The first 200 lines.
Chào mừng đến Boston cho trận tranh Giải vô địch AFC năm 2017
giữa đội New England Patriots và Pittsburgh Steelers.
New England có bóng trước
ở sân vận động Gillette tại Foxborough, Massachusetts.
Trận đấu sắp bắt đầu!
Hai đội này tranh quyền đến thi đấu ở Houston.
Này, trận đấu sắp bắt đầu rồi. Mọi người vào vị trí đi.
Tôi lấy trà rồi. Ai đó lấy xốt bơ đi.
- Có làm đâu. - Khoai chiên không xốt bơ!
- Không thể tin ta phải làm việc này. - Truyền thống mà.
Trish, cậu ở phòng ăn. Lấy tạp chí đi.
Lúc đó cậu đọc tạp chí.
Từ đây, tôi không nhìn được!
- Của cậu đây. - Cảm ơn.
- Tôi sẽ ra ghế của mình. - Betty!
Gì? Tôi đang đứng cạnh nó đây.
Lên thang đi.
- Lên thang đi! Thang! - Được rồi! Đây. Tôi ở trên thang rồi đây.
Truyền thống này vui đấy chứ.
Ừ, vì cậu đang ngồi trên đi văng, uống trà.
Nhâm nhi. Uống nghe thô quá. Tôi nhâm nhi.
Này nhé, Lou,
việc này không hề ảnh hưởng đến kết quả trận đấu.
Làm thế này là mê tín ngớ ngẩn.
Vậy tuần thứ tám thì sao?
Lúc đó tôi đứng trên thang sửa bóng đèn,
nó cứ nhấp nháy làm tôi phát điên.
Chính xác. Khi trận đấu bắt đầu, cậu đứng trên thang.
Trish thì ở trong phòng ăn đọc tạp chí,
- Maura thì uống trà… - Nhâm nhi.
Còn tôi làm đổ khoai chiên. Chuyện gì đã xảy ra?
Chúng ta thắng đội Bills.
- Ta đánh bại đội Bills. - Ta đánh bại đội Bills.
- Sao phải liều chứ? - Cậu ấy có lí đấy.
Tom kìa.
Đúng là anh chàng đẹp trai.
- Quá tuyệt vời. - Chúa ơi.
Cậu ấy uống đủ nước đấy.
Độ này tôi thích Gronkowski hơn.
Bọn tôi biết. Đọc truyện khiêu dâm Gronk của cậu rồi.
Không phải khiêu dâm. Đó là tiểu thuyết của người hâm mộ.
- Tiểu thuyết gợi cảm của người hâm mộ. - Quá đúng.
- Trời! - Lấy trà mới đi!
- Tôi bị xao nhãng. - Trish, lấy trà cho cậu ấy!
- Xin lỗi! - Sắp bắt đầu rồi!
- Nước không nóng! - Dùng vòi đi!
Tôi thích trà nóng hơn. Được chứ?
- Maura, tôi lấy trà rồi đây. - Lou! Khoai chiên!
- Trời, khoai! - Sắp bắt đầu rồi…
Trận đấu bắt đầu!
- Chà… - Làm tốt lắm!
HÀNH TRÌNH THEO DẤU BRADY
Một quả touchback. Tom Brady ra sân.
Một lần nữa, lần xuất hiện thứ 33 ở vòng play-off.
Ryan Allen cầm bóng.
Cardona chuyền bóng lại. Cú đá rất hay.
- Được rồi! - Brady chốt hạ.
- Được rồi. Ta ghi bàn đầu tiên. - Tốt lắm.
Xuống lần ba! Đây là bài hát của chúng ta!
Xuống lần ba! Đây là bài hát của chúng ta!
Thế chứ!
Chúng tôi đã chuẩn bị tất cả cho bạn
Từ Berkshires đến bờ biển
Siêu thị Ô tô Mayflower và hơn thế
Ôi trời!
Cô ấy là người mới, xinh đấy.
