The first 200 lines.
ALICE Ở XỨ THẦN TIÊN
Charles, anh mất trí rồi.
Việc hợp tác này là không thể.
Đôi khi…
Cách duy nhất để đạt được điều bất khả thi là tin rằng nó khả thi.
Cách nghĩ đó sẽ khiến anh tự hủy hoại mình đấy.
Tôi luôn sẵn sàng chấp nhận nó.
Hãy suy tính đến các thị trường tiềm năng như Rangoon, Bangkok và cả Jakarta nữa!
Con lại gặp ác mộng sao?
Xin các vị chờ cho một lát.
Con thấy mình đang rơi
Xuống một cái hố sâu tối đen.
Sau đó con nhìn thấy những sinh vật rất kỳ lạ.
Kỳ lạ ra sao?
Con thấy một con chim dodo và một con thỏ mặc áo gilê…
và cả một con mèo đang cười.
Bố không nghĩ là mèo cũng biết cười.
Con cũng không biết.
Và có cả một con sâu bướm màu xanh da trời nữa.
Một con sâu màu xanh da trời sao?
Bố có nghĩ rằng con bị hoang tưởng không?
Bố e là như vậy.
Con bị hoang tưởng, và còn hơi sốt nữa.
Nhưng bố sẽ cho con biết một bí mật nhé.
Thiên tài nào cũng bị như thế đấy.
Nó chỉ là một giấc mơ thôi, Alice. Nó vô hại mà.
Nhưng nếu con thấy sợ hãi, con có thể tự đánh thức mình.
Như thế này này…
-- 13 năm sau ---
Chúng ta phải đến đó sao?
Con không nghĩ là anh ta sẽ để ý nếu chúng ta không đến.
Cậu ấy có quan tâm mà.
Con không mặc áo coọc-sê sao?
- Và con cũng không mang tất lót nữa. - Con không thích chúng.
Nhưng con mặc như vậy là không chuẩn.
Ai lại đề ra cái "chuẩn" đó chứ?
Nếu phải mang một con cá tuyết trên đầu mới là "chuẩn" thì mẹ cũng sẽ làm vậy sao?
Alice…
Với con thì áo coọc-sê chả khác gì con cá tuyết cả.
Đừng như vậy chứ, mẹ xin con đấy.
Nếu mà là bố thì bố đã cười rồi.
Con xin lỗi.
Con thấy hơi mệt. Tối qua con không ngủ được.
Con lại gặp cơn ác mộng đó sao?
Chỉ một thôi.
Lần nào cũng như vậy, đến mức con có thể nhớ rõ từng chi tiết.
Mẹ có cho rằng thế là bình thường không?
Chẳng phải mọi người đều có những giấc mơ khác nhau sao?
Mẹ cũng không biết nữa.
Cho con này.
Trông con đẹp lắm.
Giờ thì con có thể cười lên một chút không?
Cuối cùng thì cũng đến. Chúng tôi nghĩ là cháu chẳng bao giờ đến đấy.
Hamish đang chờ cháu để khiêu vũ đấy Alice.
Mau đi đi
Trước đây nó ngoan lắm cơ mà?
Giờ thì những gì tôi mong chờ lại…
- Tôi xin lỗi. - Đừng có bận tâm.
Thứ lỗi cho vợ tôi. Cô ấy đã mong chờ điều này 20 năm rồi.
Charles cũng sẽ vậy thôi.
Tôi rất tiếc
Tôi vẫn luôn nhớ đến anh ấy.
Anh ấy là một người biết nhìn xa trông rộng
Tôi mong chị đừng hiểu lầm rằng tôi đã vụ lợi trong lúc gia đình chị gặp chuyện không may.
Ồ không đâu.
Trái lại, tôi mừng là anh đã mua lại công ty.
Tôi thật ngu ngốc khi không đầu tư cùng anh ấy lúc có cơ hội.
Charles cũng nghĩ vậy đấy
Hamish, anh có từng thấy chán cái điệu nhảy này không ?
Ngược lại mà nói, anh rất thích nó.
Anh làm em không vui à?
Không.
Đột nhiên em nghĩ sẽ thế nào nếu phụ nữ sẽ mặc quần còn đàn ông mặc váy nhỉ?
