The first 200 lines.
Cậu từng nghe thấy giọng nói kỳ lạ
phía sau khi ở một mình chưa?
Tôi thì có.
Cậu là ai?
Tôi ấy hả?
Tôi là kẻ thích cô độc.
Khổ nỗi,
cứ khi nào ở một mình, mấy giọng nói chẳng để tôi yên.
Thế khám tai mũi họng đi.
Có phải ù tai đâu.
Rõ ràng là giọng ai đó.
Nói chuyện với người khác thì sẽ không nghĩ đến nó nữa,
nên tôi mới nói chuyện với cậu.
Đừng đi theo tôi nữa!
Gì mà lạnh lùng thế.
Ở một mình khiến ta suy nghĩ quá nhiều.
Ví dụ nhé.
Có bao giờ thấy như có ai trong tủ quần áo
khi ở một mình trong phòng không?
Sao thế?
Không có gì.
Tôi đùa đấy!
Dù có cảm thấy ai ở đó thì cũng do tưởng tượng thôi.
Làm gì có ai trong tủ quần áo chứ, đúng không?
Người sống thì không.
Cậu nói thế là ý gì?
Đừng có giả ngu với tôi.
Là cậu đúng không,
Keiichiro?
Chính cậu đã giết
người phụ nữ quàng khăn sau lưng tôi!
Cô ta cứ thì thầm sau lưng tôi suốt.
Bảo tôi phải trả thù gã Keiichiro
đã siết cổ cô ta!
Ngày nào cũng thế!
Đến mức khiến người ta phát điên!
Quay lại đây!
Khoan! Bình tĩnh đi!
Bình tĩnh à?
Đừng có giỡn mặt với tôi!
Cậu nhầm người rồi!
Hả?
Tên tôi không phải Keiichiro!
Nhìn đi! Thẻ học sinh của tôi đây!
Tôi nhầm.
Ít nhất cũng phải nhớ mặt kẻ thù chứ, đồ ngốc!
Cậu về rồi.
Sao thế?
Bình thường cậu toàn đuổi tôi về mà.
Có chuyện gì à?
Tôi cũng chả rõ nữa, nhưng mà…
Thị trấn này bất ổn quá.
Có rất nhiều truyền thuyết kỳ bí về ma quỷ và linh hồn
nói cách khác là… Ma.
Trên đời này, có một bang hội đứng sau tất cả những chuyện đó.
Nó tồn tại là để khiến người ta sợ hãi và hoảng loạn.
Nó tên là…
Kaikigumi! Hay gì đó.
TIẾN LÊN KAIKIGUMI
BÍ ẨN SỐ BẢY
Này, cậu nghe thấy không?
Có.
Nghe như tiếng trẻ con khóc.
Kia kìa! Nhìn xem! Là đứa trẻ đúng không?
Một bé gái.
Con bé làm gì một mình ở đó nhỉ?
Chắc chắn là lạc đường rồi. Dẫn con bé đến đồn cảnh sát đi.
Khoan! Có gì đó không ổn!
Bọn mình vừa đi từ hướng đó lại đúng không?
Đường thẳng tắp, tầm nhìn thông thoáng.
Sao đến khi nó khóc ta mới thấy chứ?
Đáng sợ thật đấy.
Này…
Bọn mình đâu có quen nhau, đúng không?
Chỉ là vô tình đi cùng đường thôi.
Thế mà nãy giờ cậu cứ nói chuyện như thể thân thiết lắm ấy.
Cậu cũng dị hợm lắm đấy.
Thì sao chứ?
Thế đã là gì so với con bé bất thình lình chui ra kia!
Chắc tại tối quá nên không nhìn thấy thôi.
Này!
Trời đất! Đúng là bó tay.
Nữ sinh đi đêm nói chuyện với đứa bé kỳ cục chui ra từ bóng tối!
Rồi cô ta biến mất như một làn khói!
Thấy thoải mái hẳn ra.
Cả đêm qua tôi mong kể cho ai đó.
Đâu ra cái chuyện đấy?
Thế này, hôm qua có một nữ sinh mất tích.
Không đời nào.
Ồ, cậu không tin tôi à?
Chính mắt tôi nhìn thấy mà.
Bằng chính đôi mắt này!
Thế nên cậu nói nghe mới tào lao như vậy!
Liệu có phải bạn đó bị ma bắt?
Đi hai người mà lại bắt một?
Táo tợn thật.
Nói cũng đúng.
Hành động khi ai đó ở một mình vẫn dễ hơn.
Ghét cái kiểu suy nghĩ như biến thái của cậu.
Này! Bất lịch sự thế!
Khoảng sau 5:00 chiều hôm qua,
một nữ sinh trung học được báo là mất tích.
