The first 196 lines.
Tôi rất lấy làm tiếc.
Anh ta đeo kính thường hay kính áp tròng?
Kính thường.
Ông phải nhanh lên rồi.
Ông ấy quyết định mang đôi giày da nâu của mình.
Lưng ông ấy hơi đau một chút, nhưng không đau giống như hồi đó nữa.
Hồi mà đau khôn cùng ấy.
Ông ấy nghĩ rằng vợ ông không còn yêu ông nữa.
Ông không khóc và cũng không hề suy nghĩ.
Những thứ mà người khác hay làm. Khi họ nhận ra một người nào đó không yêu họ nữa, họ khóc.
Thưa ngài, ngài có thể vui lòng nhìn vào camera bên này được không ạ?
Tốt lắm, cảm ơn ngài.
Trước đây ngài đã từng đến đây một mình chưa?
Chưa, chưa bao giờ.
Ngài có bị dị ứng với loại thức ăn nào không?
Không.
Mối quan hệ trước của ngài tồn tại bao nhiêu năm?
Chừng 12 năm.
Ngài có nhớ chính xác là bao lâu không ạ?
11 năm và 7 tháng.
- Giới tính yêu thích? - Phụ nữ.
Tuy nhiên, tôi từng có kinh nghiệm quan hệ đồng giới
trong quá khứ, hồi cao đẳng.
Có cho chọn lưỡng tính không?
Không, thưa ngài. Không còn chọn như vậy được nữa từ hồi hè năm ngoái
vì xảy ra chút rắc rối trong quá trình hoạt động ạ.
Tôi e rằng giờ ngài phải quyết định xem liệu mình có muốn đăng kí với loại giới tính nào.
Lưỡng tính hoặc dị tính.
Tôi nghĩ mình sẽ đăng kí dị tính.
Ngài có con không ạ? Không.
Và chó thì sao?
Anh trai tôi, anh ấy từng đến đây vài năm trước, nhưng anh ấy không làm được.
Có thể cô sẽ nhớ anh ấy đó.
Dáng người tầm trung, 48 tuổi, hói chỏm, tóc vàng.
Tôi không nhớ thưa ngài.
Ok, xin ngài hãy viết tên vào đơn này một cách rõ ràng.
Viết in và ký tên ạ.
Tốt lắm, cảm ơn ngài rất nhiều.
Rồi, ngài không được phép sử dụng sân bóng chuyền hay sân tennis
Những sân đó chỉ dành cho các cặp đôi.
Ngài có thể dùng các cơ sở vật chất thuộc môn thể thao cá nhân như bóng quần hoặc golf.
Ngài có thể ở lại khách sạn trong vòng 45 ngày. Ngài sẽ ở phòng đơn.
Nếu mọi thứ vẫn ổn và ngài làm được, ngãi sẽ được chuyển sang phòng đôi.
Rất tiếc nhưng ngài không được phép giữ bất kì món đồ tư trang nào.
Chúng tôi sẽ cung cấp tất cả mọi thứ ngài cần
bao gồm cả trang phục, phụ kiện, và giày nữa.
- Ngài có thể giữ thứ này. - Cảm ơn.
Cỡ giày ạ?
44 rưỡi.
44 hay 45 ạ? Không có cỡ giữa ạ.
45
Nếu ngài cần cắt tóc, xin hãy gọi tiếp tân trước một ngày
và không được phép hút thuốc đâu ạ.
Như thế sẽ giúp ngài có thể chạy lâu hơn trong lúc săn mà không cảm thấy mệt.
Và hơi thở cũng sẽ không có mùi khi hôn ạ.
Xin hãy hưởng thụ khoảng thời gian ở đây.
Xin lỗi. Nếu tôi cần cắt tóc
tôi phải gọi cho lễ tân trước một ngày đúng không?
- Đúng vậy. - Tuyệt.
Ông ấy ở phòng 101.
Một khẩu súng gây mê được treo ngay trên tường phía trên đầu giường ông ấy.
Trên bàn là 20 phi tiêu tẩm thuốc mê, một cái đồng hồ đen bằng nhựa.
Một cặp mắt kính và một lọ nước hoa cho nam.
Bên trong tủ quần áo là bốn cái áo khoác xám giống hệt nhau.
