The first 200 lines.
- Rufus Turner là 1 thợ săn. - Một người bạn cũ của ông à?
Tốt quá, ông đây rồi.
Nghe này, ông phải giúp tôi chôn 1 cái xác.
Đó chỉ là điều mà Samuel đã từng làm.
Bắt chúng, đem đến chỗ nào đó,
nướng chúng để tìm thông tin.
Nướng?
Là tra tấn phải không?
Ông bán đứng chúng tôi?
Nếu cháu là ta, cháu sẽ làm gì?
Tôi sẽ nói tôi là ai.
Tôi là người mà ông sẽ không bao giờ muốn gặp lại.
Vì nếu lần tới nếu tôi gặp ông,
tôi sẽ giết ông.
- Hey. - Chào.
Gwen Campbell. Người chị thứ 3.
Họ sinh ra để làm việc này, cũng giống như ta.
Chắc là các cậu biết "Purgatory".
Là mở 1 cánh cửa ra để đưa thứ gì đó vào.
- Cái gì? - Tôi vẫn đang tìm hiểu.
Có điều gì ông biết không?
Tôi có 1 cái tên. "Người mẹ cả".
Ta có nhiều việc phải làm.
Bắt đầu thôi.
Whoa.
Tôi xin lỗi.
Tôi có làm ông sợ không?
Cô ổn chứ?
Cô trông có vẻ...
Tôi muốn đi nhờ thôi.
Okay.
Cô tên gì, cô em?
- Eve. - Eve, tôi là Rick.
Cô muốn đi đâu, Eve?
Ông muốn đi đâu cũng được.
Whoa, whoa. Eve.
Cô thật sự dễ thương,
nhưng điều này không đúng đắn đâu.
Tin tôi đi.
Vậy điều gì mới đúng đắn?
Sự cô đơn trong lòng...
thực sự là nỗi khát khao của ông ấy.
Ông cũng biết Jesus cũng chỉ là 1 người đàn ông.
Phải rồi, nhưng mà ông ấy cũng là con của Chúa,
được gửi về đây vì ông ấy yêu chúng ta.
- Chúa chẳng quan tâm đến ai. - Chắc vậy.
Cha ta đẻ ra ta, sau đó ông ấy bỏ rơi ta,
sau đó ta cầu nguyện.
Có lẽ ông không nhận ra được gì.
Nhưng sự thật thì, ngày tận thế của ông đến rồi,
mà ông không nhận ra.
Một người mẹ không bao giờ bỏ rơi đứa con của mình.
Ông sẽ thấy.
Thấy gì cơ?
Tôi sẽ kể cho ông một bí mật nhé?
Aah! Aah!
Aah!
Season 6 Tập 16 "And Then There Were None"
Tuần này, tôi đau đầu với các thợ săn.
Hang ổ ma cà rồng.
Bữa tiệc người sói.
Shifter(người biến hình), 6 tên.
2 thợ săn đã chết vì săn chúng.
Ghoul(quỷ hút máu), Ghoul,
và lại là Ghoul.
Nếu tôi không lầm thì nó tạo ra 1 đường thẳng phải không?
Chính xác.
Giống cuộc diễu hành của quái vật quá nhỉ?
Nhưng mà chúng diễu hành đi đâu?
Gì thế?
Một gã đập vỡ đầu gia đình anh ta.
Tôi đã kể với cảnh sát rồi.
Tôi chẳng nhớ gì cả.
Hãy kể với tôi những điều cuối cùng anh nhớ.
Lái xe về trên đoạn đường như thường ngày,
và sau đó tôi thức dậy trong cơ quan.
Anh làm viêc ở đâu?
Starlight Cannery.
Tôi chẳng nhớ tôi đến đó như thế nào nữa.
Vậy nên tôi gọi về nhà.
Không có ai nghe máy,
Tôi về, và sau đó...
Có điều gì bất thường trước đó không?
Dấu hiệu, mùi, mọi thứ...
Không gì cả.
Tôi có cho 1 cô bé đi nhờ.
Rồi sau đó cô ta xuống xe.
Tôi nghĩ thế.
Còn gì nữa không?
Tôi thề... tôi không bao giờ làm thế.
Tôi... yêu họ.
Vậy là quỷ hay là ma?
Mà chắc cũng có thể là quái vật.
Được rồi.
Cái đêm xảy ra vụ việc.
Là anh ta.
Hmm, xin chào.
Ôi mẹ ơi. Cái gì thế kia?