Chỉ là hàng nhái của cậu thôi.
Cậu là Cô nàng Mayflower đầu tiên.
Giờ cậu vẫn đẹp như hồi đó.
- Chúa ơi. Cảm ơn cậu. - Ừ.
Biết tôi tốn bao nhiêu để trông như thế này chứ?
Một đống của đấy.
- Đọc lời nguyền. - Ừ.
Tay!
- Xuống lần ba và ghi bàn! - Nín thở!
Chuyền ngược về vạch 19…
Rồi, nâng cốc chúc mừng nào.
Vì người đàn ông đã đưa chúng ta đến đây: Tom Brady.
Người không bao giờ bỏ cuộc, bất kể cậu ấy đối mặt với cái gì.
Cầu cho số mệnh vẫn ban cho cậu ấy cú ném xoắn ốc hoàn hảo
và sự tự tin để dũng cảm trong tường chắn.
Vì Tom.
- Vì Tom! - Vì Tom.
Vì Tom! Và vì tiền vệ chính của chúng ta,
người phụ nữ gắn kết ta, biến đây trở thành truyền thống.
Tôi đâu có tính trước việc này.
Đây rồi. Đến rồi.
Năm, bốn, ba, hai, một,
Tom Brady!
- Chúng ta sẽ tranh Siêu Cúp! - Làm tốt lắm.
- Thành công rồi! - Trời ạ.
Vì thế tôi cho rằng
chúng ta có hai tuần để lên kế hoạch cho tiệc Siêu Cúp.
- Mang theo món khai vị nhé? - Sao lại không?
Tôi dẫn theo Carl nhé? Bọn tôi đang có tiến triển.
- Anh ấy là ai ấy nhỉ? - Anh chàng đẹp trai.
Bọn họ đều đẹp trai mà.
Nếu chúng ta đi thì sao?
Trish, cậu yêu nhanh hơn bất cứ người nào khác trên Trái đất.
Chúng ta đâu thể ở cùng một người đàn ông suốt 50 năm, Betty.
Năm mươi mốt năm.
Chúng ta hãy cùng đến Siêu Cúp.
Không, Lou, chúng ta tìm hiểu rồi.
Chúng ta không đủ tiền.
Không, vé, khách sạn, quá tốn kém.
Hai năm trước, tôi đã có thể bao cả hội.
Nhưng tôi li dị Ralph hai tuần trước vòng play-off.
- Trời ạ, hối hận ghê. - Vụ li dị ư?
Không, anh ta tệ lắm.
Nhưng trận đấu rất tuyệt.
Maura!
Maura.
Tôi xin lỗi.
Cứ mỗi lần nghe thấy từ "li dị",
tôi lại nghĩ đến Francisco. Cậu biết chứ?
Maura. Không.
Chồng cậu không li dị cậu. Anh ấy qua đời.
Như nhau cả.
Tôi nói nghiêm túc đấy. Ta đi xem Siêu Cúp đi.
Siêu Cúp đâu phải chỗ cho bốn bà già.
Đây có thể là giải đấu cuối cùng của Tom.
Cậu ấy gần 40 rồi. Như thế cũng giống 80 năm tuổi người.
- Ừ, chúng ta 80 tuổi này. - Chuẩn luôn!
Nếu Tom Brady có thể đến được Siêu Cúp
thì chúng ta cũng vậy.
Tôi muốn làm rõ, tôi chưa đến 80.
Tôi cũng thế.
…dịp trọng đại này.
Chúng tôi sẽ làm một việc điên rồ cho Pats Nation.
Là Nat và Pat. Tôi yêu mấy anh chàng đó.
Đúng vậy. Chúng tôi sẽ tặng vé Siêu Cúp.
Trời ạ!
Bốn người hâm mộ may mắn của chúng tôi sẽ được đến Houston
để xem Pats đối đầu với Falcons.
- Hãy gọi đến đường dây nóng. - Gọi đến, để lại lời nhắn.