Bốn áo sơ mi cùng loại trắng và xanh.
Thắt lưng, tất, đồ lót, áo khoác,
cà vạt sọc và một áo choàng tắm trắng.
Ông nhìn ra cửa sổ. Thân thể bất tỉnh
của những người đơn độc bị bắt được đặt nằm dài trên nền đất ướt.
"Ơn Chúa vì họ mặc áo ponso chống thấm nước", ông ấy nghĩ.
Phòng 195.
2 người cô độc, thêm 2 ngày.
Phòng 272
1 người cô độc, thêm 1 ngày.
Xin chào, tôi là quản lý khách sạn, và quý ông đây là người hợp tác cùng tôi.
Chúng tôi muốn gửi lời chào mừng ngài.
Ngài là một trong số người may mắn
Ngài đang ở một trong những phòng lớn nhất có nghĩa là ngài có thể ngắm phong cảnh
- Ngài đã đọc danh sách hợp đồng chưa? - Rồi thưa bà.
Tốt lắm. Giờ đến sự thật việc ngài sẽ trở thành động vật
nếu ngài thất bại trong việc tìm thấy tình yêu mới trong khoảng thời gian ở lại đây
thì không việc gì phải bực hoặc thất vọng cả.
Chỉ cần nghĩ như một con vật ngài sẽ có cơ hội thứ hai để tìm người bầu bạn.
Nhưng đến khi đó ngài phải cẩn thận.
Ngài phải chọn người bạn đồng hành phù hợp với loài động vật với ngài.
Một con sói và một con chim cánh cụt không bao giờ sống cùng nhau.
Hay lạc đà và hà mã cũng vậy.
Như vậy rất vô lý,
nghĩ thử đi.
Tôi biết cuộc trao đổi này có chút khó chịu với ngài.
Nhưng nhiệm vụ của tôi là giúp ngài chuẩn bị
tâm lý cho mọi tình huống xảy ra.
Ngài đã nghĩ ra mình muốn trở thành con gì nếu bị bỏ một mình chưa?
- Rồi, con tôm hùm. - Vì sao chọn tôm hùm?
Vì tôm hùm sống được hơn 100 năm.
Là loài máu xanh như quý tộc
và suốt cuộc đời luôn dồi dào sinh lực.
Tôi cũng rất thích biển.
Tôi trượt nước, bơi khá giỏi kể từ hồi tôi còn là thiếu niên.
Tôi phải chúc mừng ngài. Đầu tiên con người thường nghĩ tới con chó.
Đó là lý do vì sao thế giới này đầy chó.
Rất ít người chọn loài động vật khác thường. Đó là nguyên nhân khiến họ gặp nguy hiểm.
Tôm hùm là sự lựa chọn xuất sắc.
Có thể phiền ngài đứng lên không?
Điều này giúp ngài thấy được cuộc sống dễ dàng đến nhường nào
khi cái gì cũng có hai chứ không phải chỉ một.
Ta thường quên mất điều đó hết lần này đến lần khác.
Còng tay sẽ được tháo vào giờ này ngày mai.
- Được rồi, Bob. - Hy vọng ngài sẽ thích ở lại với chúng tôi.
Tạm biệt.
Ngày tốt lành.
Chào buổi sáng.
Phòng 101,
còn 44 ngày.
Bữa sáng đã được phục vụ.
Ngồi đâu nếu ngài thích.
Ngày đầu tiên là ngày ông ấy không thể nào quên được.
Ngồi gần bàn ăn sáng của ông ấy là một người phụ nữ trẻ đang ngửa cổ ra sau.
Sau một hồi ông mới biết cô ta thường xuyên bị chảy máu mũi.
Ngồi cạnh là bạn thân của cô.
Ông cảm ơn người bồi bàn đã phục vụ cà phê cho mình
và nghĩ về vợ một chút.
Một người phụ nữ trông có vẻ thích bánh quy bơ
mời bánh người đàn ông uống Campari soda vào bữa sáng.
Sau đó ông nhìn phía sau lưng mình.
Thấy một người phụ nữ mà sau này mới biết bà ta rất nhẫn tâm.
Và những người khác ở khu vực dành cho cặp đôi
những người mà có thể ông sẽ không bao giờ gặp trong quãng thời gian ở lại khách sạn này.
