The first 200 lines.
Phim chứa nhiều hình ảnh và ngôn từ thô tục. Cân nhắc kĩ trước khi xem.
Được rồi, để làm rõ cái sự kì quặc này, thì đây là một giấc mơ.
Đầu tiên là, tôi đang được chịch.
Thứ hai là, tôi đang nằm trên một cái giường hình trái tim, nó lại có nệm ni lông màu đỏ.
Tuyệt. Dụng cụ thí nghiệm hay sao vậy?
Đúng rồi, tôi đang ở trong lớp hóa. Đó là cái thứ ba.
Và cô gái này quá hoàn hảo. Ý tôi là, nhìn cô mấy mà xem.
Đôi mắt...bờ môi...
Và ba cái vú.
Tôi sẽ cho bạn biết điều thứ năm, nhưng lần này là về cái lần mà tôi...
Cứ...cho nệm vào máy giặt nhé con.
Không sao đâu. Bà ấy đang ở trong phòng giặt. Ngồi xuống đi.
Con phải đi học bây giờ nên..
Bố con mình đều biết buổi phỏng vấn này quan trọng thế nào mà.
Bố à, thực sự con không cần nghe giảng đạo đâu.
Khi con phải ngồi ghế dự bị trong khi cả đội chỉ có tám thằng trên sân,
Bố không nói gì cả. Khi con bị thằng Sally Levinson bắt nạt...
Bố cũng không nói gì.
Khi con bị một con chồn giật mất chức lớp trưởng...
Nó là linh vật của trường mà.
...Bố cũng không nói gì.
Nhưng lần này thì nó rất quan trọng, bố không thể ngồi đực ra mà không nói gì.
- Thế nên, ngồi xuống. - Được thôi.
Bố muốn con đeo cái này trong khi phỏng vấn.
Đây là cái băng đội đầu của bố khi bố còn trong đội chèo thuyền ở Georgetown.
Nhưng mà...con có chơi chèo thuyền đâu.
Ôi trời, mùi nó kinh quá.
Mùi của nhà vô địch đấy.
Hôm nay con có một cơ hội lớn.
Hôm nay là ngày con sẽ khiến bố tự hào.
Có lẽ sẽ tiết kiệm thời gian hơn nếu em lót giấy báo lên giường...nó.
Váy đẹp đấy!
Chào, Lisa.
Sao nó lại gần bọn mình vậy?
Đi học vui nhé.
Rob! Yo, Rob!
- Này, mày có sao không? - Suỵt.
Chuyện là, lúc mà tao chuẩn bị lên đỉnh thì Lisa bỗng nhiên nói, "đợi đã."
Em nó đứng dậy, mặc quần áo, quay qua tao, rồi nói
"Được rồi. Trớ nào."
Và bùm. Tao trớ tung tóe.
- Hơ. - Sao mà một nữ sinh trung học
lại biết cách điều khiển tâm trí như vậy nhỉ?
Chắc là có một lớp giáo dục giới tính nào đó chăng?
Mày sẽ thích chịch nhau cho mà xem. Cứ như là thẩm bằng chiếc tất (vớ) tuyệt nhất hành tinh vậy.
- Đợi đã. - Sao?
Sao mày ăn mặc như Ellen Degeneres vậy?
Hôm nay tao có phỏng vấn.
Tao đâu có mặc như Ellen.
Thế mày định làm gì nếu mày không được nhận?
Này. Nín hộ cái, được chứ?
Tao phải được nhận. Đừng có ếm bố mày.
Được thì bố mổ gà ăn mừng mày. Thư giãn đi.
Ê ku. Tối nay mày có qua nhà tao không?
Tao đang chơi "Grand Theft Auto" online với một thằng ở Balkans.
Mày biết không, nó gửi cho tao mấy cái clip bựa lòi trên YouTube.
