The first 200 lines.
Edit: ivy68-HDVN
Đường Park.
Tollygunge.
Xin quý khách hãy chú ý...
Thông báo cho cảnh sát tại trạm biết nếu như quý khách tìm thấy...
Một vật lạ hay một cái hộp vô chủ.
Tàu sắp đóng cửa.
Alo?
Phải, tôi đang ở trên tàu điện.
Cái túi nào cơ?
Nói to lên đi.
Cái túi nào cơ?
Trạm kế tiếp là trạm Ravindra.
Xin hãy xuống trạm ở cửa bên phải.
Tại sao con bé lại khóc dữ thế?
Nó đói đấy.
Sao cô không cho nó bú đi?
Tôi để quên bình sữa của nó ở nhà rồi.
Hôm qua tớ vừa mới mua 1 trò mới đấy. Trò đó hay lắm.
Chơi đã lắm. HÌnh ảnh rất tuyệt.
Nhìn xem, Kushal kìa.
Kushal, sao mày sợ vậy hả?
Đưa đây. Đưa cái túi đây. Sao lại phải sợ hả?
Mày giấu gì trong đó hả? Có gì đặc biệt không?
Mày đang giấu gì trong đó hả?
Đưa túi đây. Đưa đây.
Mày đang giấu gì trong đó hả?
Tôi phải về nhà đây.
Nào, bỏ ra đi!
Đưa túi cho tao xem nào.
Này, cô bỏ quên túi rồi!
Bình sữa của em bé ở ngay đây này!
Có khoảng hơn 100 người chết...
Tại đường tàu điện ngầm Kolkata bởi một vụ tấn công hơi độc.
Cảnh sát tin rằng có một nhóm khủng bố đứng sau vụ này.
Đã ba ngày trôi qua nhưng người dân vẫn tránh việc đi lại bằng tàu điện ngầm.
Những người thân...
Của các nạn nhân chết trong vụ này hôm nay đã tụ tập tại Kolkata.
Và yêu cầu chính phủ ...
Tìm hiểu xem ai là người chịu trách nhiệm cho vụ tấn công này.
Thưa cô!
Cô ơi! Cô ơi, đi với tôi này!
Các người là ai?
Các người muốn gì?
Tránh ra, tránh ra!
Cô không nên vác đồ nặng khi đang mệt chứ.
Tránh ra. Tránh ra nào!
Cô không nên mang theo đồ nặng khi ở trong tình trạng này!
Để tôi mang cho cô nhé.
Để tôi mang cho, tôi hiểu vì tôi cũng có con mà.
Để tôi giúp cô nhé.
Tránh ra nào!
Anh đang giành khách với tôi đó.
Cô ơi, làm ơn đi với tôi.
Làm ơn tránh ra!
Tôi có thể hỏi cô một câu được không?
Tôi đã lái taxi 15 năm rồi.
Ai cũng sẽ về nhà hoặc là về khách sạn sau khi xuống máy bay.
Cô là người đầu tiên đi thẳng đến đồn cảnh sát đấy.
Đem trà lên mau!
Nhấn bất kì nút nào.
Được rồi, được rồi, hay quá.
Được rồi này.
Được rồi.
Hoạt động rồi.
Nó lại tự tắt rồi.
Có chuyện gì vậy kìa?
Chắc tối nào vợ cậu cũng nói y như thế nhỉ.
Kí ở đây nào.
Cô ơi, đến đồn cảnh sát rồi đấy.
Tiền taxi hết bao nhiêu?
Túi của cô đây.
Còn đây là số điện thoại của tôi.
Nếu cô cần taxi, hãy gọi tôi nhé.
Cám ơn anh.
Tôi phải đi đâu để báo tin tìm người mất tích đây?
À, cô đi vào... Ý tôi..
Cô cứ vào thẳng bên trong. Cô cứ đi vào bên trong.
Cám ơn anh.
Tôi mang hộ cô nhé?
- Cám ơn anh. - Không có gì đâu.
Chồng tôi đang bị mất tích.
Cô là người mới đến à?
Từ London.
Cô vừa mới xuống máy bay à?
Phải.
Thưa cô.
Chúng tôi sẽ cần vài thông tin.
- Thật ra, một tháng trước... - Mang trà lên đi.
Cô uống trà nhé?
Không.
- Được rồi, cô nói tiếp đi. - Tháng trước anh ấy đến Kolkata.
Anh ấy phải làm việc trong 2 tuần tại Trung tâm dữ liệu quốc gia.
- Ok. - Trong hai tuần đầu, ngày nào chúng tôi cũng gọi cho nhau.
Và rồi bỗng dưng, anh ấy không gọi nữa.
Anh ấy không để lại tin nhắn hay bất kì thứ gì.
Tôi không biết phải làm gì.
Vi thế tôi đến thẳng đây...
Cô nói từ từ thôi.
Thời gian của tôi không quan trọng sao?
Sao ông to tiếng thế? Không cần hét lên đâu. Anh ta có thể nghe rõ mà.
Cô tên gì?
Vidya Bagchi.
Bidya Bagchi.
Không, là Vidya. Chữ V ấy.
Thưa cô, ở Kolkata thì Vidya hay Bidya cũng như nhau thôi.
