The first 200 lines.
Tập trước,
Sau khi kiểm tra các gen đánh dấu,
tôi chắc chắn Công chúa Eleanor và Hoàng tử Liam
không phải con ruột
của vua Simon.
Nằm yên đấy!
Đáng ra con phải ở New York.
Mọi thứ mà con theo đuổi đều nằm ở New York.
Không phải tất cả! Con phải tìm anh ấy.
Jasper từ Las Vegas...
- Cảnh sát đây! - Nằm xuống sàn!
Không ai di chuyển!
Ngài cần nền Quân chủ để hưởng lợi.
Vì thế tôi không nghĩ ngài sẽ nói với ai bất kì điều gì.
Ngoài ra, chẳng còn điều gì ngài có thể làm với tôi mà lại chưa làm cả.
Công tước có muốn thông tin về tình trạng của nhà Vua không?
Tôi tin ý anh là "đức Vua",
vì giờ tôi là Vua tạm thời rồi.
'Em vẫn luôn tự hỏi cuộc sống mình sẽ thế nào
nếu mẹ không ép em phải cưới Simon.'
Em đã là Nữ hoàng của anh từ rất lâu trước khi trở thành của họ.
Tôi muốn 1 buổi phỏng vấn trên TV.
1 cái gì đó có vẻ như rất bình thường, nhưng được kiểm soát.
Ta sẽ yêu cầu Nghị viện trao quyền lực cho Nữ hoàng.
Bà sẽ là quốc vương cuối cùng của Anh quốc.
Đức Vua vẫn đang trong tình trạng nguy kịch.
Ngài ấy vẫn chưa tỉnh và vẫn phải dùng máy trợ thở.
Thế còn kẻ tấn công?
Người này đã trở thành kẻ tình nghi.
Nghe tôi nói đây.
Tôi có thông tin dành cho cô. Gặp tôi vào đêm mai.
Anh trai tôi không tự sát, đúng không?
Không.
- Làm sao anh biết? - Vì chính tôi là người đã giết cậu ta.
Đôi lúc con phải chiến đấu theo cách của mình.
Đây là lúc con trưởng thành hơn.
The Royals 01x10 Our Wills and Fates Do So Contrary Run Season Finale
Phụ đề dịch bởi : Trung Lee Biên tập : Huy Tô **The Vampire3X Subteam**
'Trong lúc anh đang đọc những dòng này, mọi chuyện đã xảy ra.
Em chỉ mong là anh có thể hiểu
và chấp nhận lý do em làm điều đó.
Và ngày nào đó anh sẽ tha thứ cho em.'
Liam. Nghiêm túc đấy.
Gọi lại cho em.
Có 1 khả năng rất nhỏ
khiến em thực sự thấy lo lắng cho anh.
Anh ổn chứ?
Anh mơ thấy ta rời khỏi hầm bảo vệ.
Rồi họ tuyên bố anh không phải người thừa kế hợp pháp.
Sau đó anh say rượu, đánh nhau,
và bất tỉnh trong cơn mưa?
Không phải mơ đâu.
Em đưa anh về qua đường hầm.
Em chỉ đưa anh đến đây được thôi.
Anh xin lỗi vì đã không liên lạc.
Thật không công bằng với em.
Em chỉ lo cho anh thôi.
- Cha anh... - Ngài ấy vẫn đang chiến đấu.
Họ đã đưa ngài ấy về Cung điện.
- Khi nào anh cảm thấy ổn... - Anh không sao.
Ý anh là…anh vẫn đau đầu và có thể ngủ cả tuần,
nhưng lần đầu tiên trong cuộc đời…
Anh đã hiểu ra và được tự do.
1 cuộc sống…không bị sắp đặt.
Gì cơ?
1 điều cha anh từng nói.
Hãy đi khỏi nơi đây đi. Em muốn không?
Được thôi. Ta có thể tới chỗ em.
