The first 200 lines.
Hai người cần phải hiểu,
có rất nhiều kẻ lập dị muốn đến đó
để tận mắt chứng kiến.
Nên tôi cần phải kiểm tra vài thứ
và tôi sẽ quay lại ngay.
Không đời nào chúng ta qua mắt được ông ta.
Chúng ta trông giống như phiên bản lỗi
của Heidi Klum và Seal.
Cô có thể ngừng kêu ca được không?
Tôi có quyền lên tiếng.
Hội đồng cử tôi đến đây bởi vì...
họ nghĩ tôi hết giá trị.
Đây còn phải mặc quần kaki này,
ai cũng có nỗi khổ riêng của mình.
Thế nên im miệng dùm đi má.
Được rồi, ông bà James.
Việc chuyển khoản đã thành công.
Hai người chỉ cần kí vào đây.
Tôi rất nóng lòng được đẻ con trong ngôi nhà mới.
Trước khi cô làm cái đó,
có một vài vấn đề,
tôi cần phải cho hai người biết.
Ngôi nhà này đã bị bỏ trống một thời gian dài.
Chỉ trong một thập kỷ qua, đã có
hàng loạt các vụ đột nhập,
các báo cáo về người mất tích.
Điều đáng lo nhất chính là...
Ý ông là người ta chết ở đó?
Vâng, bọn tôi biết.
Tất cả 36 vụ?
Biết nói gì đây nhỉ?
Mấy bà nội trợ thường nhiều chuyện ấy mà.
Nhưng để rõ ràng, chúng tôi không chịu bất cứ trách nhiệm pháp lý
cho bất cứ tai nạn, thương vong nào.
Nếu không còn gì, chúc mừng hai người tới nhà mới.
Yay.
Đừng lo, chúng tôi sẽ đốt vía.
Thế đéo nào.
Mày cứng đầu phết nhỉ.
Dùng chìa khóa đi.
Dị thế.
Gã môi giới bảo nơi này bị bỏ hoang bao lâu rồi cơ?
Hình như có người sống ở đây.
Thứ gì đó sống ở đây đúng hơn.
Năng lượng tâm linh ở đây mạnh hơn...
bất cứ thứ gì tôi từng cảm nhận trước kia.
Đây không phải nhà, là nhà ngục mới đúng.
Tôi thương cho các linh hồn bị mắc kẹt ở đây.
Như sống ở địa ngục.
Tôi từng tới địa ngục rồi,
thề với ông, ở đây còn tốt chán.
Tôi đánh hơi thấy mùi nguy hiểm.
Hay là chúng ta đi dảy đầm tí.
Nếu là tôi của mấy năm trước,
thì giờ này tôi đang ngồi hít thuốc phiện rồi.
Nhưng giờ tôi có cơ hội sống lần nữa.
Lần ba thì đúng hơn.
Tôi không thể làm hỏng được.
Đừng có quên ai cho cô cơ hội đó.
Cô có nghĩ Michael là kẻ xấu không?
Thế nên chúng ta mới cần tìm hiểu.
Cordelia sẽ không nhờ chúng ta nếu không vì lí do gì.
Tôi chưa từng thấy bùa phép nào như này.
Những linh hồn này không muốn bị nhìn thấy.
Chúng ta là kẻ xâm phạm vào ngôi nhà của họ
và nếu muốn nói chuyện với họ, chúng ta cần phải
bắt họ hiện nguyên hình.
Gia đình anh chàng Phù thủy Tối cao chết ở đây.
Nếu ai hiểu rõ Michael nhất, thì phải là họ.
Tôi lo lắng về những linh hồn khác.
Nơi này đông vui hơn cả mấy cái nhà nghỉ tập thể ở Pháp.
Ai mà biết chúng ta đang dấn thân vào cái gì?
Được rồi. Xem nó có xài được không.
Sức mạnh của tôi bị phong ấn từ khi bước vào nơi này.
Monstra te spirituum.
Monstra te spirituum.
Ne abscondas. Ne abscondas.
Ne abscondas!
Thành công không?
Được rồi đó.
Bình tĩnh đi, phù thủy suy dinh dưỡng.
Cái đéo gì đang diễn ra ở cái nhà này vậy?
Cháu đã nói với chú bao nhiêu lần rồi.
Chú là bác sĩ tâm lí của cháu. Chú phải giúp cháu chứ.
Tôi đã giúp cậu rồi.
Chúng ta gặp nhau mỗi ngày trong suốt hàng năm trời.
Cháu thấy lí do duy nhất chú nói chuyện với cháu,
là vì vợ chú từ chối nói chuyện với chú.
Đừng có đề cập đến cô ấy.
Vậy nói về con gái chú đi.
Đó là thứ cháu cần chú giúp.
Violet, làm ơn, nói với anh đi.
Em là điều duy nhất anh cần.
Đúng là tra tấn.
Chú nói với cô ấy được không?
Cậu muốn tôi nói gì đây?
Cậu thiêu sống bạn trai mẹ cậu.
Cậu dùng súng sát hại hàng loạt đứa trẻ cùng trường.
Cậu khiến chúng tôi chết, cậu còn thụ thai với mẹ của nó.
Một trong mấy thứ đó đủ để làm lí do...
Giờ cháu khác rồi. Cháu...
