The first 200 lines.
LÝ GIẢI TÌNH YÊU
Có lẽ tất cả bắt đầu…
vì tôi.
Lẽ ra tôi không nên thể hiện rõ ràng quá.
Trái tim loạn nhịp của tôi.
Sự chần chừ của tôi.
Tôi có nên chia tay?
Tôi có nên chia tay với Jong Hyeon không?
Sự hối tiếc của tôi.
Bởi cuối cùng…
tôi là người khiến anh ấy…
suy nghĩ lại.
LÝ GIẢI TÌNH YÊU
SÂN BĂNG CHEONGYEON
Sao cô lại bỏ đi?
Tôi đang cho anh cơ hội ể giả vờ chuyện đó không xảy ra.
Tôi không muốn vậy.
Đó không phải sai lầm, và tôi không hối hận.
Tôi thích cô.
Tôi biết nói như thế khiến tôi trông như thằng tồi,
nhưng tôi chấp nhận rủi ro đó.
Tôi thích cô.
- Anh Ha, hoàn cảnh của ta… - Tôi biết đã quá muộn.
Tôi là người có lỗi trong chuyện này.
Tôi đã nghĩ đi nghĩ lại…
nhưng không muốn nghĩ nữa.
Tôi không tiếp tục được nữa.
Ahn Su Yeong,
tôi thích cô.
Không ngờ tối nay Sang Su không đến.
Mẹ đã bảo người giúp việc nấu những món
ngon đặc biệt cho cậu ta.
Có việc quan trọng đột xuất.
Cậu ấy trông có vẻ lịch sự và trung thực.
Cháu cũng tìm hiểu
và biết cậu ấy có danh tiếng tốt và tương lai tươi sáng.
Đó là chuyện đương nhiên.
Con định làm ở ngân hàng bao lâu nữa?
Bố nghĩ con làm đủ rồi.
Bố nói "bao lâu nữa" là sao?
Đây là công việc con tự kiếm được.
Con tự hào về những gì mình đạt được trong cuộc sống,
nhưng con không nghĩ là do có bố giúp sao?
Con thực sự tin mình đáng được thăng chức sớm nhỉ?
Ý bố là sao?
Sao con ngạc nhiên thế?
Đằng nào cũng được thăng chức. Bố chỉ đẩy nhanh tiến độ thôi.
Vậy thì có gì xấu?
Sao em không thể cho anh những thứ đó nếu sớm muộn gì anh cũng có?
ANH YÊU
Anh có thể để tôi xuống đây.
Được.
Anh Ha.
Sao thế?
Anh muốn đi uống với tôi không?
Muốn chơi trò chơi không?
Trò chơi Nói Dối.
Luật duy nhất là anh chỉ được nói dối.
Sao cơ?
Thực ra tôi…
là con gái chủ tịch Tập đoàn Samjeon.
Tôi chưa từng phải làm việc nhà, nên tôi khá hư hỏng.
Sở thích của tôi là tiêu tiền.
Tôi hiểu rồi.
Tôi làm ở ngân hàng cho vui.
Và tôi tha cho anh Yuk vì thương hại anh ta.
Biết ngay mà. Điệu bộ ra vẻ của cô
khiến tôi nghĩ cô là con út nhà giàu.
Nhưng tôi không phải con út.
Tôi có em trai.
Em ấy đang đi du học.
Tuần trước,
tôi đi câu cá với bố.
Bắt được con cá chép to ngần này.
Không, chờ đã. Nó to ngần này.
À, mà hôm qua,
tôi thắng xổ số.
Nên tối nay tôi mời.
Thật nực cười.
Tôi cũng thích anh, anh Ha.
Thực ra, có thể tôi thích anh trước.
Tôi thích anh từ cái nhìn đầu tiên.
Khi ở cạnh anh,
tôi quên hết muộn phiền.
Và quên hết cả những vấn đề của anh.
Tôi nghĩ đến viễn cảnh…
khi nghỉ việc ở ngân hàng…
và nắm lấy tay anh.
Trò chơi đến đây là hết.
Như cô đã nói,
tôi chưa sẵn sàng 100%.
Cô thấy vậy có được không?
Không.
Em không đồng ý.
PARK MI GYEONG
Anh gọi tài xế sao?
Vâng.
ANH YÊU
CUỘC GỌI GẦN ĐÂY
PARK MI GYEONG
TẮT NGUỒN
Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.
Anh nên về đi.
Ừ.
Em về rồi.
Vâng, thì…
Anh về sớm thế.
Thực ra anh về muộn.
Em đi đâu sau giờ làm à?
Vâng, một lát thôi.
Em uống rượu sao?
