The first 187 lines.
Dịch bởi Rexy Momo Kobayashi
Jimmy! Có chuyện gì vậy?!
Có chuyện gì vậy?! Cậu đang mặc cái gì đó?
- Cái bộ trang phục chiến đấu của cậu đó mà. - Đấy không phải là trang phục đâu!
- Mà tại sao cậu lại mặc chúng vậy? - Họ có một chương trình giảm giá
- rất nhiều cho cựu chiến binh tại quán ăn đấy. - Thật sao? Bao nhiêu vậy?
Tại sao anh lại để cho tôi ngủ quên vậy?
Thôi được nhé, bất kỳ cái điện thoại nào cũng có báo thức.
Nên, thật sự là ai cũng có tự-lực trong chuyện đó mà.
- Anh đã đi ăn sáng rồi à? - Ừm.
- Anh đi ăn sáng với Killian à? - Không, tôi đâu có đi ăn sáng với Killian.
Tôi đi ăn sáng với quyển sách của mình. Killian chỉ tình cờ đến đó
ngồi ngay đối diện tôi, nói năng lảm nhảm về mấy chuyện
- lớp bốn. - Lớp bảy ạ.
Nghe này, Jimmy, tôi sẽ nói điều này chỉ một lần thôi nhé.
Anh và tôi, chúng ta có thể chấm dứt ngay ngày mai, ai mà biết được, nhưng trong thời gian đó,
nếu như có một chút khả năng nào để đi ăn sáng
mà anh không đánh thức tôi dậy, thì tôi sẽ không bao giờ chạm vào thằng nhỏ của anh
bằng bất kỳ phần nào trên cơ thể đâu.
- Nhưng thôi ít nhất anh cũng mang về cho tôi phần còn lại. - Oh, thật ra thì chỗ đó
- là của... Thôi, cứ thưởng thức đi. - Anh ta mặc đồng phục của tôi
- để được giảm giá. - Thế còn thằng nhỏ?
Hai người có biết là mấy chỗ đó cuối tuần đông như thế nào không?
Nên một người lính đoàn tụ với người con trai bé nhỏ bầu bĩnh?
- Đúng là thông minh mà. - Oh, nhắc thế mới nhớ.
Phần của cháu hết 18.23$. Nên cứ làm tròn lên 20$ nhé.
Nhưng cháu không có tiền.
Vậy đi và ăn trộm trong ví của mẹ như những cậu bé bình thường khác đi.
Lần cuối mà tôi mặc
bộ đồng phục đó khi còn trong quân ngũ, là lúc chúng tôi đang rà soát các ngôi nhà đó.
- Một đứa bé, 16, mà có cũng có thể là 17, đã nghe thấy chúng tôi... - Bàn này khó chơi lắm đó.
Oh, tớ xin lỗi nhé.
Tớ sẽ dừng nói về kinh nghiệm chiến tranh thật của mình để cậu
- có thể chơi cái trò chiến tranh đó. - Cảm ơn nhé.
- Jimmy. - Oh, thôi nào, mấy câu chuyện của cậu ta
- siêu-buồn luôn. - Em sẽ lắng nghe những câu chuyện của anh.
Cảm ơn nhé.
Có một ngày anh tìm thấy bốn con chó lạc đang giành giật một xác trẻ con đã chết...
Bỏ qua đi! Xin lỗi nhé anh bạn.
Không sao đâu. Thật ra là hôm nay tôi sẽ phát biểu
vinh danh một đài tưởng niệm các cựu chiến binh mới nên nếu mọi người
- muốn đến...? - Oh, Chúa ơi!
Tài xế tồi nhất đến rồi đây! (THỞ DÀI)
Sao? Oh, tớ tạm đóng dây vào hàm, để tớ không cho cái gì xấu vào miệng cả.
Nhưng cho những cái xấu vào miệng của cậu là đặc trưng của cậu mà.
Tớ biết rồi!
Cảm ơn đã đến đèo tớ đi làm nhé. Tạm biệt.
- Chào nhé, Jimmy. - Chào.
Cậu bây giờ có thể cởi đồng phục của tớ ra chưa?
Oh, khỉ thật!
Chiến tranh đúng là địa ngục.
* I'm gonna leave you anyway * * I'm gonna leave you anyway *
* Gonna leave you anyway. *
Dịch bởi Rexy Momo Kobayashi
Những nghệ thuật điêu khắc này
chính là sự biểu tình chống lại
những khía cạnh làm mất tính nhân văn của
cuộc Cánh mạng Công ngiệp.
Trớ trêu là việc xây dựng và làm mấy cái khỉ này lại quá đắt,
đến mức không một người chế tác nào có thể mơ để sở hữu chúng cả.
Cậu có muốn gửi cho tôi link trang Wikipedia không?
VÌ tôi đang làm gì ở đây vậy?!
Tôi cần truyền thông đưa tin về cái nhà quái này mà, nặc nô.