Phải vậy không Rana?
Vidya hay Bidya cũng thế thôi, phải không?
Còn chồng cô tên gì?
Họ là Bagchi luôn à?
Arnab...
Đừng nghịch máy nữa Rana.
Xin lỗi cô nhé.
Còn tuổi?
33.
Màu da?
Da sáng màu.
Chiều cao?
Cao hơn thế này một chút.
Cao trên 1m7 à?
- Cô có hình của anh ấy không? - Có.
Vậy vụ của tôi không đáng để giải quyết sao?
- Các người coi thường tôi sao? - Nói nhỏ lại thôi nào. Nhỏ thôi.
Nếu ông không nói năng tử tế, tôi sẽ cho ông ra ngoài đấy.
Anh ấy đang nghe ông nói mà.
Hôn nhân tự nguyện à?
Hai người cưới nhau được 1 năm chưa?
Không, đã hai năm rồi.
Cô không có bức hình nào gần đây à?
Không. Arnab không thích chụp hình lắm.
Chúng ta trốn nhà ra đi để kết hôn là đủ rồi.
Giờ ta còn phải chụp hình nữa ư?
Lại đây nào. Nếu không làm sao em có bằng chứng là anh đã lấy em chứ?
Đó là ngày cưới của chúng tôi.
- Vì thế tôi đã ép anh ấy chụp hình. - Tôi hiểu rồi.
Vậy chồng cô làm nghề gì?
Cả hai chúng tôi đều là kỹ sư phần mềm.
- Chuyên gia về tường lửa. - Tường lửa à?
Chúng tôi viết ra các chương trình bảo vệ máy tính khỏi sự tấn công của virus.
Cũng giống như cảnh sát... bảo vệ dân chúng. Phải không?
Hãy làm nhanh lên nhé.
Sau khi xong việc ở đây, Arnab phải đến London. Nhưng anh ấy không đến.
Bỗng dưng, anh ấy biến mất.
- Biến mất ư? - Phải. Ý tôi là, không nhắn tin, cũng không gọi điện.
Mà Arnab không như thế bao giờ.
Cô có biết địa chỉ của anh ấy khi ở đây không?
Mona Lisa, số 172A, đường Sarat Bose.
- Vậy chỗ anh ta làm việc là gì? - Trung tâm dữ liệu quốc gia.
- À phải. - Nhưng họ nói rằng chưa từng thấy Arnab đến đó làm việc cả.
Nhưng anh ấy có đến mà.
Ngày nào chúng tôi cũng trò chuyện.
Ngày nào anh ấy cũng gọi tôi cả ngàn lần và lúc nào tôi cũng mắng anh ấy vì việc đó.
Tôi không muốn anh ấy tiêu hết tiền vào hóa đơn điện thoại.
Nhưng tôi không biết tại sao bọn họ lại nói dối.
Vụ này của cô có vẻ khá rắc rối.
Tôi sẽ cố hết sức. Việc này sẽ được giải quyết thôi.
Sẽ hơi mất thời gian, nhưng tôi sẽ cố giải quyết cho cô.
Cô cần phải kí cái này nữa.
Kí vào đây này.
Sao cậu cứ nghịch thứ đó mãi thế?
Để nó yên đi.
Để tôi giúp anh nhé?
- Cô à? - À phải, cô là chuyên gia mà...
Cô thử xem sao.
Thật là phiền phức.
Anh chỉ cần xóa vài thứ trong bộ nhớ thôi.
Từ giờ sẽ không có gì nữa đâu.
Cậu hài lòng rồi chứ?
Giờ, cô chỉ cần ký vào đây và cô có thể đi rồi.
Có chuyện gì vậy cô ơi?
Ngồi đi, ngồi đi.
Cô có muốn uống nước không?
Ông làm ơn gọi cho tôi một chiếc taxi nhé?
Tại sao lại phải gọi taxi? Rana sẽ chở cô về.
Rana, chở cô ấy về đi. Mau lên.
Đi thôi.
Có còn xa nữa không?
Cũng sắp đến rồi.
Cô thấy đỡ chưa?
Đây là lần đầu cô đến Kolkata à?
Vâng.
Cả Kolkata đang chuẩn bị cho lễ tế nhỉ.
Vậy cô biết về lễ Durga à?
Chồng tôi là người Bengal mà.
À, cái tên Vidya của cô có vẻ như là một cái tên Bengal rất phổ biến.
Vidya.
Tôi biết.
Anh thật tử tế.
Mà tại sao bọn họ lại gọi anh là Rana?
Tên anh... Trên thẻ ghi là Satyoki mà.
Ở Kolkata ai cũng có hai cái tên.
Một là tên Dak, có nghĩa là tên thân mật, giống như tôi tên là Rana vậy.
Và tên kìa là tên Bhalo, là tên ghi trên giấy tờ hành chính.
Satyoki.
Nhưng ai cũng gọi tôi là Rana cả.
Thú vị nhỉ. Hai cái tên dùng để chỉ một người.
Hai nhân dạng.
Satyoki. Lái xe của Arjun.
Nhà khách à?
Chúng ta đã đến khách sạn chưa?
No comments yet. Be the first to leave one.