The first 200 lines.
GIÃ TỪ VŨ KHÍ Dịch phụ đề: QKK
Tai ương cũng như thắng lợi đã được ghi vào lịch sử của từng quốc gia dự phần trong Thế Chiến.
nhưng vinh quang cao nhất là hai cái tên đã được khắc ghi: Marne và Piave.
Tài xế.
- Tài xế, dừng lại! - Có chuyện gì trong đó? Tại sao anh muốn dừng lại?
Cái gã ở trên. Hắn đang chảy máu dữ lắm.
Không thể dừng được. Không phải ở đây.
Thắng không ăn đâu.
Trực ban. Trực ban!
...và cũng có tội như một người lính...
...rời bỏ vị trí dưới làn đạn.
Bây giờ để tôi cho cô một ví dụ, tôi...
Tôi xin lỗi, thưa sếp. Tôi có mấy thương binh ở ngoài kia. Tôi muốn tìm...
Ồ, phải, phải, phải. Anh muốn tìm đơn vị Ý. Chúng tôi là đơn vị Anh, anh cũng thấy rồi.
- Phải, số 207. - Họ ở cánh bên kia. Vừa đi hôm nay.
Phải, ra hướng đó, đi thẳng tới.
Cám ơn, Thiếu tá.
Cô bạn đó đã làm gì vậy?
Kiểu tự phụ của đàn ông.
Tôi nghĩ họ sẽ trả cổ về nhà.
Chuyện đó thật xấu hổ. Cổ sẽ bị khinh miệt.
- Đó là quy định. - Ít nhất hãy để cổ sinh đứa bé ở đây.
Nếu họ cho cổ về bây giờ, bạn bè của cổ sẽ biết hết.
Cổ chỉ biết tự trách mình thôi.
Đây là chiến tranh, Fergie. Và cổ yêu hắn.
Suỵt, họ tới kìa.
Sao, có cần phải tụ tập ở đây không? Trở về vị trí đi.
Cô hãy thu dọn sẵn sàng để đi trong vòng một tiếng.
Molly.
Tôi giúp cô thu dọn nghe?
Cũng được... nếu cô muốn.
Tất nhiên là tôi muốn.
- Những cô gái ngoan. - Xin lỗi?
Tôi nói cổ là con người duy nhất trong toàn bộ chúng ta.
Tôi rất tiếc là cô Barkley có vẻ đồng cảm với một người...
...đã làm ô danh bộ đồng phục mà chúng ta đang mặc.
- Nhóc! - Rinaldi! - Frederico!
Tránh ra. Anh dơ quá.
Người Anglo-Saxons các cậu cũng đâu có sạch sẽ gì.
Có đem tới cho tôi cái gì hay không? Tìm chúng tôi có khó không?
Không.
Cậu thấy sao? Sẽ có một cuộc tấn công ở đây không?
Cậu có bị tấn công không? Đức Mẹ ơi, tôi lo cho cậu quá!
Phải, tôi có thể thấy anh lo lắng cỡ nào.
Hôm nay tôi đã có 7 cuộc phẫu thuật và một trong số đó thật xuất sắc.
Tôi lấy trái tim ra.
Nó nằm trên tay tôi, và đập như vầy.
Phải chi cậu thấy. Nó rất đáng yêu.
Chẳng bao lâu Rinaldi sẽ là bác sĩ phẫu thuật giỏi nhất đơn vị.
Rồi giỏi nhất quân đội...
và một ngày nào đó, giỏi nhất nước Ý.
- Tại sao không giỏi nhất thế giới? - Tại sao không?
Cậu sẽ thích ở đây, nhóc.
Thành phố này ra sao? Có cô gái nào không?
Rất nhiều nữ y tá người Anh.
Không, tôi nói các cô gái kìa.
Gái hả, đầy nhóc.
Một cái Villa Rosa khác hả?
Một số trong họ chưa bao giờ ra mặt trận.
Có lẽ...
Nhưng các cô y tá dễ thương hơn nhiều.
Người đẹp nhất là cô Barkley. Tôi đang si mê cổ.
Cổ biết không?
Vẫn chưa.
Cậu có tiền không?
- Có. - Cho tôi mượn 50 lire đi.
Để làm gì?
Tôi muốn cô Barkley có ấn tượng về một người giàu có sung túc.
- Được rồi. - Cám ơn.
Cậu là một người bạn tốt và tuyệt vời và là một nhà bảo trợ tài chánh nữa.
Còn anh là một tên khốn.
Bây giờ chúng ta sẽ đi ăn uống và tôi sẽ đưa cậu tới gặp cô Barkley.
Nhưng, cậu phải nói tốt về tôi trước mặt cổ.
- Bây giờ nghe nè... - Đó là nhiệm vụ của cậu.
Và cậu cũng có thể có một cô y tá.
Có một cô khác tên là cô Ferguson. Cổ cũng rất, rất dễ thương.
- Không. - Không?
Trước hết chúng ta sẽ đi ăn uống rồi đi thăm các cô gái chưa từng ra mặt trận, đồng ý không?
Đồng ý.
Em biết một người Mỹ là gì không?
Biết.
Là gì?
Cổ không biết.
Tôi là một người Mỹ.
Vậy anh đang làm gì ở đây?
Chỉ uống rượu thôi.
Hắn thích bộ đồng phục.
Ảnh sai rồi.
Tôi thích tiếng nói của họ.
Vây anh làm gì ở nước Ý?
Học.
Học cái gì?
Kiến trúc.
Em biết đó là cái gì không?
Biết.
Là gì?
Thấy chưa? Cổ không biết.
Tôi cũng không luôn.
Ôi, cậu uống nhiều rượu vang quá rồi.
