The first 200 lines.
LOẠT PHIM ĐƯỢC SÁNG TẠO DỰA TRÊN CÁC SỰ KIỆN CÓ THẬT.
TA SẼ NHẬN RA TRONG HÀNH TRÌNH CỦA NGƯỜI HÙNG NÀY CÁC SỰ THẬT CÔNG KHAI.
CÁC VAI VỀ NHỮNG NGƯỜI QUANH ÔNG, DOMINIQUE,
CÁC TÌNH HUỐNG ĐỜI TƯ VÀ HỘI THOẠI LÀ HƯ CẤU.
- Này, là Tapie! - Ừ! Bernard!
- Tapie! - Là Tapie!
Trật tự nào.
Tapie!
Tapie!
Tapie!
Tapie!
Hãy nghe đĩa nhạc đầu tiên,
do Michel Polnareff trình bày,
có tên: "Những Cô Gái Gật Đầu Từ Chối".
Chất lượng hình ảnh tuyệt vời nhỉ?
Có 819 dòng, 15 ống. Mẫu tốt nhất thị trường đó.
Sếp con biết con mang nó về chứ?
Con bố sắp lên tivi, sao để bố xem bằng thứ vớ vẩn tiền chiến được.
Khi nào tới con, Bernard?
Mừng là bố thiếu kiên nhẫn.
Thấy mắt cậu ta chứ? Chúng gần như làm tôi sợ.
Trông như con nhím ấy.
Xấu tính thế. Cậu ta hát ổn mà.
Sao? Đâu nghe thấy hát cái gì.
Anh ta có giọng nam thiến. Chẳng có tí chiều sâu nào!
Anh chắc chắn hát hay hơn.
- Cảm ơn em. - Bố con nghĩ sao?
Tôi không rõ lắm về nó, bà biết đó…
Mà tôi không thích cậu ta.
Bác thích cậu ta hát "Quốc tế ca" hơn ư?
Cậu ta nên thế!
- Hãy hỏi giám khảo xem họ nghĩ gì. - Từ từ, là ban giám khảo.
Tôi nghĩ rằng để một bài hát thực sự thành công,
nên có nhiều nghệ sĩ hát được nó.
Tôi nghĩ bài này không như vậy. Tôi không thích lắm.
- Vậy là "không"? - Ừ.
- Thất bại! Đây rồi. - Giờ cậu có cơ hội rồi.
- Xin lỗi, ông Polonareff. - Ai đó mở cửa nhé?
- Anh suýt lỡ phần cuối quan trọng. - Tôi đâu định thế.
- Anh sẽ không thất vọng đâu. - Xin chào.
- Yên! - Ổn chứ, bác Tapie?
Và giờ là bài hát của Bernard Tapy.
Nó có tên là "Hộ chiếu tới Mặt Trời".
Hộ chiếu tới Mặt Trời
Đưa chúng tôi tới những kỳ quan của bạn
Con đẹp trai quá, Bernard.
Trái đất ở rất xa Bầu trời là của chúng ta
Đi nào, người anh em của vũ trụ
Giờ bạn phải yêu bản thân mình
Vì ngày mai
Bạn biết đó
- Tapy với chữ Y? Nó phải làm thế ư? - Ý của công ty. Để Mỹ hơn.
- Bố, bố có đang xem không? - Có!
Chà.
Khi bạn còn là một đứa trẻ
Phải ngân nốt đó.
Hoan hô!
Hãy xem đó là hộ chiếu tới thành công hay thất bại.
- Nghe đi, giám khảo đó. - Anh trước đi.
Tôi mê "Hộ chiếu tới Mặt Trời".
- Vâng. - Anh ấy có ý tưởng đúng. Tôi thích.
Cảm ơn.
- Yên. - Marie-Josée.
Tôi nghĩ anh ấy hát hay, dễ mến.
Nó hay, vui. Tôi rất thích. Chúc mọi sự tốt đẹp.
Vậy là, tất cả nhất trí vì…
Mừng là chương trình chưa hết trước khi tôi nghe bài tôi thích.