Có một thằng võ sĩ MMA bị đấm vào trứng mạnh đến nỗi nó són ra quần rồi tích xuân luôn.
Vãi, ờ, tao cũng muốn xem lắm nhưng Gabrielle và tao
- phải xem Ong Đánh Vần vào tối nay. - Chào mọi người.
- Giải Super Bowl của bọn mọt sách hả? - Không đâu mày, nó như là
một lũ nhóc nhút nhát sợ làm thất vọng ông bà bô đang ngồi xem ấy.
Ý tao là, nó giống như hành hạ trẻ em trên truyền hình ấy. Hay phết mà.
Chúng nó không bị ăn đấm, nhưng vẫn són ra quần.
- Hơ. - Chào buổi sáng cả hai.
- Này, Gabs. - Cảm ơn nhé.
- Arthur. - Mấy giờ mày cất cánh vậy, Artie?
Hài hước đấy, Stanley. Nhưng tiếc là Olympic đéo có môn tấu hài.
Thế, Rob, Gabrielle kể cho tao là hôm nay mày có phỏng vấn ở Georgetown.
Ừ, phải. Tao có hơi hồi hộp.
Muốn tao động viên không? Bọn họ cầu xin tao vào thẳng...
- từ hồi tao học cấp hai. - Thật sao? Từ cấp hai luôn?
Khá là áp lực cho một chú bé 7 tuổi.
- Chào buổi sáng. - Chào thầy Hughes.
Arthur, thầy cứ nghĩ là em tới từ sớm rồi chứ.
Xin phép nhé.
Đừng có bám vào bìu dái em, thầy Hughes. Em có giáo án của thầy rồi,
nhưng em chưa thấy tiền đâu cả.
- Nó ở trong lớp thầy. - Vậy thì đi thôi.
Xin lỗi nhé. Tao có việc cần giải quyết.
Và còn, Rob, cứ thoải mái nhắc tên tao trong buổi phỏng vấn.
Không thể tin là thằng ôn con hàng xóm nhà cậu bán bài tập cho giáo viên.
Phải, sao nó tự tin thế nhỉ?
Nó có mỗi một bên lông mày, lại còn mỏng hơn ria mép của Sam Elliott nữa.
Vụ lông mày có phải lỗi của nó đâu.
- Nó là người Armenian mà. - Phải, tội nghiệp thằng bé.
Tội nghiệp thằng bé? Mày đừng có nói mấy câu như thế. Xấu hổ bỏ mẹ.
Xem người đang bóp dái nói gì kìa.
Tại tớ mặc quần lót thể thao. Nó bó vào nên thi thoảng lại cửng.
Công bằng mà nói, Gabrielle, hơi thiếu thoải mái còn hơn
là bị đá vào trứng hàng ngày trong suốt học kỳ.
Vụ đó từ hồi lớp 9 mà. Về sau có làm sao đâu.
Không phải muốn quên là quên đâu, Gabrielle. Năm lớp 9 là tận thế của bìu tớ.
Không bao giờ được lặp lại nữa.
- Tối nay tớ có bia đấy, cậu thích không? - Ồ, tuyệt. Làm thế nào vậy?
Cứ việc ném vào giỏ mua hàng ở Shop 'n Save.
Mẹ tớ thì nghĩ là bố tớ bỏ vào và bố tớ thì nghĩ ông ấy tự bỏ vào,
thế là xong.
Này, đây là cơ hội cuối cùng để cậu đổi ý vụ cá cược đấy,
trừ khi cậu nghĩ là Mona Panchal sẽ thắng toàn diện.
- Ờm, có vài điều... - Được rồi.
Nó là một con bé 13 tuổi đến từ Kansas gốc Mumbai với dáng vẻ rúm ró.
Năm kia nó đạt hạng 12, năm ngoái thì hạng 5. Năm nay nó thắng chắc.
Còn nữa, cũng quá muộn để cậu đổi ý rồi vì vòng đấu đầu tiên vừa mới bắt đầu.