Cháu chết rồi, nhưng vẫn còn hấp dẫn.
Và cháu biết em ấy vẫn còn thương cháu.
Cậu không hấp dẫn đến thế đâu.
Đúng rồi, các người có thể thấy chúng tôi,
và chúng tôi có thể thấy các người.
Các người là ai?
Tôi là Behold Chablis. Còn đây là Madison Montgomery.
Anh là Ben Harmon.
Anh đã tự sát trong chính ngôi nhà này vài năm trước
sau khi vợ anh chết trong lúc hạ sinh.
Các người nói gì thế? Tôi đâu có tự sát.
Tôi đã bị sát hại.
Cái quái gì đang xảy ra thế hả?
Bọn tôi chỉ hiện nguyên hình khi muốn thôi chứ.
Không còn nữa.
Cậu đang diện kiến hai phù thủy đẳng cấp đấy.
Phép thuật chúng tôi tạo ra chỉ là một phần nhỏ...
của những thứ chúng tôi có thể làm.
Vậy nên nếu hai người không muốn bị làm phiền nữa,
thì phải trả lời cho chúng tôi một vài câu hỏi...
về Michael Langdon.
Cô định làm gì chúng tôi, giết chúng tôi lần nữa?
Kể cả người có phép thuật bảo vệ cũng không an toàn ở đây.
Cô nên liệu hồn đấy.
Nghe này, việc này rất quan trọng.
Hội đã chi trả toàn bộ ngôi nhà này,
nên không ai dám bén mảng làm phiền các người nữa.
Xin lỗi, giờ không phải lúc. Tôi bận rồi.
Anh chết rồi. Anh còn bận gì nữa hả?
Tôi phải đứng khóc bên cửa sổ trong khi đang thẩm du.
Việc hàng ngày của tôi.
Nghe có vẻ hơi kì, nhưng tôi thấy thương cậu ấy.
Chúng ta có nên giúp không?
Cái thằng cha bi lụy đó hả?
Không, cái cậu kia cơ.
Nghe như cậu ta đang mắc kẹt trong cơn ác mộng,
bị nhốt như ở ngôi nhà Amityville
cùng với người mà cậu ta yêu nhưng có thể có được.
Một chuyện tình bi kịch.
Tránh xa khỏi tao ra!
- Biến đi! - Đừng làm vậy.
Ông sẽ bị những hồn ma khác tấn công,
và họ không có tử tế như cậu bé này đâu.
Beau, cưng à, cháu muốn chơi hả?
Chơi!
Cô là ai vậy?
Một người bạn của ngôi nhà và những người sống ở đây.
Họ thường không thích kẻ lạ mặt.
Cô chưa chết?
Chàng ơi, em là một trong số ít người sống
họ cho phép đi vào và rời đi.
Còn cô là Madison Montgomery.
Cô xem phim của tôi rồi à?
- Tôi có fan ở khắp nơi. - Không.
Tôi từng biết một vài người họ Montgomery
nhưng chưa từng gặp ai là phù thủy cả.
Cô là ai?
Billie Dean Howard,
người nói chuyện với hồn ma.
Một kẻ bắt chước bà đồng Cleo.
Cái gì cơ?
Này, các người nghĩ mình là ai, khi đến đây,
chạy lung tung và ăn nói thô tục thế hả?
Chúng tôi là gia chủ mới. Bà là ai?
Ta là Constance Langdon.
Và đây là nhà của ta.
Hai người chẳng giống cặp đôi gì hết.
Nói cho mà biết,
con của hai người sẽ có làn da đẹp lắm đấy.
Họ là phù thủy, Constance. Là phép thuật,
không phải hôn nhân đưa họ đến với nhau.
Họ sẽ không chuyển tới đây đâu.
Thế thì thật đáng thất vọng.
Sẽ không có ai giúp ta đi xuống phố Hàn,
mua cho ta rượu Crown Royal và thuốc Virginia Slims.
Bà uống Crown Royal hả? Bà chết rồi mà.
Khi đã đi đến cuối cuộn dây số phận,
sẽ rất khó để giữ các thói quen tốt,
còn tật xấu thì khó bỏ.
Đã xong.
Như yêu cầu, phòng khách đã được dọn dẹp sạch sẽ lần nữa.
Để rồi xem.
Ta đi một tí thôi.
Sẽ nhiều hơn một tí đấy.
Ôi.
Cô có biết cái gì đang ở trên ngón tay tôi không?
Chắc do tôi quên quét vài chỗ.
Không, là tôi đang tự hỏi mình ấy mà.
Vì sao, vì đó là màu của sự tò mò của tôi,
Sao bà không nói thẳng ra luôn đi?
Chỉ vì chúng ta mắc kẹt ở đây suốt đời,
không có nghĩa bà phải huyên thuyên mãi về một vấn đề đâu.
Nói tôi nghe, thưa cô Moira,
Nếu cô phải làm một con hầu gái suốt đời,
vậy tại sao không làm cho tử tế nhỉ?
Công việc thực sự của tôi,
trò tiêu khiển của tôi, không phải là quét bụi.
Mà là phục vụ chồng bà trong tầng hầm.
Hãy cẩn thận. Mẹ tôi nói rằng...
No comments yet. Be the first to leave one.