Kể câu chuyện của bạn.
Giải thích tại sao bạn xứng đáng có vé hơn bất cứ ai khác.
Người chiến thắng sẽ được công bố cho khán giả tại Siêu Cúp.
- Đi bằng cách đó! - Gửi nhiều thì thắng.
Gửi nhiều chưa chắc thắng.
Nên đừng để lại cả nghìn lời nhắn. Chúng tôi không muốn thế.
- Làm ơn! - Chúng tôi muốn nghe chuyện của bạn.
Và ai biết được?
- Có thể chúng tôi sẽ gặp bạn ở Houston! - Houston!
Thấy chứ? Anh ấy nói câu chuyện hay nhất sẽ thắng.
Chúng ta có một câu chuyện tuyệt vời.
Chúng ta là những người hâm mộ Pats nhất. Chúng ta yêu Tom Brady.
Và tất cả chúng ta đều hơn 80 tuổi!
Tôi mới 75.
Vậy, hãy trải nghiệm một trận Siêu Cúp.
Vì đây có thể là cơ hội cuối cùng của chúng ta.
- Gì mà bi quan quá. - Phải tận dụng những gì chúng ta có.
Chúng ta sẽ làm việc này. Cho tay vào đây.
- Cho vào đây. - Ừ.
Phải.
Đếm đến ba thì hô Siêu Cúp nhé.
Một, hai, ba. Siêu Cúp!
Xin chào, tôi là Betty… Elizabeth Bachman.
Nghe này, tôi đã tính toán và dựa trên lượng khán giả của các anh,
bạn bè tôi và tôi có khoảng 0,00013% cơ hội ở đây.
Nên tôi nhận ra xác suất để tôi thắng cuộc thi này rất, rất thấp…
Cưng à!
…nhưng tôi từng là giáo sư toán học ứng dụng tại MIT
khi mà chỉ có hai phụ nữ nữa trong cả khoa,
nên tôi đã quen với việc ở thế bất lợi.
Em à? Anh phải đi dạy. Em có thấy đồng hồ của anh không?
Ở trên mặt lò sưởi ấy.
- Anh cũng sẽ cần quần dài đấy. - Quần dài ư?
Phải rồi. Không có em thì anh sẽ làm gì chứ?
Tôi cần chuyến đi này.
Cảm ơn rất nhiều.
Em nghĩ sao về nghiên cứu của anh?
Anh định nộp nó cho tạp chí.
Nghe này, em thích những điểm chính của anh, thực sự đấy,
nhưng hiện giờ cả bài nghiên cứu lại khá khó hiểu.
Và anh không thể mong mọi người hiểu
trừ khi anh kết hợp các khái niệm tốt hơn một chút và…
Quần dài.
Phải, quần dài. Đúng rồi.
Xin chào. Tôi là Maura.
Tôi với mấy người bạn là fan cứng của Pats.
Lớn lên ở Oregon, tôi không phải lúc nào cũng thế
nơi mẹ tôi là thợ buôn gỗ…
Thật tuyệt, nhưng nếu ta muốn có lợi thế ở đây
thì chuyện nghe phải thật.
Thế nên phải kể cho đáng tin. Đúng chứ?
- Được rồi. Phải, Maura. - Vâng.
Nhưng bà ấy là thợ buôn gỗ thật.
Rất khổ sở khi bị bắt nạt ở tiểu học.
Rồi khi lên cấp hai, mọi thứ trở nên tệ hơn nhiều.
Tệ hơn rất nhiều.
Và mẹ tôi cũng bắt đầu bắt nạt tôi…
Đừng kể buồn như thế.
Câu chuyện hay nhất sẽ thắng, chứ không phải câu chuyện buồn nhất.
Được chứ?
Cảm ơn.
A lô?
Vâng. Tôi là Maura,
tôi và ba người bạn của tôi sắp chết rồi. Xin cảm ơn.
Thế nhé. Tạm biệt.
No comments yet. Be the first to leave one.