Thế cậu đang nghĩ gì nào?
Cụ thể thì, tôi muốn căn nhà này xuất hiện trong
Curbed, Apartment Therapy, hay là Black Dwell.
- Black Dwell là quyển gì vậy? - Thì nó giống Dwell,
nhưng lại dành cho những người da đen. Mà không... chị nói đúng đó.
Cứ lên tập chí Dwell thông thường đi. Tôi tin ở chị mà.
Cố-cố ý á? Chứ chị không
- bị vỡ hàm hay tương tự như vậy à? - Không.
Mà chồng chị không giận khi chị không thể mở miệng sao?
Paul chỉ thích tay thôi.
- Nhưng chị có một cái miệng to mà! - Thật đó.
- Như là một chú cá sấu vậy đó. - Khi chị chơi hockey sân cỏ,
Họ phải nấu chảy hai cái bảo vệ miệng vào với nhau đó.
Cái ông Paul ngốc này biết là khi chị giảm cân,
- thì cái mông đấy sẽ nhỏ đi mà, phải không? - Mm, Paul không phải là người thích mông.
Nghe này, tại sao ông đần đó lại đi mua một cái xe trong khi lại không trân trọng các đặc trưng của nó chứ?
Ông thầy piano mà tôi lớn lên cùng có một cái ghế được điêu khắc riêng. Và tôi vẫn thường ngồi trên nó
và cầu nguyện là, "Chúa ơi, làm ơn, một ngày nào đó hãy cho con một ngôi nhà như thế này.
Và, chỉ con cách chơi nốt màn cuối của bản nhạc 'Maple Leaf Rags'"
Nó là một trong những bản nhạc khó mà.
Ngôi nhà này rất có ý nghĩa với tôi đó, Gretch.
Đúng mà, anh bạn. Có nghĩ là cậu đã làm việc chăm chỉ
- và đã thành công. - Không, nó có nghĩa là tôi sẽ
được làm chuyện đó rất nhiều. Với ngôi nhà như thế này, mấy cô nặc nô sẽ chuyển phát nhanh nó đấy.
- "Chuyển phát nhanh nó"? - Oh, đúng rồi.
Tôi sẽ nhắn ra một tin nhắn cho nhóm. "Này, cô bé?" hay "Có gì mới à?"
hay "em có muốn đến xem ngôi nhà hoành
lệ tráng của anh không?" Rồi ding-dong, họ đã đến đây rồi.
- Thôi được. - Đến ngay đến cửa nhà
- trong 30 phút hay ít hơn đó! - Thôi được.
Nhưng tôi cũng hiểu mà. Chị biết đó hẹn hò là rất đáng sợ với phụ nữ mà.
Nhưng là, nếu như mà họ có nói,
"Không, anh đến nhà tôi một lần nhé," và tôi có nên đến?
- Anh có đến không? - Dĩ nhiên là không rồi! Nhìn nhà tôi này.
Những cô gái này sẽ sợ là nếu như họ mở thoáng nhà hàng
mọi lúc, thì không ai sẽ đến. Những cái bàn của họ sẽ bị trống,
và phải cung cấp Groupon và mấy cái khỉ khác. Nên họ sẽ tiếp tục chuyển phát nó thôi.
Thôi được, và tôi về đây.
Nhà đẹp lắm, dum-dum. Tôi sẽ quay về văn phòng
- để thực hiện mấy cuộc gọi đây. - Chị làm đi nhé, nặc nô.
À, và bảo Black Dwell là tạp chí tôi đặt tháng nào cũng đến muộn lắm đấy nhé!
Đòi một tháng miễn phí hay cái khỉ gì cũng được!
Một số người nghĩ là
Los Angeles quá lãnh đạm. Quá ám ảnh
với nền công nghiệp giải trí và hoàn toàn không quan tâm đến vấn đề của quốc gia.
Nhưng với đài tưởng niệm này cho những người anh hùng của dân tộc, được điêu khắc bởi
nghệ sỹ Rumer Willis của chúng ta, chúng ta có thể thể hiện là họ mạnh mẽ đến như thế nào.
Và bây giờ, một trong những cựu chiến binh dũng cảm của Los Angeles, Edgar Quintero.
Xin cảm ơn, Thị trưởng Jim Burton.
Quá trình tái hòa nhập với một người lính là rất khó khăn.
Trong chiến sự, bạn phải luôn luôn đề cao cảnh giác.
Nhưng không theo một cách vui vẻ hay hippie. Bạn thậm chí phải cảnh giác với một cái cửa sổ đang mở
cách đấy một nhà, một đôi tất đang được phơi trên dây
ngay đằng sau bạn. Bạn lúc nào cũng căng như một cây đàn violin vậy.
Và khi bạn trở về nhà, đó là lúc mọi thứ càng trở nên thật hơn.
Cảm ơn vì những cống hiến của anh nhé, anh lính.
Và bây giờ, nhóm Zig Zags rất riêng của L.A.!