Một chút.
Vậy chắc em không đói rồi.
Nhờ em,
bố anh đã được phẫu thuật.
Giờ ông chỉ cần phục hồi thôi.
Tuyệt quá.
Đúng thế thật.
Còn…
về số tiền…
Ngay khi tiết kiệm đủ tiền, anh sẽ trả em ngay.
Anh không cần trả…
Anh cứ từ từ rồi trả em cũng được.
Mà…
Anh ở lại đây thêm một thời gian ngắn được không?
Anh xin lỗi.
Em cũng thế.
Em cũng xin lỗi.
Sao em lại xin lỗi, Su Yeong?
Không có gì.
Anh từ từ hẵng chuyển đi cũng được.
Cảm ơn em.
Đồ ăn sắp nguội rồi. Ăn thôi.
Tôi cũng thích anh, anh Ha.
Tôi thích anh từ cái nhìn đầu tiên.
Cảm ơn vì những lời nói dối
cô dành cho tôi hôm nay.
CẢM ƠN VÌ NHỮNG LỜI NÓI DỐI CÔ DÀNH CHO TÔI HÔM NAY
LIÊN HIỆP TÍN DỤNG HÀN QUỐC
- Xin chào. - Chào buổi sáng.
- Chào. - Chào.
- Xin chào. - Chào.
Cô Park, chắc cô mệt lắm.
Tôi chưa thấy cô phờ phạc bao giờ.
Vậy sao?
Tối qua đi hẹn hò đến khuya à?
Sang Su, anh biết mình sẽ bị phê bình gấp đôi
nếu hiệu suất giảm sút khi hẹn hò ở chỗ làm chứ?
Chẳng phải khi hẹn hò đồng nghiệp thì làm việc hiệu quả gấp đôi sao?
Ra vậy. Anh bênh anh ấy à?
Nếu không biết thì tôi tưởng anh cũng hẹn hò đồng nghiệp đó.
Thôi nào.
Nhớ đừng để nó cản trở công việc.
Anh không còn đôi mươi nữa đâu. Đi ngủ sớm đi.
Không sẽ bị uể oải khi đi làm.
Thực ra, sau mỗi buổi hẹn hò, tôi lại thấy giàu năng lượng hơn.
Tôi nghĩ anh Ha cũng thế đấy.
Được rồi. Tôi bỏ cuộc.
Tôi mong hai người hạnh phúc mãi mãi.
Xin chào.
Mọi người đọc thông báo của trụ sở rồi chứ?
Chi nhánh Đại học Seogwang sắp đóng cửa
và trở thành chi nhánh phụ.
Bên văn phòng quận Youngpo nhờ các chi nhánh thay phiên hỗ trợ.
Đầu tiên là chi nhánh chúng ta vì ta xuất sắc ở nhiều mảng.
Có ai xung phong làm ở đó ba tháng không?
Có ai không?
Vậy chắc tôi phải chọn rồi.
Để tôi.
Tôi cần thêm một tình nguyện viên.
Để tôi.
Đại học Seogwang là trường cũ của tôi, nên tôi làm ở đó cũng tốt.
Để tôi đi.
Anh vui vì không phải dưới trướng ai ở đó chứ gì?
Thôi nào.
Đội Tổng Vụ có thể tiếp quản công việc của anh So và cô Ahn.
Hai người, đến văn phòng tôi sau buổi họp.
Được rồi.
Bắt đầu thôi.
Ta nói chuyện chút được không?
Sao cô lại chuyển qua chi nhánh phụ?
- Anh Ha. - Có phải do tôi không?
Và điều tôi nói hôm qua?
Đằng nào tôi cũng phải chuyển đi.
Đội Tư Vấn phải tập trung vào chỉ tiêu,
còn cô Seo và cô Bae không phải nhân viên chăm sóc khách hàng.
Ji Yun chưa có kinh nghiệm, nên chỉ còn lại tôi.
Cô chuyển đi không phải vì tôi thật chứ?
Anh muốn xung phong chứ gì?
Anh ư? Không.
Sao anh phải làm thế?
Em thừa biết anh từng thích Su Yeong.
Chắc chắn anh muốn đi rồi.
Em đang nói gì thế?
Từ ngày gặp em, anh thấy các cô gái khác nhìn như quỷ cái ấy.
Thật chứ? Còn Su Yeong thì sao? Chắc cô ấy là con quỷ cái xinh đẹp nhỉ?
Em nghe thấy không?
Có.
Đó là tiếng lòng em sau khi bị xúc phạm.
- Chờ đã, em nghi ngờ tình yêu của anh à? - Đúng.
No comments yet. Be the first to leave one.