Không, ý anh là, nơi nào khác trên thế giới.
Em và anh. Ngay hôm nay.
- Nhưng cha anh... - Sẽ muốn anh làm điều này. Ông ấy đã nói thế.
Chọn địa điểm đi. Bất kì chỗ nào.
Nơi đầu tiên xuất hiện trong đầu em.
Rio. Em luôn muốn đến đó.
Hoàn hảo. Em đi chứ?
Liam, ta không thể...
Thực ra, lần đầu tiên, ta có thể.
Chúng ta có thể thoát khỏi nơi đây.
Em chưa từng nghĩ nó sẽ tuyệt thế nào à?
Em luôn muốn có anh.
Nhưng lại không thể chịu được thế giới của anh.
Vậy thì hãy tạo nên thế giới của riêng ta đi.
Em và anh. Bắt đầu ngay từ hôm nay.
Em không thể nói với cha được.
Hãy nói với ông ấy khi ta đến nơi.
Nếu nói với họ trước khi đi, vậy thì ta sẽ không bao giờ đi được.
Anh chắc về chuyện này chứ?
Sự thật là…Anh sẽ không đi mà không có em đâu.
Ông sẽ đi nghỉ 1 chuyến.
Sao cơ ạ?
3 năm ở Gibraltar, chăm sóc cho những người bệnh và tàn tật.
Công việc của ông rất cao quý và đầy cảm hứng.
Tôi đã làm điều mà ngài yêu cầu.
Tôi đã tuyên bố Hoàng từ và Công chúa không phải con ruột nhà Vua.
Đúng là ông đã làm vậy.
Nhưng ai đó có thể muốn thay đổi những kết quả đó
và tôi không chắc là có thể tin tưởng ông.
Tin tôi? Tôi thậm chí còn không biết kết quả.
Chúng tôi còn chẳng kiểm tra mẫu máu cơ mà.
Hơn nữa, nhà Vua đã được chuyển
về Cung điện và cần được chăm sóc 24/24.
Cuộc sống của ngài ấy là ngàn cân treo sợi tóc.
Đến hơi thở cũng phụ thuộc vào máy móc.
Tôi bắt buộc phải có mặt ở đây.
Chúng tôi sẽ chăm sóc anh ấy.
Phi cơ đang đợi ông đấy.
Lên máy bay đi, bác sỹ.
Không thì sao? Tôi sẽ mất sự nghiệp à?
Sự nghiệp?
Đó là tất cả những gì ông nghĩ là mình sẽ mất à?
Liam.
Tôi e là phải yêu cầu cậu ra ngoài.
Theo lệnh của Hoàng tử Nhiếp chính.
Chỉ người thân mới được vào.
Nếu ông định sẽ nói chuyện với tôi theo kiểu đó Lucius,
ít nhất ông có thể gọi tôi là Hoàng tử.
Tôi e là cái tước hiệu đó của cậu cũng bị lấy đi rồi.
Cyrus có thể giữ cái tước hiệu.
Nhưng tôi sẽ ở đây.
Nếu Hoàng tử Nhiếp chính không thích,
thì hắn ta có thể nói thẳng với tôi.
Đức Vua là thân nhân của tôi.
Nhưng không phải của ông.
Vì thế hãy cút ra ngoài đi. Luật là luật.
Sao thế? Em nhớ những lần làm tình à?
Tôi đã hủy bỏ những cáo buộc về anh.
Không xin lỗi à?
Không. Vào xe đi.
Nhà Vua không còn là cha tôi,
tất cả mọi người thì bị điều khiển bởi Cyrus,
chẳng ai là có thể tin được, và tôi không thể tìm thấy Liam.
Vì thế, thật trớ trêu, giờ tôi phải nhờ vả anh,
người mà tôi không bao giờ có thể tin tưởng,
đột nhiên là người duy nhất
có thể giữ tôi không gây ồn ào.
