The first 200 lines.
Tôi sẽ chuyển đến Colorado để bắt đầu cuộc sống mới với Holly.
Tôi chỉ lên đây để làm quen với độ cao.
- Michael? - Gì vậy?
Em có món ngon cho sếp đây.
Oh!
Cám ơn. Cậu như quản gia ấy nhỉ!
Đặc sản của Colorado, hàu núi Rocky.
Ôi, chúng ăn có giống hàu đâu.
Vì chúng không phải là hàu. Bi của bò đấy!
Tôi vừa cắt tươi sáng nay.
Đồ bệnh hoạn. Cậu bị sao thế?
Anh mới là người bị làm sao ấy? Tôi là đồ bệnh hoạn á?
Sau những gì đã làm, anh vẫn mong được phục vụ à?
Sao khi anh không đề bạt tôi?
Dwight, tôi không sở hữu Dunder Mifflin, được chưa?
Công việc này không phải là của tôi để giao cho ai.
Nghe này, tôi cần lời khuyên của cậu cho việc này.
Người ta nói với tôi là có gấu ở núi Rockies.
Anh nghe ở đâu đấy?
Quá rõ ràng, đài XM à?
Tôi chỉ đang nghĩ là...
có lẽ tôi nên giữ một ít xúc xích khô trong túi...
Ý hay đấy.
... để cho gấu ăn.
Nhất là khi anh nghĩ cuộc sống sẽ tốt hơn nếu không có chân.
Ý cậu là sao?
Gấu đen có thể ngửi được mùi xúc xích từ năm dặm, Michael.
Anh nghĩ gì vậy?
Và chúng chạy nhanh hơn cả ngựa.
Nếu anh đang nghĩ đến chạy nhanh hơn chúng trên một con ngựa,
anh nên thử báo gêpa.
Anh mặc quần bó sát, Michael, chính là salami cho gấu đen.
- Anh hiểu chứ? - Mmm-hmm.
Anh chính là xúc xích salami khổng lồ di động.
Okay, vậy không để salami trong quần.
Thế xúc xích pepperoni thì sao?
- Bất kì loại thịt nào anh có thể kể ra ở đây. - Okay.
Biên dịch: Chu Huong Mai
Phần 7 - Tập 22: Tạm biệt Michael
Anh sẽ không mang hết đồ chơi đi chứ?
Hmm?
Ý tôi là anh chưa... Chưa có công việc khác, nên là...
Anh chưa có bàn để đặt đồ chơi lên.
Tôi được phỏng vấn nhiều lắm.
Tốt quá!
Còn cái xe tải đó thì sao?
Cho tôi chiếc xe tải nhỏ này được không?
Tôi định gắn cái dập ghim lên trên
hoặc là đục lỗ ở đây và cắm bút vào.
- Anh ổn chứ? - Vâng.
Vâng, anh biết gì không?
Lấy cái xe mà tôi thích đi.
Anh biết không...
Đây là những ngày làm việc cuối của anh.
Tôi sẽ tránh xa anh ra.
Oh, anh không cần...
Tôi sẽ ở trong phòng nghỉ.
Nghe được đó. Cảm ơn anh.
Xác sống di động.
Buồn ư?
Không.
Không, không có.
Mai tôi mới đi cơ, nên mai tôi sẽ vật vã lắm.
- Tránh xa Erin ra. - Này.
Tôi là sếp của anh đấy.
Sao anh không tránh xa tôi ra?
Không, tôi sẽ đứng ở chỗ nào tôi muốn.
Anh không muốn làm kẻ thù của tôi đâu.
Tôi đã thấy nhiều thứ kinh dị lắm.
Tôi có hơn 200 phim kinh dị cơ.
Eo, dị vãi.
Biến đi.
Không, anh mới là người phải biến đi.
Chào Cá Ngừ.
Giờ các anh quay phim khi người ta đi toilet luôn hả?
Cupcakes thì sao?
Thôi đi.
- Cupcake có gì sai? - Gì cũng sai.
Mấy cô đây rồi.
Ủy ban Tiệc cùng lại họp bàn đây.
Bọn em đều muốn tổ chức tiệc chia tay anh.
Bọn em nghĩ thế này sẽ dễ hơn.
Đó là bọn em nghĩ vậy.
Đây là một thí nghiệm.
Ba chúng tôi đều từng làm chủ tịch.
Vậy nên đây là đội hình trong mơ.
Này!
Mấy cô nói gì đấy?
Đội hình trong mơ và Meredith.
Chúng tôi đã quyết định loại kem. Chocolate chip bạc hà, loại anh thích đấy.
Mmm.
- Đáng lẽ đó là điều bất ngờ. - Mấy cô biết gì không?
Tôi nghĩ là có lẽ ta nên mua loại kem mà mọi người đều thích.
Kem vani thì sao? Mua vani đi.
Vâng.
Ngày mai, tôi muốn ai cũng vui.
Không có gì buồn.
Còn hôm nay, chỉ là một ngày bình thường thôi.
Được chứ?