Đó là bài tôi thích nhất.
Vậy đó là hộ chiếu tới thành công. Cảm ơn.
Làm tốt lắm!
Cảm ơn cả nhà.
Anh yêu giỏi quá.
Sao? Anh mừng vì đã cho tôi cơ hội chứ?
Đáng 30.000 franc để thu âm bài đó cho cậu.
- Hết 30.000? - Ta đâu ở đây để nói về tiền.
Tôi muốn nói về số tiền ta sẽ kiếm được từ bài hát của cậu.
Đúng rồi. Thái độ thế mới chuẩn.
- Con đâu kể là vay nhiều thế. - Thôi, ai để ý?
Bố không nghe họ nói ư? Đó sẽ sớm là lương tháng của con.
Không, thôi đi. Nay không tranh cãi.
Mừng ngôi sao mới của chúng ta, Bernard Tapy!
Tapie!
Cảm ơn cả nhà. Năm sau, nó sẽ vang lên ở Olympia.
TIVI SIMONET MỚI VÀ CŨ
Roger, Bernard đây.
Nào, mở cửa đi.
Nếu đến vay tiền thì mời bước.
Không, mở đi. Chỉ mất một phút thôi. Tôi đang khổ lắm đây.
Tôi đến nhờ anh bán lại chiếc P2000 của tôi.
Vỏ nguyên bản, không trầy xước. Tình trạng hoàn hảo.
Rồi, sao nào?
Giá mới 5.000, anh có thể bán 3.000. Tôi sẽ để với giá 1.500.
Lấy đâu ra 5.000, thử 4.200 đi. Và với cái vỏ đó thì không.
Vậy bao nhiêu?
Tôi sẽ giúp cậu. Không franc.
Roger, chúng ta có những khác biệt.
Đó là một cách hay để nói rằng cậu nợ tôi 10.000 franc.
- Anh tặng tôi mà. - Cậu có gan lắm.
Tôi đã nói tôi chán phải chờ cậu phất lên
để lấy lại tiền. Khác biệt đó.
Nghe này, tôi vô sản. Nghèo rớt. Bên thừa phát lại lấy cả rồi.
Đâu phải mọi thứ.
Tôi giấu nó trước khi họ tới.
- Lẽ ra cậu nên tính trước. - Tôi đang ở ngã tư đường.
Ừ.
Tôi phải họp ở ngân hàng về một dự án.
Tốt cho cậu.
Thôi, xin anh. Tôi đâu thể đi với bộ dạng này.
Tôi chỉ nhờ một việc thôi.
Một việc?
Rồi, thì 500. Và tôi sẽ để lại chiếc tivi.
Sao anh không bán xe?
Nó là của Farid. Anh thấy màu sơn chưa?
Làm ơn đi.
Tôi sẽ không phiền anh nữa. Hứa.
Sao vậy?
Bộ vest của anh hơi rộng nhỉ?
NGÂN HÀNG DE SARNEZ
Ông Tapie?
Vâng, tôi đây.
Tapie. T-A-P-I-E.
Hãy nhớ cái tên đó. Sớm thôi, cả Paris sẽ biết.
"Đăng ký Tapie chưa? Đoán xem ở Tapie có gì?
Xem anh trai tặng tôi gì từ Tapie". Nó không phải cửa hàng thường.
Mà là cuộc cách mạng trong kinh doanh.
Hãy nhớ tên đó. Có trước và sau Tapie.
Kể cho chúng tôi biết chút đi?
Không rõ nữa. Ý tưởng hay quá,
tôi lo ông có thể ăn cắp nó. Dù sao tôi sẽ kể vì tôi tin các ông.
Hãy tưởng tượng một cửa hàng với phí đăng kí hàng tháng,
các ông sẽ có vô vàn thiết bị.
Có cửa hàng đó mà. Góc phố nào chẳng có.
Đâu cần đăng kí.
Đúng, mà cửa hàng của tôi rẻ bằng một phần ba.