Bobby?
Tôi chưa thấy bao giờ.
Tất cả những con ma cà rồng, Ghoul,
có lẽ chúng đến vì "Ngày của mẹ".
Um...
Okay, nếu nó là người mẹ lớn...
hay nó có là gì đi nữa,
ta chẳng biết làm thế nào để săn nó.
Vậy ta sẽ làm sao nếu chạm trán nó, rắc muối và hi vọng à?
Không, ta sẽ chạy.
Tôi nghĩ là ta cần phải biết rõ về con khốn này
...trước khi chạm trán nó.
Đi thôi.
Chuyện gì thế?
Có một gã trở nên bấn loạn ở nhà máy đồ hộp.
Tôi sẽ đi, các cậu ở đây nhé.
FBI. Willis.
- Có bao nhiêu trong đó. - 6 người chết.
- Chuyện gì đã xảy ra? - Một gã bước vào,
trên tay là 1 khẩu súng săn, bắn loạn xạ.
Cảnh sát trưởng. Đây là đặc vụ...
Sao ở đây nhiều FBI thế?
Ông nói gì?
Đặc vụ Willis?
Khỏe không?
Đặc vụ.
Tôi không ngờ là lại là anh.
Anh không trả lời điện thoại của tôi.
Các anh, cho chúng tôi nói chuyện chút nhé.
Anh đang làm cái quái gì ở đây thế, Rufus?
Cũng như anh, theo dõi 31 tên điên khùng,
mà đưa ta vào chuyện này.
Phải rồi.
Ta có thể nói chuyện với thủ phạm không?
Cũng có thể.
Nếu anh ta từ cõi chết trở về.
Cảnh sát đã bắn 8 viên vào anh ta.
Vậy...
Vậy gì?
Vậy ta có hợp tác không?
Thôi nào, anh bạn. Không phải cưa bom đâu.
Ta ở đây. Hãy cùng làm thôi.
Như hồi xưa.
Cái hồi tôi mới biết lái xe ấy hả?
Không đời nào.
Anh có nhận ra là người mẹ cả
đã nhúng tay vào vụ này không, Bobby?
Có vẻ.
Những gã trở nên điên loạn, Bobby.
Đó là gì vậy?
Tôi chẳng biết, và đó là lý do tại sao ta phải mổ xẻ anh ta.
Lấy cho tôi cái đằng kia.
Anh có gì nào?
Thuốc lắc à?
Không phải thuốc lắc.
Cái quái gì thế?
Là cái gì đó rất mới.
Mới? Không có gì mới cả, Bobby.
Vậy thì là cái gì đó.
Những gã này,
điểm chung duy nhất giữa họ,
là đều làm trong nhà máy đồ hộp.
Tôi chẳng hiểu tại sao anh lại có bằng lái nữa.
Đông vui quá nhỉ.
Rất vui được gặp ông, Rufus.
Tôi không tin được.
Đáng lẽ các cậu phải già đi nhiều
vì phiền muộn chứ.
Vậy à?
Sao không vào trong đó?
- Ta sẽ ăn nhẹ à? - Yeah.
Xem ta thấy gì nào.
- Gwen? - Dean.
Chào mừng đến với "lần tới".
Không, khoan đã.
- Anh đã nói anh sẽ giết ông ta. - Khoan đã.
Vậy là các người quen biết nhau.
- Ông ta là ông ngoại chúng tôi. - Oh.
Thế sao không ôm nhau?
Ông làm gì ở đây?
Chúng tôi đang làm việc. Còn các người?
Không phải việc của ông.
Sam, dẫn Dean ra ngoài đi.
- Đùa à? - Dean, mọi chuyện ổn cả.
Bằng cách nào chứ?
- Em làm sao vậy? - Có thể ông ta biết gì đó.
- Em không nhớ điều ông ta đã làm. - Em biết.
Em không nói không. Em nói là chưa.
Ông là Samuel.
Còn ông chắc là cha nuôi chúng nó.
Có người phải làm thế.
Sam.
Trông cháu khỏe mạnh đấy.
Không nói nhiều nữa.
Cháu nhìn khác quá.
Cháu đã có linh hồn.
Tôi nghe nói là nhờ ông đấy.
Nghe nói?
Cháu không nhớ gì à?
Tôi nhớ vừa đủ.
Tôi thực sự không muốn quấy rầy gia đình các người,
nhưng các người đừng tán gẫu nữa được không?
No comments yet. Be the first to leave one.