Tốt hơn là em nên giữ mấy cái ý tưởng đó trong đầu mình thôi.
Đừng nghĩ lung tung nữa, tập trung vào điệu nhảy đi.
Thứ lỗi cho chúng tôi. Hôm nay cô Kingsley hơi thiếu tập trung.
- Đầu óc em đang để ở đâu thế? - Em đang nghĩ nếu chúng ta có thể bay được.
Sao em cứ phí thời gian vô mấy cái thứ vớ vẩn đó thể?
Sao lại không được chứ?
Bố em nói đôi khi ông ấy tin vào sáu điều không thể…
trước khi ăn sáng.
Alice, nhớ ra Gazebo gặp anh trong 10 phút nữa đấy.
Để bọn tôi cho cô biết một bí mật nhé.
Nếu các cô định cho tôi biết, thì nó đâu còn là bí mật nữa chứ.
- Có lẽ chúng ta không nên nói. - Chúng ta đã quyết định rồi mà.
- Nếu cho cô biết thì sẽ không còn bất ngờ nữa. - Cô sẽ vẫn còn thấy ngạc nhiên chứ?
Nếu như hai cô cho tôi biết…
thì nói đi chứ.
- Không, bọn tôi sẽ không. - Chắc chắn là không đâu.
Tôi không biết mẹ hai cô sẽ làm gì khi biết hôm nọ hai cô bơi khỏa thân ở ao nhà Havershim nhỉ.
- Cô sẽ không làm thế đâu. - Ờ, tôi có thể đấy.
A, hình như mẹ hai cô ở đằng kia thì phải.
Hamish sẽ cầu hôn với cô.
Mấy cái đứa lắm mồm này!
Chị muốn khâu mồm chúng lại luôn ý!
Tất cả mọi người ở đây đã rất cố gắng để giữ kín nó như một bí mật…
Tất cả mọi người đều biết việc này sao?
Đó là lí do mọi người đến đây hôm nay. Đây là bữa tiệc đính hôn của em.
Hamish sẽ quỳ xuống và cầu hôn em.
Khi đó em sẽ nói "vâng"…
Nhưng em không chắc có muốn cưới anh Hamish hay không nữa.
Vậy thì với ai chứ? Làm gì còn ai tốt hơn cậu ta chứ?
Em sắp 20 rồi đấy. Nhưng khuôn mặt xinh đẹp này sẽ không còn mãi đâu.
Em chắc không muốn mình sẽ giống như cô Imogen chứ.
Em muốn mẹ phải bận tâm sao?
Không…
Vậy thì em phải kết hôn với Hamish.
Em sẽ thấy hạnh phúc như chị với anh Lowell và có một cuộc sống hoàn hảo.
Nó đã được quyết định rồi.
Alice, cháu yêu
Cháu sẽ để hai người nói chuyện.
Hai chúng ta nói chuyện một lát nhé?
Cháu có biết ta đang lo sợ điều gì không?
Khuôn mặt bác có thêm nếp nhăn sao?
Cháu thật là…
Nhưng mà cháu rất đáng yêu.
Cháu phải tỏ ra… Ôi trời!
Những người làm vườn đã trồng hoa hồng trắng trong khi ta đặc biệt yêu cầu hoa hồng đỏ.
Bác có thể tô màu cho nó thành hoa hồng đỏ mà
Sao cháu nói kiểu kỳ lạ như thế chứ?
Cháu nên biết rằng con trai ta rất kén ăn.
- Bác có thấy nó không? - Thấy gì cơ?
- Cháu nghĩ đó là 1 con thỏ. - Nói vớ vẩn.
Ta nghĩ đó chắc chỉ là con chó chạy rông thôi.
Nếu cháu cho Hamish ăn linh tinh, nó có thể bị đau dạ dày đấy.
- Lần này thì bác thấy chứ? - Thấy gì?
- Con thỏ! - Đừng có hét lên như thế!
Cháu phải chú ý nghe ta nói chứ.
Hamish đã cho ta biết cháu rất dễ bị phân tâm.
Ta vừa nói gì nào?
Hamish bị đau dạ dày.
