếu tôi có em gái, tôi sẽ giới thiệu cho anh đấy.
Anh ổn lắm, ổn rồi.
Đợi đã, anh châm chọc tôi à?
Giống kiểu trên to dưới nhỏ hả?
Chết tiệt, anh ta lúc nào cũng làm vậy với tôi hết.
Tôi nghe nói anh ấy tạo ra Google và đem đi làm từ thiện cả đấy.
Tôi thì nghe nói anh ta tạo ra thuốc chữa căn bệnh cảm mạo thông thường.
Anh ta không phải là siêu nhân, anh ta là nhân viên cứu hộ mà thôi.
Một người đàn ông trưởng thành mặc đồ bơi làm việc.
Siêu nhân cũng vậy mà.
Này, chết tiệt. Biến khỏi bãi biển đi.
Tôi thậm chí còn chẳng phải giãn cơ để đấu với anh. Lên đi.
Không có gì, không đâu.
Trên bãi biển của tôi thì không Arian!
- Chào Vern. - Khỏe chứ Mitch?
Anh ta đã cứu Nana của tôi. Tôi từng kể với anh chưa?
Lần nào anh ta chạy qua cũng kể.
Nghĩa đen đấy, mỗi một lần.
Chào Mitch.
Flakka. Chúa ơi.
Chào anh bạn.
- Chào Mitch. - Chú xem cái đó được không?
- Cháu lấy thứ này ở đâu thế? - Ngay đó.
Ngay đó sao? Đây là gói duy nhất hả?
Được rồi.
Các bạn mà đi xuống đó sẽ thấy toàn lũ chết tiệt
sao không đi khỏi đây!
Có hiểu tôi nói không?
Này, này. Chuyện gì thế các chàng trai?
- Bãi biển này của mọi người. - Không thuộc về ai cả.
Không được nói thế.
- Không nghe tên này nói các chàng trai. - Đi chơi đi.
- Gặp anh sau, Mitch. - Được rồi, Brah.
Anh muốn làm gì hả, đồ khốn.
Tôi là người yêu thú cưng, nên tôi có thể bỏ qua.
Frankie! Ôi chúa ơi. Tôi rất xin lỗi.
Thôi đi, Frankie.
Tôi muốn anh coi anh ấy như là người bạn?
Tôi thật không thể tin anh ta lại đối xử như thế.
- Anh là Trung úy Buchannon, phải không? - Là tôi.
Victoria Leeds, chủ nhân mới của Câu lạc bộ Huntley.
Tất nhiên tôi biết cô là ai mà.
- Chào mừng cô đến Emerald Bay. - Cảm ơn anh rất nhiều.
Tôi nghe nói cô là người rất giỏi, Tôi cũng nghĩ là vậy đó.
Tôi thì nghe nói anh là người đàn ông quyến rũ.
Cho tôi gửi lời xin lỗi vì Frankie.
Tôi biết bãi biển này có anh nên an toàn, mời anh đến chơi câu lạc bộ.
- Luôn chào đón anh đến bất cứ lúc nào. - Cảm ơn cô.
- Hẹn gặp lại anh. - Ừ, tôi...
Được rồi, tôi hiểu là anh phải kiểm tra chế độ chống rung,
nhưng tại sao chúng ta lại phải ra bãi biển?
Tớ không thích biển mà.
Hơn nữa, tớ phải quay lại Huntley làm việc.
Tôi xin lỗi anh bạn, nhưng bãi biển rất quan trọng, hiểu chứ? Nó...
Anh biết đó, ngọn gió và...
Chỉ là...
Tôi hiểu rồi.
- Tôi hiểu rồi. Giờ thì hiểu rồi. - Cái gì cơ C.J?
Không, thậm chí tôi còn không biết hôm nay cô ấy sẽ làm việc ở bãi biển.
"Tôi không biết C.J. Cô ấy đang làm việc."
- Im đi Dave. - Chào Ronnie.
Là Ronnie đúng không?
- Cái quái gì vậy? - Phải, anh ấy là Ronnie.
- Tôi là Dave. - Chào Dave.
- Rất vui được gặp cô. - C.J, anh khỏe chứ?
Tôi rất khỏe.
Hôm nay anh sẽ thử lướt ván, đúng không?
Tôi thấy tên anh trên bảng đen. Cho nên tôi...
Nói... nói gì đi.
Tôi có cảm giác năm nay chính là năm của anh đấy.
Ngừng lại đi.
Được rồi, ừm...
Tôi sẽ chờ hai người thử sức.
Được rồi C.J.
Thật tuyệt.
Cô ấy đến chào anh, cô ấy tốt bụng và ngọt ngào.
Và anh xử lý mọi chuyện khá là trơn tru.
- Thật sao? - Không đâu. Kì quặc lắm.
Tệ lắm. Chết tiệt.
