The first 179 lines.
(Một người phụ nữ 45 tuổi đã bị cắn nghiêm trọng bởi một con chó Tosa)
(Tai nạn này xảy ra trên đường tại thành phố Fukushima, thị trấn Showa.)
Trời ạ, phải làm thế nào đây?
Sao không nhảy điệu Van đi?
Hả? Mitani, anh có đi không?
Gặp mặt bạn trung học? Tất nhiên không rồi.
Không có tiền.
Sao tôi lại muốn uống với những người đóng bộ đấy chứ?
(Không phải là "một vụ cắn nghiêm trọng bởi một con chó Tosa.")
Nhưng có một cô gái tôi muốn gặp lại.
Tin tức bây giờ kỳ dị quá.
(Một người đàn ông thất nghiệp 35 tuổi đã bị bắt do có những hành động tục tĩu.)
35 tuổi. Thất nghiệp.
Không thể là Suzuki được, đúng không?
Một trợ lý manga khác gì thất nghiệp đâu?
Cả hai đều chẳng làm được trò trống gì.
Suzuki cũng sẽ thành tội phạm, hả.
Tôi biết, tôi biết.
Anh có biết đỉnh cao của văn hóa Nhật Bản là gì không?
Hả?
Ví dụ, trong phim.
Do rào cản ngôn ngữ và khác biệt văn hóa
Khó mà dẫn dắt thế giới được. Quá bị giới hạn.
Trong âm nhạc cũng vậy.
Nhưng trong manga
Manga Nhật Bản là tiêu chuẩn của thế giới.
Một lĩnh vực văn hóa rất đáng khoe khoang.
Là một trợ lý manga không hề buồn chán.
Đây là nơi chúng ta dẫn dắt trào lưu của thế giới.
Thế giới.
Thật là chân lý.
Không thể tin được.
Manga là nhất!
Manga là nhất! x4
Manga là nhất!
Manga là nhất! x3
Managa là nhất!
Manga là nhất! x3
Yeeaah!!
Manga là nhất.
Manga là nhất.
Suzuki-san... thật kinh ngạc
Suzuki-kun. Cám ơn, nhưng tôi...
SUZUKI-KUN!
Sao?
Đừng tự nói một mình nữa.
Nhất trí.
Này, City Hall xong chưa?
Còn một chút nữa thôi.
Sensei, xem bài của tôi đi.
Mang vào đây.
Okay.
Tôi sẽ kiểm tra trong phòng.
Hòm thư: Hideo Suzuki
Anh về rồi.
(Như kỳ vọng, đàn ông mà không làm việc chăm chỉ là vô dụng.)
(Không bao giờ quá muộn.) (Rock n Roll) (Kính đẹp trai)
Đã 15 năm rồi, hả.
Giấy phép súng săn và súng hơi
Đi ngủ đi...
nếu anh không làm việc.
Uhh...Ch... Chỉ mới bắt đầu làm thôi.
Chỉ đang tìm cảm hứng.
Sao không bán nó đi?
Mình không có tiền cho sở thích đâu.
Lần tới anh sẽ xuất bản.
Sau đó sẽ ra một bộ luôn.
Sẽ ổn thôi. Sẽ ổn thôi.
Anh sẽ bảo vệ em...
Umm...
Vâng.
À, Suzuki, phải không?
Vâng, tôi là Suzuki.
Hideo Suzuki
Anh ta là "Anh hùng" Hideo.
Lần này là thể loại hành động, hả.
Ah, vâng.
Manga có thể giới thiệu súng thật.
Lần trước là khoa học viễn tưởng, đúng không?
Không, là cái trước đó.
Không, gì cũng được, vai chính...
Nhân vật chính
Nói như nào nhỉ...
Bình thường?
Anh ta quá bình thường, anh biết không?
Sao lần nào cũng giống vậy thế?
Ah, Korori Sensei!
Xin lỗi đã để anh phải tới đây.
Không sao.Tôi chỉ đi ngang qua đây thôi.
Oh?
Hai người khởi đầu cùng một năm đúng không?
Lúc trao giải thưởng người mới.
Ummm...
Đây là Suzuki.
Đúng rồi! Suzuki!!!