Cháu không thể nói chuyện được nữa, Cháu xin phép.
Cô Imogen!
Cháu nghĩ là cháu bị điên rồi.
Cháu cứ nhìn thấy một con thỏ mặc áo gilê.
Giờ ta không thể nói chuyện linh tinh với cháu được.
Ta đang chờ vị hôn thê của ta.
Cô có vị hôn thê sao?
Đó! Cô thấy nó không?
Anh ấy là một hoàng tử.
Nhưng anh ấy sẽ không thể kết hôn với ta trừ khi từ bỏ vương miện của mình.
- Thật bi kịch, đúng không? - Rất tệ.
Lowell?
Alice! Bọn anh chỉ…
Kathy là 1 người bạn cũ của anh.
Em có thể thấy là hai người rất thân thiết.
Em sẽ không nói việc này với chị gái của em chứ?
Em không biết.
Em đang rối tung lên. Em cần thời gian để suy nghĩ.
Hãy nghĩ cho Margaret.
Cô ấy sẽ không bao giờ tin tưởng anh nữa.
- Em không muốn phá hoại cuộc hôn nhân của cô ấy chứ? - Em phá nó sao?
Nhưng em đâu phải là người lén lút sau lưng chị ấy…
Em đây rồi.
- Alice Kingsley… - Hamish.
- Cái gì vậy? - Có 1 con sâu bướm trên vai anh.
Eo!
Em sẽ phải rửa tay đấy.
Alice Kingsley…
Em sẽ làm vợ anh chứ?
Ơ…
Mọi người đều hy vọng em sẽ lấy anh
Anh là người tốt
Tuổi xuân của em rồi sẽ kết thúc và em không muốn giống như…
Nhưng điều này xảy ra đột ngột quá, em…
Em nghĩ em… em nên ra đằng này một lát.
Xin chào?
-- HÃY UỐNG TÔI ---
Nó chỉ là 1 giấc mơ thôi.
Anh đã bảo rằng cô ấy đã nhớ mọi thứ từ lần đầu tiên đến đây
Anh đưa về nhầm Alice rồi.
Đúng là cô ấy mà. Tôi chắc chắn mà…
-- HÃY ĂN TÔI ---
- Cô ấy không phải là Alice! - Cho cô ấy một cơ hội đi.
Càng lúc càng lạ.
Tôi đã bảo cô ấy đúng là Alice mà.
- Vẫn không đúng lắm. - Thái độ đó là sao vậy?
Tôi ở ngoài đó hàng tuần lễ, đi theo hết Alice này đến Alice khác.
Tôi còn suýt trở thành mồi cho những con thú khác.
Anh có thể hình dung… họ gần như khỏa thân…
rồi họ bắt đầu "giải quyết" công khai, Tôi đã phải quay mặt đi.
Trông cô chẳng giống chúng tôi chút nào, Alice!
Đó là bởi vì cô ấy không phải là Alice!
- Chắc chắn đó là cô ấy. - Nhưng không phải cô ấy.
- Nhưng cô ấy đã ở đây nên đúng là cô ấy. - Không phải cô ấy đâu.
Sao tôi lại không phải là Alice khi đây chỉ là giấc mơ của tôi?
Và các anh là ai thế?
À, tôi là Tweedlee và anh ấy là Tweedledum.
Không phải đâu, Tôi là Tweeledum còn anh ấy mới là Teweedlee.
- Chúng ta nên hỏi Absolum. - Đúng rồi!
- Absolem sẽ biết cô ấy là ai. - Alice, đi cùng chúng tôi nào.
- Không phải lượt của anh, gian quá, buông cô ấy ra! - Đi thôi!
- Họ luôn thế sao? - Vấn đề nội bộ gia đình ý mà.
Được rồi, cả hai sẽ cùng hộ tống cô ấy.
- Absolem là ai thế? - Anh ấy rất thông thái. Anh ấy…
Anh ấy là Absolute!
Cô là ai?
- Absolem! - Cô không phải Absolem. Tôi mới là Absolem.
Và câu hỏi là… cô là ai?
- Alice. - Chúng ta sẽ xem xét điều đó.
No comments yet. Be the first to leave one.