Anh bị đột quỵ sao? Tôi cứ tưởng anh bị đột quỵ đấy.
Chào, tôi là Matt Brody.
Chẳng dụ được em nào đâu.
- Chào Ronnie. - Chào Steph.
- Chào mừng trở lại. - Cám ơn.
- Lần thứ ba thử sức đúng không? - Ừ, cô biết đó, tôi...
Chào.
Lần này tôi có động lực hơn bao giờ hết.
Vậy thì anh hãy điền mẫu đơn và cởi áo của anh ra.
À... áo của tôi. Không, tôi không...
Không muốn ai thấy tôi...
Cởi nó ra.
Được rồi. Được thôi, tất nhiên rồi.
Oa, nhìn đôi vú anh ta kinh dị quá.
Trông như một đám cỏ dại đó.
Tôi thấy anh giống diễn hài quá. Tên anh là gì?
- Zane. - Anh là Zane.
Tại sao anh không xếp hàng, Zane?
- Được. - Được rồi.
Anh phải biết rằng, Zane. Ở đây chúng ta như một gia đình.
Chúng ta là một nhóm phải giúp đỡ lẫn nhau.
- Anh ra ngoài. - Thôi nào, tôi...
- Anh biến khỏi bãi biển cho tôi. - Được rồi. Được rồi.
Cô định để tôi đoán tên cô sao?
Anh đi theo tôi à?
Tôi định hỏi câu y chang thế.
Được rồi. Anh nóng bỏng đấy.
Tôi có thể chịu đựng một lát, nhưng ta đều biết tôi sẽ lao vào anh.
Vậy sao ta không bỏ qua bước đó đi?
Sao anh không nhào vào tôi đi?
- Ngay bây giờ. - Thật ra...
Tôi đang nghĩ đến chuyện ăn tối trước.
Nhưng ta có thể nhào vào nhau nếu như cô muốn.
Anh đang cố gắng. Cố quá rồi.
Cố gắng là phần tuyệt nhất mà.
- Summer. - Chào.
Tôi rất mong cô đấy.
Tối qua tôi không ngủ được. Hào hứng quá.
Này, hôm nay là ngày của cô đấy Summer.
- Cám ơn. - Không có gì.
Chào ma mới. Anh đến đây thi vòng loại à?
Không, không. Tôi không thi đâu.
Thật ra tôi đã có đội của mình rồi.
Anh đã ở trong đội này rồi sao?
Tôi là Matt Brody. Sẵn sàng phục vụ.
"Sẵn sàng phục vụ"? Được rồi.
Anh có giấy tờ hay gì đó tương tự không?
Tôi có. Của anh đây.
Ồ, là giấy phép. Theo nghĩa đen. "Gửi Mitch,
"tôi rất vui được viết thư cho anh thay mặt anh Matt Brody."
- Ừ. Không cho phép qua. - Ừ, này.
Đúng vậy đó. Bởi vì tôi chẳng quan tâm đâu.
Tôi thật sự cần nó để trả thuế.
Điều anh cần là phải hiểu rằng nếu anh vào được đội này,
anh phải để tâm vào nó.
Sao chúng ta không bắt đầu lại mọi chuyện
như một quý ông nhỉ?
Anh từ đâu đến, nhóm One Direction sao?
Ừm... Iowa?
- Iowa? - Anh từng nghe nói rồi sao?
Ừ, tôi biết nó ở đâu.
- Này, Steph. - Chào.
Có một anh chàng mới đến đây từ Iowa.
Ôi trời.
Và anh ta nói mình đã được nhận vào đội.
- Ừ. - Không cần phải thi loại.
- Thật sao? - Phải, thật đó.
Để tôi hỏi cô nhé, ở Iowa có nhiều biển lắm sao?
Không, chỉ có ao hồ và những anh chàng đẹp trai tự phụ thôi.
Ừ, những tên đẹp trai tự phụ.
Này Mitch, chuyện gì đã xảy ra với
anh chàng đẹp trai mà chúng ta đã tuyển dụng nhỉ?
- Anh ta đã chết. - Yên nghỉ.
Hai người đang nghiêm túc đấy à?
Thật sự là tôi không phân biệt được.
Hai người xuất hiện ở đây, mặc đồ bơi cặp.
Gì thế này, "nhân viên cứu hộ" sao?
Tôi là Matt Brody.
Tôi giữ kỉ lục thế giới ở chặng đua 200 mét.
Hai huy chương vàng.
- Này, Matt Brody. - Matt Brody.
Phải, phải.
Tất nhiên, và chúng tôi vẫn...
không quan tâm. Không quan tâm.
Không, có chút. Có chút khó chịu.
Được rồi, đại dương ngoài kia có những cơn siêu sóng có thể xé nát người cậu làm đôi đấy.
Người tôi?
No comments yet. Be the first to leave one.