Ai có thông tin
vui lòng liên hệ với cảnh sát.
Vậy là cậu ấy vẫn mất tích.
Tiếp theo,
một người đàn ông tầm 40 tuổi cũng mất tích.
Gì cơ?
Một nam thanh niên tầm 20 tuổi cũng mất tích…
-Xuất hiện liên tiếp! -…một phụ nữ tầm 50…
-Xuất hiện đâu, mất tích. -…một nam giới 40 tuổi, "người thứ hai"?
10 PHÚT SAU
Thân hình vạm vỡ, tóc búi hai bên,
ngực trần,
vắt khăn lông thú qua một bên vai.
-Ai mà trông như thế? -Ai có thông tin…
THÊM 10 PHÚT SAU
Đó là toàn bộ thông tin về các trường hợp mất tích.
Thấy tội cho phát thanh viên.
Xin… hết…
Này sếp! Định để chuyện điên rồ này tiếp diễn vô tội vạ thế à?
Thì…
Là chỗ này à?
Nghe nói giọng trẻ con chợt vang lên.
Chưa gì tôi đã sợ rồi.
Cậu làm gì đấy?
Sợi dây cứu sinh.
Làm thế này thì dù cậu có biến mất, bọn mình cũng không tách rời.
Tôi hiểu rồi.
Tôi có phải chó đâu!
Tức là tôi biến mất là chuyện đương nhiên à?
Siêu nhiên gì mà vật lý quá mức!
Đến rồi kìa.
Này. Sao thế em?
Lạc đường à?
Này Mechako! Đứa trẻ này…
Mấy cái cánh tay này là sao?
Này!
Mechako! Cậu đi đâu rồi?
Thấy chưa? May mà có cái này.
Có vẻ những người mất tích cuối cùng đều đến đây.
Thế tôi cũng biến mất rồi à?
Đúng thế!
Xui thật. Mấy người thấy tôi rồi!
Shurako?
Biết ngay mà.
Đó là em họ cậu đúng không?
Cái đứa gom tóc ở bồn tắm nhà người ta rồi khỏa thân…
Cậu nhớ về nó kiểu đó à?
Hóa ra là trò của cô.
Cô định làm gì vậy?
Trốn tìm!
Trốn tìm ư?
Nếu người đi tìm còn lại tìm thấy tất cả những người đang trốn thì thắng!
Lúc đó sẽ được về nhà!
Nhưng nếu người đi tìm ra về mà không tìm thấy hai người,
thì tôi thắng!
Lúc đó chúng ta sẽ chơi ở đây mãi mãi!
Nên là tạm biệt anh trai và chị gái nhé!
Không nhận ra tôi à?
Không. Vô ích thôi.
Lời nguyền biến cô ta thành đứa trẻ từ trong ra ngoài. Cô ta không biết cô.
Ngươi là cái gì? Bùn à?
Ừ. Chỉ là bùn thôi.
"Lời nguyền" là từ linh hồn mấy gã đàn ông lớn xác mà cô ta giẫm lên à?
Nó ảnh hưởng đến cả tính cách cô ta à?
Đúng thế.
Nếu là con người, thì cô ta cũng chỉ là đứa trẻ yếu ớt.
Nhưng Shurako mang dòng máu Kaikigumi,
nên cô ta vốn dĩ cực kỳ lợi hại.
Và giờ thì hoàn toàn mất kiểm soát.
Làm thế này, tôi thấy hơi áy náy.
-Shurako. -Hả?
Đánh này, đánh này, nữa này!
Tét mông, tét mông.
Thôi đi, Mechako.
-Nghĩ đến đứa bé tội nghiệp! -Đúng.
Nhưng những đứa trẻ ngây thơ thế này
chỉ tồn tại trong ảo tưởng méo mó của người lớn thôi.
Tét mông, tét mông.
Có cái gì chui ra kìa!
Tụ khí linh hồn đàn ông lớn xác đấy.
Ta chịu hết nổi rồi, nói cho mà biết!
Suồng sã thế không hợp với kẻ như mày!
Mày…
Mày không thoát được đâu!
TIÊU TÁN
Oa, pháo hoa đẹp quá!
Khoan, sao mình lại ở đây nhỉ?
Về nhà thôi.
Cái đồ vô dụng này!
Dám to gan tét mông người ta túi bụi như thế.
Làm gì còn cách nào khác để giải lời nguyền đó chứ?
Hả?
Nó ghi trên tờ giấy cô ăn trộm từ con búp bê của tôi.
Cô không đọc à?
Cách chữa oái ăm thật đấy!
Nghĩ tôi thích lắm hả?
Tôi đâu có ham đánh trẻ con.
Hay cô muốn tiếp tục chơi cái trò trốn tìm quái dị đó?
No comments yet. Be the first to leave one.