Nhớ rồi! Giải thưởng người mới từ 15 năm trước!
Bây giờ anh đang vẽ gì vậy?
Hiện giờ tôi đang nghỉ ngơi.
Nghỉ ngơi á? Tên anh đây phải không?
Sensei, chúng tôi sẽ phục vụ anh đằng kia.
Lần sau chúng ta sẽ làm 1 ly và nói chuyện về manga, okay?
Nhớ gọi tôi nhé.
Cám ơn anh.
Lối này, xin mời.
Umm, còn cái này...
Ah, lần sau cố gắng hơn nhé.
Lối này, Sensei.
Oh, Sensei, đồng hồ của anh đẹp quá!
Thật sao, tôi mua miễn thuế đấy.
Tôi cũng nghĩ thế, Rolex tuyệt lắm, hug.
Chờ một chút!
Nếu bán cái này, chúng ta ít nhất có thể trả tiền thuê nhà!
Nguy hiểm lắm, Tekko!
Sẽ vi phạm luật kiểm soát súng đấy.
Tekko, đợi đã!
Tekko, lần tới! Anh sẽ cố gắng hơn lần tới!
Bình tĩnh. Bình tĩnh.
Anh phiền quá! Im đi! Bình tĩnh!
Dừng lại!
Tekko, dừng lại!
Ah! Cái đó...
Rác không cháy.
Đợi, đợi đã! Đợi một phút! Tekko!
BAO LÂU... ANH MUỐN EM PHẢI ĐỢI BAO LÂU?
10 năm? 20 năm? 30 năm?
Hideo, thứ mà anh tìm kiếm không còn là ước mơ nữa!
Mà là ảo tưởng!
Chỉ một số ít thôi, một nhóm người đặc biệt mới có thể đạt được thành công.
Hideo, anh là người bình thường! Anh là một người rất bình thường!
Cứ như này thì không thể làm được gì.
Thậm trí đến khi chết!
Em... Em không thể thế này được nữa.
Em không thể! Đi đi!
Em không thể sống với anh thêm nữa! Đi khỏi đây đi!
Em đã 34 tuổi rồi, anh biết không?
Đi và đối mặt với hiện thực đi!
Tekko...
Anh xin lỗi.
Ít nhất...
Em có thể đưa anh giấy phép sử dụng súng săn không?
Nếu không có nó sẽ là phạm pháp đấy.
Tekko...
Thự tế à?
Hay thật đấy.
(Cái chết gần đây nhất là một người trưởng thành đến từ quận Kanagawa.)
Xin lỗi. Tôi thấy không khỏe lắm.
Cô không sao chứ?
Vâng, tôi không sao.
Mấy hôm nay nhiều người ốm quá.
Cả Mi-Chan và Sensei cũng thế.
Chắc chắn là lây nhau.
Hôm qua, họ lại hẹn nhau.
Anh đã thấy cổ của Sensei, phải không?
Một vết hôn. Một vết cắn nữa.
Cái gì? Hai người đó á?
Thật không? Họ với nhau á? Cái gì?
Mi-Chan đã bí mật quay lại văn phòng
đề cùng với Sensei.
Họ ở bên trong khoảng 2 giờ 15 phút.
Tôi luôn để mắt tới và tôi chắc chắn điều đó.
Chúng ta không thể làm gì với việc được hâm mộ của Sensei.
Nhưng anh ta đã có gia đình.
Lại cả Mi-Chan nữa! Lăng nhăng nhiều quá!
Anh ta có tiền, có công việc, và mọi thứ!
Ah, Tôi thấy mệt rồi.
Cao dán...
Chúng ta có thể đạt được đúng tiến độ không?
Tôi cảm thấy... tiến độ không bao giờ đạt được.
Tekko.
A lô? Tekko? A lô?
Tekko, đợi một chút.
Ah, đợi chút, ngay đây... Anh sắp...
A lô? Tekko?
Hideo.
A lô?
Tekko, sao vậy?
Giọng của em. Em ốm à? Có sốt không?
Em đã nói quá nhiều. Em xin lỗi.
Em vẫn muốn sống với anh...
No comments yet. Be the first to leave one.