Có nên mua lớp phủ lên kem không?
Cô thích gì, Pam?
Gì ạ?
Cô thích loại phủ nào?
Sốt chocolate?
Ngon đấy.
Chơi luôn đi.
Tôi mua cái ốc này cho tôi.
Và hôm qua,
họ trao cho tôi cái này.
Nhưng tôi vẫn cần gì đó để uống.
Mọi người chú ý!
Trước khi rời khỏi đây ngày mai, tôi muốn tiết lộ một bí mật
mà tôi đã giữ 20 năm nay.
Bí mật về Phyllis.
Làm ơn, Michael.
Khi Phyllis còn học cấp 3,
cô ấy cực kỳ... dễ thương.
Và bây giờ vẫn thế.
Tôi tưởng anh ta biết về đứa bé mà tôi cho nhận nuôi.
Nhìn này, Michael, đây là quà chia tay. Tay anh sẽ không bị lạnh nữa.
Ah.
Sắp xong rồi, nhưng anh không được làm ướt nó.
và cũng không được giặt khô.
Anh phải giặt tay mà không có nước,
vắt khô nhẹ nhàng, và dùng máy sấy ở chế độ mát.
Tuyệt. Tôi thấy nó rất tuyệt.
Tôi cũng có quà này.
Tôi sẽ tặng món quà đầu tiên cho Phyllis.
Phyllis, cô bẽn lẽn và dễ thương
và cô thường không nói những gì mình nghĩ,
nhưng cô nên như vậy, vì cô có nhiều ý tưởng hay mà.
Vì vậy, Phyllis, tôi tặng cô cái này
để cô luôn nhớ để nói lên suy nghĩ của mình.
Trời ơi, Cảm ơn anh, Michael.
- Không có gì. - Dễ thương quá!
Stanley, anh thích Sudoku và giải đố.
Tôi tặng anh...
cái bàn bằng nỉ của tôi.
Mong anh không bao giờ mất đi cuộc sống vui vẻ như vậy.
Phần còn lại đâu rồi? Không có bóng à?
Chà, được rồi.
Và Andy.
Andy, người cần tự tin hơn vì cậu ấy là một nhân viên bán hàng giỏi,
Tôi tặng cậu...
khách hàng của tôi.
Mười khách hàng quan trọng nhất.
- Wow. - Yeah, wow.
Sếp biết em là nhân viên bán hàng dở nhất ở đây chứ?
Cậu là nhân viên bán hàng giỏi nhất từ bên trong.
Thế nghĩa là sao chứ?
Cậu đã bán cho chúng tôi Andy.
Một sản phẩm mà không ai cần.
Em sẽ làm mất họ thôi.
Không đâu.
Em thề là em sẽ làm mất.
Cứ làm tốt nhất có thể thôi.
Tôi tin cậu.
- Cho tôi mấy khách hàng đó. - Không.
Anh tin nổi không?
Tôi không còn hy vọng Michael sẽ làm điều đúng đắn
điều tử tế hay thậm chí điều gì đó có thể hiểu được.
Tôi từng béo phì.
Khi bạn đã chiến thắng bệnh béo phì, mọi thứ khác đều dễ dàng.
Cuộc sống gần như là cảnh quay chậm.
Tôi không nói mình là siêu nhân,
nhưng để tôi ví dụ thế này nhé...
Nếu tôi bị bắn vào đầu,
tôi chắn chắn rằng mọi việc sẽ ổn thôi.
Tôi chào đón viên đạn luôn.
Kevin, tôi có quà cho cậu đây.
Oh!
Anh biết ai đây không?
Oh.
Đừng làm một bức tranh biếm họa, Kevin. Không bao giờ nhé.
Cậu thấy thế nào khi tôi xé bức tranh?
- Thoải mái hơn? - Tốt lắm!
Đứng lên đi.
Cậu sẽ gầy thôi.
Cậu sẽ không chảy dãi vì pizza như một con vật nữa.
- Nhưng em... - Cậu sẽ tìm thấy tình yêu.
Michael, em khá hài lòng với con người của em hiện tại.
Không, cậu không nên chấp nhận con người mình hiện tại đâu.
Oscar, Oscar, Oscar.
Oscar, cậu là...
Michael, em vừa làm mất chỗ Porter Hardware! Em vừa... làm mất họ rồi.
Okay, cậu biết gì không? Cứ làm tốt nhất có thể thôi.
Ok, Oscar, cậu rất thông minh,
và cậu học rất nhiều,
và tôi nghĩ về cậu như là chú bù nhìn của tôi,
vì cậu cho tôi một bộ não*.
*Phù thủy xứ Oz
Vì vậy, tôi làm cái này tặng cậu.
Cảm ơn, Michael.
Nó đẹp quá.
Nó trông như là...
Nó trông như là nó được làm bởi một con khỉ 2 tuổi ở nông trại.
Và cậu ta chỉ...
Anh ta tin là tôi đã...
Là tôi rất vất vả để làm nó.
Ôi trời ơi!
No comments yet. Be the first to leave one.