Giờ thì vào xe đi.
Em thậm chí có biết lái xe không đấy?
Không. Nhưng tôi đang tìm hiểu đây.
Đâu rồi nhỉ...?
Tôi biết rồi.
'Chúng em làm những gì bắt buộc để bảo vệ ngai vàng...
và để bảo vệ bản thân.
Đây không phải kết thúc đâu. Em hứa.
Theo nhiều cách, nó là khỏi đầu của chúng ta.'
- Thấy thoải mái ở bàn của em chứ? - Là bàn của Simon.
Đó là bàn của Quốc Vương đương triều,
và em không chắc là chị đã nghe chưa, nhưng đó là em.
Rachel.
Vâng thưa Nữ hoàng?
Tôi muốn phá hủy chiếc bàn này.
Tốt hơn là đốt thành tro.
Tôi muốn rắc tro vào
cái gì đó cắm được vào mông của Cyrus.
Không thành vấn đề, thưa Nữ hoàng.
Tin tôi đi, tôi biết chính xác thứ mà Nữ hoàng muốn.
Cảm ơn Rachel.
Tôi rất vui lòng, theo nghĩa đen.
Vậy là ta có 1 chút xích mích. Được thôi.
Nhưng trên hết ta cần nhau.
Hãy cứ đơn giản đồng ý không giữ bí mật
và liên minh của chúng ta sẽ là bất bại.
Cả 2 ta đều phải chiến đấu vì nền Quân chủ.
Và tôi là người duy nhất có rất nhiều thứ để mất.
Phải rồi. Gã Alistair.
Chúng ta sẽ làm gì với hắn đây?
- Tôi sẽ lo chuyện đó. - Như nào?
Tôi nói là tôi sẽ lo chuyện đó.
Quá nhiều cho việc không giữ bí mật.
Tôi chỉ nói đùa thôi Rachel.
Tiếc thật.
Là đứa con riêng còn lại kìa.
Có phải ông đã nói tôi không được gặp cha tôi không?
Không phải nữa chứ. Nó là vì sự an toàn của nhà Vua. Không có gì cá nhân đâu.
Nó hoàn toàn là chuyện cá nhân và cả 2 ta đều biết vậy.
Vậy giờ sao? Mày định làm loạn như đứa em gái thường dân của mày à?
Thực ra…Tôi định từ bỏ.
Tôi có 1 đề nghị cho ông.
Chuyện này có vẻ thú vị đây.
Ông muốn tôi đi?
Ông muốn điều hành nền Quân chủ bằng bất kì cách nào ông thấy phù hợp?
Tốt thôi. Ông có thể có nó. Tôi sẽ rời đi hôm nay.
- Đổi lại là gì? - Tôi cần 1 chiếc máy bay.
Tôi cho là kể từ khi tôi bị tước bỏ danh hiệu,
và cấm không được gặp nhà Vua,
tôi cũng không được tự ý dùng máy bay nữa đúng không?
Vậy là nếu tao cho mày dùng máy bay,
mày sẽ đi và không bao giờ trở lại?
Đúng thế.
Được thôi. Tao thậm chí sẽ còn sắp xếp hẳn 1 chiếc ô tô đưa mày ra sân bay.
- Tao năn nỉ đấy. - Khỏi cần.
Tôi không tin ông. Chỉ cần cái máy bay thôi.
Sao thế? Không ôm tạm biệt à?
Để anh nhắc lại nhé.
Nhà Vua đã bị đâm, Liam thì mất tích,
còn em đồng ý gặp tên giết người tâm thần nào đó
và em không hề lo lắng?
Tất nhiên là tôi lo chứ.
Thế anh nghĩ là anh đang làm gì ở đây?
Anh không biết. Thế anh đang làm gì ở đây?
Cho tới giờ tôi có thể nói, anh là gã để đi cùng cho 3 chuyện Jasper.
No comments yet. Be the first to leave one.