The first 200 lines.
Cô Millaud?
Cô Millaud?
Chuyện này có thể được thực hiện vào buổi sau không? Tôi không có phong độ vào buổi sáng vì Valium.
Chúng ta sẽ thảo luận về điều này sau.
Bác sĩ Zimman hiểu điều đó. Chúng tôi luôn làm điều đó sau bữa trưa.
Tôi hiểu mà.
Thật không may giờ bác sĩ Zimman đã bị đột quỵ.
Chúng ta phải bắt đầu lại từ đầu? Nó giống như tôi đang lặp lại chính mình.
Không, chúng ta sẽ không lặp lại. Chúng ta sẽ thảo luận về những điều từ một quan điểm khác nhau.
Sự thay đổi này có thể rất hữu ích.
Cô dường như muốn đặt câu hỏi về vị trí của tôi. Hay không?
Về công việc của tôi.
Bà là Catherine Bormans, bà là bác sĩ,
chuyên về tâm thần học và là một nhà trị liệu tâm lý.
Bà có 20 năm kinh nghiệm ở các bệnh viện khác nhau
và có thể thay thế bác sĩ Zimman trong thời gian ngắn tại phòng khám này.
Tôi có thể tìm thấy trên Google.
Tôi tưởng bà sẽ khác lắm.
Trẻ hơn.
Cô biết những điều quan trọng nhất.
Tôi nên bắt đầu từ đâu?
Bất cứ khi nào cô muốn?
Ludo.
Tốt hơn nên nói về Ludo.
- Dự án mới hả? - Ừ.
Một quán bar bên kia biển.
Những bức ảnh đẹp thật.
- Do Alex chụp đấy. - Alex?
- Cậu ấy sống với anh. Một nhiếp ảnh gia. - Anh không muốn mọi người ở đó, phải không?
Chuyện này khác, anh hiểu cậu ấy. Bọn anh chơi với nhau.
Cuộc sống phóng đãng.
- Thật đẹp quá, anh có một ngoại hình đẹp. - Em nghĩ vậy sao?
- Anh phải đi rồi. Anh đã gọi Uber. - Giờ anh phải đi sao?
- Chủ quán bar muốn gặp anh vào ngày mai. - Chúng ta sẽ dành cuối tuần cùng nhau.
Em đang giận anh à?
Không phải em quá già để giận dỗi sao?
Đừng có làm gì nhàm chán nha.
Em không hiểu tại sao em làm chuyện đó.
- Chuyện là... - Tại sao anh gọi cho em
nếu anh không muốn ở bên em?
Anh thích tận hưởng thời gian hai ta bên nhau.
Đôi lúc em coi anh như là con trai em vậy?
Anh có thể là anh trai chúng đó.
- Nếu em không muốn gặp lại anh... - Em không có ý đó.
Chúng ta sẽ nói chuyện sau!
Làm ơn cho tôi xuống chỗ này trước được không?
Ta nói chuyện sau nha?
Chuyện gì đã xảy ra với Laclos sau vụ bê bối về mối quan hệ nguy hiểm?
Nhà văn này chủ yếu là con người của hành động.
Một người lính, một kỹ sư và một con người của niềm tin.
Cách mạng Pháp là thời điểm lý tưởng để ông viết truyện.
Ngay cả khi là đệ tử của Công tước xứ Orléans, ông ta đột nhiên bị bắt...
Ông ta bị bắt vào...
Ông ta bị bắt vào...
Vào năm 1793?
Vào năm 1793. Cảm ơn.
Ông là người đi đầu trong việc bắt giữ của lực lượng vũ trang và sau đó đến nghĩa trang của Picpus.
Các em nghĩ ai sẽ là người bị nhốt giữa những bức tường giống nhau sau một năm?
Alô.
Alô, ai vậy?
Bạn của Ludo. Ai vậy?
Anh có thể... đưa máy cho Ludo không, làm ơn?
- Không, anh ấy đang làm món hàu. - Tôi là Claire.
Claire, Claire, ai vậy? Ludo?
- Ông biết Claire không? - Không, tôi không biết Claire.
- Sao cơ. - Tôi nghĩ chị nhầm số rồi.
Anh có thể... đưa máy cho Ludo không, làm ơn?
Tôi là Alex, trợ lý Ludo. Anh ấy sẽ gọi cho chị càng sớm càng tốt.
Ok, ok, tôi có thể nói chuyện với Ludo không?
Cậu ấy không có đây.
- Tôi nghe có tiếng người đấy. - Cậu ấy vừa rồi khỏi nhà.
Nghe này, làm vậy không vui đâu.
Ludo đã không chấp nhận lời mời kết bạn của bạn.
Bà có dùng mạng xã hội không, bác sĩ Bormans?
Đối với những người như tôi, cả hai đều là
con tàu đắm và chiếc phà.
Bà trôi nổi trong thế giới kỹ thuật số.
Đôi khi bà là con nhện, đôi lúc lại là
con ruồi.
Đăng ký tài khoản.
Clara...
Clara Antunès.
Ngày sinh.
24, 25...
Tôi không có Alex trong tâm trí. Tôi không biết, anh ta chẳng nói gì với tôi.
Tôi đã tiếp cận anh ấy trên Facebook để tiếp cận tôi Ludo.
Gửi lời mời kết bạn
Tôi không phải đợi lâu.
Thích...
Mừng là bạn thích những bức ảnh của mình.
Chúng thật tráng lệ.
Wow!! Cảm ơn nha.
Bạn rất có tài năng. Chúc bạn ngon giấc.
Đợi đã! Bạn thích bức nào hơn?
Thích tất. Mình không thể chọn được.
Bạn làm nghề gì?
Mình làm trong ngành thời trang.
Người mẫu à?