Tớ thì rất muốn xem Pongsaklek Wonjongkam làm thịt con Mona cho B-Ữ-A-T-R-Ư-A.
Được thôi. Pongsaklek là trai hay gái vậy?
- Tớ chẳng biết nữa. - Chính xác.
Nhưng nếu nó đánh vần được tên nó, thì cái gì nó chẳng đánh vần được.
Tớ nghĩ là bọn mình nên muốn mỗi lần
có ai đó hỏi về cách phát âm thay thế.
Hoặc...khi có ai đó hỏi về phát âm thay thế,
- thì bọn mình tự cắt tay luôn. - Ừ, phải.
Yo, Rob! Y...
Này! Đùa bố mày à?
Chúng mày là đội bóng chuyền. Tư cách đéo gì bắt nạt người khác.
Ban cho tao.
Không!
Ôi! Con mẹ nó.
Là nước đái. Chúng nó đái lên người tớ.
Được rồi. Chắc đến lúc phỏng vấn nó sẽ khô thôi.
- Phải, nhưng nó có mùi như bánh nước đái vậy - Đúng rồi. Tớ có mùi như bánh nước đái.
Được rồi, tiết sau tớ có bài kiểm tra. Nên tớ phải đi bây giờ...
Stanley, đến chỗ đồ vật thất lạc, tìm cho Rob cái quần khác.
Tao không làm mày thất vọng đâu. Tránh đường! Quần khẩn cấp đây!
Giữ bình tĩnh. Được chứ? Hít một hơi thật sâu vào.
Để mắt mấy gã tuyển dụng đó tránh xa chim cậu ra là được.
- Vào mọi chuyện sẽ ổn thôi. Được chứ? - Cảm ơn, Gabs.
- Nhắn tin tình hình cuộc thi đánh vần cho tớ nhé? - Tất nhiên.
Được rồi, không phải hàng ngon, nhưng chẳng còn nhiều lựa chọn nữa.
- Có chắc đây là quần nam không? - Cứ thử bừa đi. Đẹp thì sao?
Tao sắp ốm mất thôi.
Này, mấy anh biết là tiết sau tôi phải thi không?
Suỵt. Hết ngươi à mà mày kèm thằng dẩm này học?
Này, Artie. Mày giúp thằng ku này được không? Rob đang bết lắm rồi.
Tao biết mày có vấn đề về học hỏi, Stanley,
nhưng mày không thể nhận ra là tao đang giúp thằng khác rồi à?
Có bao nhiêu người biết vụ làm ăn của mày với thầy Hughes?
Và tao đảm bảo là còn nhiều người khác.
Con dê thiểu năng.
Đừng có sủa thứ tiếng đó với tao! Bố xiên cọc quay chín mày bây giờ.
Biến qua đó.
Tao có cách này. Được rồi, hít một hơi thật sâu vào.
- Được. Tao đang làm đây. - Tốt.
Giờ tới nhà vệ sinh, chui vào một buồng, rồi xả hết ra bằng cái đó.
Khoa học chứng minh là áp lực trong máu sẽ giảm xuống khi mày lên đỉnh.
Nó như là trái dứng tập yoga cho tĩnh mạch mày vậy.
Ôi không. Ẻm đang tới à? Đúng rồi. Ẻm đang tới.
Đệt. Đừng nói gì.
Chào, Rob.
Chào, Angela.
Ờm, chào buổi sáng.
Thứ lỗi nhé, Angela. Tớ phải cập nhật trang Wikipedia.
Được thôi.
Rob này, ừm, tớ biết là buổi học kèm của bọn mình lẽ ra bắt đầu vào thứ năm,
nhưng tớ muốn dời tới sớm hơn, như là trường hợp khẩn cấp.
Cô Marconi bắt kiểm tra sớm. Tại ngày mai cô ấy đi chụp quang tuyến vú...