- Anh xử lý vụ đó sao? - Phí đăng kí tuyệt vời vì lẽ đó.
Nhờ cộng đồng đăng kí của tôi, tôi biết gu của họ.
Tôi có thể nhắm vào hàng hóa. Mua sỉ thì hạ được giá.
Càng nhiều người đăng kí, tôi càng dễ hạ giá.
Nhanh nhé? Bọn tôi còn cuộc hẹn khác.
Tới một lúc, lượng đăng kí sẽ đủ
để tôi có thể mở cửa hàng mới khắp nước Pháp, và hơn thế.
Đó là chưa kể cảm giác thuộc về một câu lạc bộ,
là một phần của cộng đồng có đặc quyền. Khỏi giải thích thêm.
Và điểm chính, điểm quan trọng là,
việc đăng kí luôn dễ hơn là hủy nó.
Vậy đó. Cuộc cách mạng Tapie.
Anh Tapie, tôi đã đồng ý gặp anh để giúp vợ anh,
người chăm sóc các con tôi, mà để đầu tư, bọn tôi cần tài sản đảm bảo.
Cảm ơn lòng tốt của ông với vợ tôi.
Có cần đảm bảo nếu là con ông cháu cha không?
Xin lỗi?
Tôi đề xuất cuộc cách mạng sẽ biến đổi nước Pháp và ông muốn đảm bảo?
Anh đang ở ngân hàng, không phải ở Olympia.
Loại quý tộc các ông luôn có gì đó hấp dẫn.
Cứ nói tới đổi mới, các ông "co vòi".
- Anh quá đà rồi. - Bình tĩnh.
Tôi đang cho các ông cơ hội kiếm tiền. Đâu phải mỗi các ông đầu tư ở Paris.
Ồ. Cậu ổn dưới đó chứ?
Anh ta đây rồi.
Người đẹp này tên gì?
- Marilyn. - Vậy à?
Ừ.
Một cái tên Mỹ cho một chiếc xe Ý.
Vì sao Hollywood sẽ mua từ tôi, Farid Ben Tarek.
Cứ mơ đi. Không đời nào tôi cho cậu mượn.
Nửa năm nữa, tôi sẽ mua nó.
- Tôi cần gọi điện. - Vụ đó sao?
- Hả? - Vụ ở ngân hàng ấy?
Cậu nghĩ nó ra sao?
- Văn phòng ông Courson. - Chào, tôi muốn gặp với ông Courson.
Cho hỏi ai đang gọi ạ?
Ông Tapie.
Với chữ E ở cuối.
Ông Tapie, mai ông gọi lại nhé?
Không, tôi đã làm thế năm lần rồi.
Tôi không chịu trách nhiệm về lịch của ông Courson.
Tôi biết, nhưng cô đang đánh giá thấp bản thân và đó là một sai lầm.
Xin lỗi?
Cô có cơ hội từ thư ký trở thành người sáng lập.
Tôi hài lòng với vị trí hiện tại. Cảm ơn.
- Tôi đâu thể ép cô tham vọng. - Sao?
Tôi sẽ bàn với người thay cô.
- Người thay tôi? - Tạm biệt.
Khỉ thật, đất nước này đúng là tệ hại.
Tôi hoàn toàn đồng ý.
Anh thấy anh Farid chứ?
Farid!
- Ừ? - Có người tìm cậu.
Anh có thể nói giúp là ông Loiseau đang chờ ở ngoài không?
Cảm ơn. Chúc một ngày tốt lành.
- Ai vậy? - Tôi sẽ quay lại ngay.
- Ai đó? - Đã bảo là tôi sẽ quay lại.
Anh Farid!
Anh Ben Tarek.
Vâng, anh Ben Tarek. Hôm nay anh thế nào?
- Rất tốt, cảm ơn. - Cân nhắc đi.
Mọi thứ đều có thể.
Sẽ có khu mua sắm này, anh Tarek ạ, dù anh muốn hay không. Hiểu chứ?
Chúc ngày tốt lành.
Có gì không ổn à?
No comments yet. Be the first to leave one.