Sáng hôm đó ông rất đói.
Ông có thể ăn hết cả một con gà nhưng ông lại gần như không ăn gì cả.
- Xin chào. - Xin chào.
Tôi tính ra ngoài đi dạo với bạn mới
Để tôi giới thiệu cho. Đây là Robert,
anh ta ở canh phòng tôi. Anh ấy nói ngọng.
Rất hân hạnh được gặp anh. Tôi ở phòng 101.
Tôi ở cùng tầng đó, 186.
-Anh có muốn tham gia với bọn tôi không? -Sao không chứ?
Một trong những ngày này, tôi sẽ đừng trên một trong mấy chiếc du thuyền đó.
Sao lại là du thuyền?
Là thử thách cuối cùng trước khi anh đi. Cái khó nhất.
15 ngày nghỉ chỉ có 2 người.
- Anh không đọc tờ quảng cáo rời sao? - Tôi có đọc
Anh có thấy chân của John chưa?
Chưa.
John anh có thể cho xem chân không?
Oh vâng.
Phòng 187 ngày 2.
Xin chào mọi người.
Mẹ tôi bị bỏ lại một mình khi cha tôi rơi vào lưới tình của
một người phụ nữ khác giỏi toán hơn bà ấy.
Tôi nghĩ bà ta có bằng nghiên cứu sinh. Trong khi đó mẹ tôi chỉ mới là cử nhân.
Lúc đó tôi 19 tuổi.
Mẹ tôi vào khách sạn nhưng không qua được, khiến bà biến thành sói.
Tôi rất nhớ bà.
Tôi biết bà chuyển tới sở thú.
Tôi thường đến đó thăm bà.
Tôi cho bà thịt sống.
Tôi biết sói thích ăn thịt sống.
Nhưng tôi không tài nào biết được con sói nào là mẹ tôi.
Nên tôi thường cho mỗi con một ít.
Một ngày nọ tôi quyết định vào trong chuồng.
Tôi rất nhớ bà và tôi muốn ôm bà một cái.
Tôi leo qua rào và nhảy vào trong.
Mọi con sói đều đuổi theo và tấn công tôi.
Duy chỉ có hai con đứng yên.
Tôi đoán một trong hai con đó chính là mẹ tôi.
Bảo vệ sở thú bắt được tôi khá nhanh và đưa tôi vào bệnh viện.
Ơn trời là tôi không mất đi cặp chân. Tôi chỉ khập khiễng thôi.
Đây cũng giúp khẳng định cá tính của tôi.
Vợ tôi mất 6 ngày trước.
Cô ấy rất đẹp và tôi yêu cô ấy rất nhiều.
Cô ấy cũng đi khập khiễng.
Cảm ơn John. Anh có thể về chỗ ngồi rồi.
Cùng đến với vị khách thứ hai nào.
Phòng 104, ngày 2.
Chào mọi người.
Đây chỉ mới là ngày thứ hai tôi ở đây thôi,
nhưng tôi đã cảm thấy mình như thành viên của nhóm người tuyệt vời này rồi.
Cá tính đặc trưng của tôi nằm ở chỗ tôi có nụ cười rất đẹp.
Anh đã từng nhảy với ai chưa?
Xin lỗi?
Anh đã từng nhảy với ai chưa?
Rồi.
Thường thì anh hãy nhảy điệu gì?
Còn tùy nhạc nữa.
Anh có cần ngồi xuống không?
Không, tôi đang chuẩn bị nhảy đây.
Tôi ngồi đây nhé?
Tôi xin lỗi.
- Tôi có thể ngồi ở đây không? - Vâng. Đương nhiên rồi.
Để tôi giới thiệu với cô người bạn tốt của tôi.
Người phụ nữ mà cô vừa nói chuyện chả hề có tí cảm xúc nào đâu.
Cô ta chả cảm thấy gì cả.
Cô ta là thợ săn giỏi nhất cái khách sạn này đó. Âm thầm và rất nhanh nhẹn.
Cô ta là người phụ nữ giữ kỉ lục đó. Kẻ nằm giữ 192.
Cô có muốn nhảy không?
No comments yet. Be the first to leave one.