- Cậu vừa nói chụp quang tuyến vú à? - Phải, sao nghe nóng bỏng vậy chứ?
Tớ nghĩ là tối nay bọn mình có thể học ở nhà tớ.
Tối nay á? Ừm, thật ra, tớ không nghĩ là được đâu.
- Ôi thật sao? - Không. Không hẳn.
Ờ thì. Nó là, ờ...
Tớ có hẹn rồi. Không lỡ được nên...
- Mày có sao? - Phải. Tao có hẹn rồi.
Có lẽ, ờ, cậu có thể học cùng Arthur cũng được mà?
Cậu nghiêm túc đấy à? Được thôi. Chắc tớ...
- Chắc tớ tạch môn này rồi. - Không đâu, Angela, đừng có lo.
Rob sẽ phải giải quyết việc của nó thật nhanh, rồi đến chỗ cậu Ngay Con Mẹ Nó Lập Tức.
Cảm ơn nhé. À mà, Rob, cái áo đó khiến cậu trông "chuyên nghiệp" quá.
Nó muốn chịch mày.
Biệt danh "quà tặng sau giờ học" là có lí do cả đấy.
Tao biết.
Hồi năm nhất, nó chữa cả chứng nói lắp cho thằng Mike Dolan.
- Bướm nó như có cảm hứng từ phim The King's Speech ấy. - Tao không cho Gabs leo cây được, mày biết mà?
Ý tao là, năm nào bọn tao cũng xem thi đánh vần. Thành truyền thống rồi.
Mày gần như chết mê con Angela từ khi tao với mày là bạn.
- Bọn mình chơi với nhau từ hồi lên 5 mà. - Không hẳn. Mày cứ bám theo tao thì có.
- Tao chỉ công nhận mày là bạn từ lúc 6 tuổi rưỡi. - Mày đùa à?
Tao bảo này, Angela toàn phang mấy thằng lớn tuổi thôi.
Nó không ngủ với học sinh trung học từ thời mẫu giáo rồi.
- Nó đang muốn thử trải nghiệm mày xem sao đấy. - Hôm nay tao có nhiều áp lực quá rồi.
Được rồi. Để tao hỏi mày nhé. Nó mời mày tới nhà bao giờ chưa?
Chưa. Không và xít tốp! Được chứ? Và tao đang hoảng đây,
ngoài ra tao không thể són ra cái quần này nữa.
Bài thơ kể về một con quạ biết nói thường bí mật tới thăm người tình điên rồ,
rồi dần dần nhấn chìm anh ta vào sự điên loạn.
Cô sẽ bắt đầu đọc và rồi đến lượt các em theo thứ tự ngược chiều kim đồng hồ.
Được rồi. Trong khi cô đọc thuộc lòng bài thơ, các em hãy tìm ra sự lặp lại của từ "không còn nữa".
"Trong một đêm ảm đạm, khi suy nghĩ của ta yếu đuối và mệt mỏi,
bởi quá nhiều sự kỳ quái và sự tò mò về những tri thức bị quên lãng"...
Mày biết không, tao xem quyển niêm giám năm ngoái rồi, và vếu bà ấy đéo to như vậy đâu.
Tao đảm bảo là có sự can thiệp của dao kéo.
- Ít nhất là thế. - Chắc rồi.
Nếu mà tao chết, Tao muốn đầu thai làm cái núm của bà ấy.
- Ờ. - Hoặc là cái thằng được phang bà ấy.
- Chắc là sướng lắm. - Chắc sướng lắm.
Cái thằng này, thôi nào.
Tao phải viết mấy thứ.
Tôi yêu cầu Rob Crabbe lên văn phòng chính ngay.
Rob.
Có phải là linh vật của Georgetown không? Vì mày biết nó là con chó bull mà.
Tao đéo biết vẽ chó bull.
No comments yet. Be the first to leave one.