Nhầm nha...
Mình tổ chức các sự kiện thời trang.
Như một học viên. Họ trả rất nhiều tiền.
Mình không biết có kiểu nghề đó.
Sếp mình là kẻ hà tiện
gã nhỏ mọn
Sếp mình là kẻ thất bại...
nhưng có vẻ thấy gì đó tốt trong CV của mình.
Mình vẫn còn trẻ. Mình có thời gian.
Mọi chuyện sao rồi?
Xong rồi.
Con có định làm gì đó đặc biệt không?
Chúng con đi chơi thôi.
- Chà, thật không dễ chịu phải không? - Phải.
Cô ấy ở đó?
Giờ chuyện đó cũng không khiến mẹ phiền lòng đâu.
- Đúng rồi. - Thật đấy.
Tại sao mẹ lại hỏi? Họ giống như cặp song sinh người Thái.
Họ đâu có ngu.
Thế ai thắng?
Lần đầu là cô rồi sau đó là bố. Con tin vậy.
Không phải là con à?
- Anh ấy về cuối, đồ thua cuộc. - Im mồm.
Mẹ con mình có thể nói tiếng Pháp ở đây thật là tốt.
Max, không phải trên bàn ăn.
"Con à, đừng ghen tị với thời đại của chúng ta, trong đó trái tim là nô lệ nổi loạn
Trong tiếng cười buồn nhất là nước mắt
Đừng suy nghĩ vội vàng Tận hưởng buổi sáng của trời xuân
Những ngày của cậu như những bông hoa rối rắm Chứ không phải mầm non mới nhú"
Không thực sự truyền cảm hứng. Thật đấy, nó dành cho người già.
Con hiểu được bài luận rồi đấy, đó là thứ gì đó.
Thế giờ con nên làm gì đây?
Mẹ không phải vượt qua kỳ thi cuối năm nay.
Luôn bận họp...
Những số liệu của bài phát biểu đã sử dụng?
Tiêu chuẩn của vần thơ là gì?
Mẹ không biết?
Mẹ muốn giúp nhưng nghĩ cho con quá.
Ok, ok, quá đấy.
Đừng tức giận.
Nó là vần thơ chéo, ABAB.
Có ba con số của phong cách.
Con đã nghe về phép ẩn dụ chưa?
Ánh sáng chấm xanh lá...
báo hiệu rằng người kia cũng đang online, giống như mình...
trên màn hình của họ.
Bà cảm thấy ra sao khi nhìn thấy ánh sáng chấm xanh lá cây ấy?
Thoải mái.
Một viên nang thuốc hen Ventolin giúp tôi có thể thở tốt hơn.
Mình...
rất xấu...
và hơi già.
Sự phấn khích...
Nghe ngộ ghê.
Có lẽ anh ấy đang theo dõi tôi làm gì,
những bức ảnh tôi chụp, kiểu nhạc tôi nghe...
Thật điên rồ khi họ biết mọi thứ về mình.
Bạn không có dùng insta?
Insta?
Mạng xã hội, chia sẻ ảnh và video, nền tảng di động...
Đó không phải là phong cách của mình làm những gì người khác làm.
Cậu có thể mua vé qua Internet.
Bạn đã nhận ra rằng bạn không thể làm gì nếu không có mình nữa...
Nó sẽ khó khăn cho cậu đây.
- Nó thể ưu tiên quyền lợi cho, cậu không cần phải xếp hàng. - Nó nhanh hơn.
Claire, cậu sao rồi? Có chuyện gì sao?
Không, không có gì đâu.
Chỉ là 1 gã thô lỗ thôi.
Kể đi. Ai vậy?
Không có gì, chỉ là một cậu bé nhiệt tình.
- Sinh viên sao? - Cậu ta có vẻ thích đùa với lửa nhỉ. Không đâu.
- Có lẽ. - Cậu sẽ không định nghịch đùa với cái bờm sư tử đó, phải không?
Không có đâu.
Chuyện nghiêm túc mà.
Sư tử Hà Đông lại đi thích lại máy bay à?
Cậu ta chắc non nớt lắm nhỉ?
Đàn ông với phụ nữ trẻ hơn nhau luôn ở đó. Cậu biết đấy, họ nghĩ đúng như vậy.
Nó không giống nhau, không thực sự đâu. Đó là một cấp độ khác nhau.
Lời bào chữa của quỷ dữ à.
Mình muốn biết chính xác cậu muốn gì.
Cứ cho là cậu hấp dẫn mình đi.
Hả!! Thật không? Tại sao vậy?
Hành vị của cậu...
Nó làm sao à?
Hấp dẫn lắm.
Nếu chúng ta muốn tìm một nhà văn độc lập trong thế kỷ 20,
cần phải phân tích tính cách của Marguerite Duras.
"Quá nhanh", bà đã viết,
"đã quá muộn trong cuộc đời tôi. Đã quá muộn đến 18 năm.
Từ 18 đến 25 năm, khuôn mặt tôi biến đổi một cách bất ngờ.
Tôi chưa bao giờ hỏi mọi người có thắc mắc điều này không
nhưng tôi đã nghe về sự tiến bộ của thời gian từ lúc mà
đôi khi chúng ta bị bắt gặp khi còn trẻ,
những năm nổi tiếng nhất. "
Mỗi câu viết được lựa chọn cẩn thận.
Một lỗi nhỏ từ phía tôi, lựa chọn ngôn từ sai
thì mọi chuyện sẽ đi tong.
Cậu biết tớ thích điều gì không?
Nói tớ nghe đi!
1 BỨC ẢNH THẬT TỪ CẬU!!!
Tôi không thể từ chối yêu cầu của anh ấy.
Tại sao không?
No comments yet. Be the first to leave one.