Đó là thứ rượu vang tồi tệ... nó làm tróc men răng của anh và để dính trên vòm miệng.
- Tôi nói tới đâu rồi? - Kiến trúc.
Ồ, phải. Nhìn nè...
...để anh giải thích.
Cái này, em cưng, gọi là một cái vòm...
Cái vòm, em cưng, có lẽ là một kiểu kiến trúc cổ xưa nhất.
Vòm. Kiến trúc.
Cái từ chính xác sẽ nói cho em biết hai thứ gắn bó với nhau ra sao.
Nói ngắn gọn, em cưng...
Kiến trúc...
...là một loại nghệ thuật cổ xưa nhất.
Em nên mang giày vô nếu không sẽ bị lạnh chân đó.
Nếu anh không phiền, bây giờ tôi muốn đi.
Hình như cuộc không kích đã kết thúc.
Catherine.
Catherine.
- Catherine. - Tôi ở đây, Fergie. Tôi tới đây.
Ôi, tôi lo lắng quá.
Cô nghĩ tôi đã bị nổ tung rồi hả?
Tôi không biết phải nghĩ gì. Không ai thấy cô chạy đi đâu.
Người đó là ai.
Tôi không biết. Một người điên nào đó.
Đi thôi.
Nếu chúng ta chiếm dãy núi phía bắc thì sao. Đằng sau đó còn nhiều dãy núi nữa...
và đằng sau nữa vẫn còn nữa... Và chúng ta cứ chiếm hoài cho tới hết hoặc tới khi bọn Áo ngừng đánh.
Tất nhiên một bên sẽ phải ngừng.
- Nó cũng có thể tiếp tục mãi mãi. - Giống như hắn vậy.
Không, không, không. Chuyện đó không đúng.
Nhưng anh không muốn chúng ta tấn công sao?
Nếu phải tham chiến, tôi nghĩ chúng ta phải tấn công.
Nhưng, vậy sẽ có nhiều người chết.
Nhưng chết là gì đối với một người Cơ Đốc?
Đừng khích lệ hắn, Fergie.
Frederico.
- Anh đã về an toàn. - Chào Cha.
- Tôi mừng quá. - Cha cứ cầu nguyện cho anh hoài, Frederico.
Mỗi lần anh ra khỏi cửa, ổng đều làm vậy.
Ồ, tôi cầu nguyện cho tất cả các bạn.
Cậu về trễ đó, nhóc. Ở ngoài kia ra sao? Yên tĩnh không?
Anh suýt vuột bữa tiệc.
Nhưng nó rất chán.
Cô Barkley đang ở đây và có cô bạn Ferguson nữa.
Người mà cậu sẽ thích. Tới đây.
Cô Barkley, cho phép tôi giới thiệu người bạn và đồng đội...
...Trung úy Henry. Hắn vừa trở về từ mặt trận.
Chào anh.
Chào cô.
Và đây là cô Ferguson.
- Chào anh. - Chào cô.
Hắn lại bắt đầu nữa rồi, cái gã này. Nhanh, hãy ra ngoài vườn.
Bây giờ, cô ở đây.
Để tôi đi kiếm cái gì uống Asti? Grappa? Vermouth?
- Cô thích thứ nào? - Tất cả.
Vậy cô sẽ có tất cả.
- Ngoài này dễ chịu quá. - Vậy hả?
Hình như chúng ta có huông đụng đầu nhau trong bóng tối.
Tôi xin lỗi về chuyện đó. Tôi đã lầm cô với một người khác.
Tôi hiểu rồi.
- Lúc đó tôi say rượu. - Tôi cũng hiểu luôn.
- Có giận không? - Không.
- Anh là người Mỹ, phải không? - Phải.
Vậy anh đang làm gì trong quân đội Ý?
Không hẳn là quân đội, chỉ là xe cứu thương thôi.
Chuyện này rất lạ. Tại sao anh làm vậy?
Tôi không biết. Vậy tại sao cô làm?
Ồ, tôi đã tham gia ở Anh.
Vì bạn trai của tôi phải ra mặt trận.
- Cô Ferguson đâu? - Sao anh không đi tìm?
Phải, hãy kêu cổ ra đây, Đại úy Rinaldi.
Mời cô.
Cám ơn.
Ảnh buồn.
Buồn gì?
Bởi vì tôi ở đây với cô.
Thông thường phụ nữ thích ảnh hơn.
Chúng ta đi dạo nghe?
Phải, đi đi.
- Bây giờ hắn đâu rồi? - Ai?
Bạn trai của cô.
Ảnh chết rồi.
Ảnh bị giết ở Assam.
Hai người quen nhau lâu không?
Tám năm. Chúng tôi lớn lên cùng nhau.
Sao không cưới nhau?
Lúc đó tôi không biết chiến tranh như thế nào.
Nếu được làm lại lần nữa, tôi sẽ cưới ảnh... hay bất cứ gì.
Khi tôi tham gia, tôi đã có cái ý nghĩ ngớ ngẩn là ảnh có thể...
...vô bệnh viện nơi tôi làm việc.
Với một nhát kiếm và một dải băng trên đầu.
Hay bị bắn trên vai. Một cái gì ấn tượng.
Đây là một mặt trận ấn tượng. Không phải nước Pháp.
Ảnh không bị một nhát kiếm.
Ảnh bị nổ tan xác.
Bây giờ anh đang nghĩ về cái gì?
Về whiskey.
Về cái gì của whiskey?
Về nó dễ thương ra sao?
Cô cũng dễ thương.
Không.
- Tại sao không? - Không, đừng.
- Được mà. - Không, làm ơn!
No comments yet. Be the first to leave one.