Huh?
Mấy tên khát máu đó. Họ chỉ trưng chúng ta ra đây để
họ có thể cảm thấy tốt hơn về bản thân dù chỉ là một giây thôi trước khi
họ quay lại và coi chúng ta như là một đống thịt thiu.
Edgar Quintero.
- Tiểu đoàn 6, đội thứ 8. - Tommy Boden.
Tôi không còn được xác định bằng đội của mình nữa rồi.
Bây giờ chỉ là Tommy thôi.
- Oh, để tôi giúp anh. - Tôi có thể làm được!
- (THỞ DÀI) Xin lỗi nhé. - Không sao đâu mà.
Tôi đoán là mình cần quen với việc bây giờ phải sống với một cánh thôi nhỉ.
Đúng đó, anh bạn à. Đúng là khó khăn mà.
Này, nghe này, mấy anh bạn lính của tôi
đang định đi ăn. Nếu như anh muốn, anh có thể đến;
chúng tôi rất muốn nghe những câu chuyện của anh đó.
Oh, thôi nào!
Chính xác đó là 301, nên anh sẽ phải làm
tôi liền trong năm giờ và một phút đó.
Liền tù tì à? Tôi có thể chết đấy.
Chết nhát. Thôi được, ba lần,
- mỗi lần 1 tiếng và khoảng 30 phút nữa. - Thế thì còn có thể làm được.
- Chúa ơi, uống ban ngày đúng là tuyệt mà. - Uống rượu ban ngày đúng là
nhất mà. Không phải là chúng ta đều rất may mắn
khi làm nghề mà có thể đi uống trong ban ngày sao?
Vậy nghề của cô cho phép uống trong ban ngày à?
Tất cả đều thế nếu như anh thật sự muốn mà.
Anh nghĩ sao khi chúng ta đi loại một lần
- ngay bây giờ luôn? - Nghe có vẻ vui đó.
Nếu như chúng ta đi ngay, chúng ta có thể về nhà tôi trong vòng 30 phút nữa đó
- hoặc thậm chí là ít hơn. - Nói thật thì hãy qua chỗ tôi đi.
Cô-cô... xin lỗi nhé, chỗ của cô á,
- cô có một chốn ở à? - Vậy anh nghĩ là tôi chỉ
tự nhiên xuất hiện khi mỗi lần anh muốn tôi à?
- Không... - hay rằng tôi tồn tại
trong mấy bộ phim hoạt hình-bí mật thường bị kiểm duyệt mà
- luôn khiến cậu nhỏ của anh ngứa ngáy? - Không.
Không hẳn. Tôi đã quen nhìn cô ở nhà mình rồi mà.
- Anh gần đây khó gần lắm đấy nhé. - Sao cơ?
Edgar và những câu chuyện chiến đấu của anh ấy. Killian, thằng bé mà lúc nào anh
cũng quên tên. Tôi người mà anh không mời đi ăn sáng.
Anh có nhận ra là anh chỉ muốn mọi người trong cuộc sống của anh phải hành xử theo luật của anh không?
- Có. - Vậy thì dừng đi.
Khi anh tự-nhận thức việc này thì không có nghĩa gì đâu, nhất là
- nếu như anh không thay đổi. - Thôi được rồi, tốt.
- Vậy tôi bắt đầu như thế nào? - Chà, bước đầu tiên,
Jimmy... tôi cần anh đến nuốt trọn tôi tại căn hộ của mình.
- (JIMMY HO HẮNG) - Để tôi làm cho.
Thấy chưa?! Tôi là một người phụ nữ rất được mong muốn đó.
- Anh nói cái gì đó hả, anh bạn? - Chà, tôi-tôi-tôi sẽ không
- muốn ngăn cản gì anh bạn này đâu. - Yay!
Nhưng thôi được. Đi thôi.
Ngồi xuống đi nào, anh bạn.
Tôi không có thời gian dọn dẹp đâu. Dễ thương mà, huh?
- Tôi không hẳn là người thích dọn dẹp lắm. - Cô không hẳn là
- người đó chứ. - Oh, bình tĩnh đi.
Tôi sẽ quay lại ngay.
- (MÈO KÊU) - Whoa.
Cô ấy chưa bao giờ mang trả chú mày lại à? : Mày có nhớ sách không?
- (MEO MEO) - (JIMMY HO HẮNG)
Anh có muốn xem một chút TV trước không?
Thôi được. Vậy cái TV đâu?
Tôi xem trên máy tính của mình.
Cô có ý gì khi nói là mình xem TV trên máy tính của mình vậy?
Anh thật là lạc hậu. Nhìn đây này.
Vậy, cô ấy tự sướng trong dịp lễ hội.
Vì không tìm được cái ổ cắm nào nữa đó mà.
- (THỞ DÀI): Cái gì vậy? - Hàng xóm Ladan của tôi đó,
No comments yet. Be the first to leave one.