The first 200 lines.
LOẠT PHIM NETFLIX
Tôi nên kể từ đâu nhỉ?
Vậy tôi sẽ kể chuyện của mình trước.
Không có thời gian. Khẩn trương lên.
Đây.
Tiếp theo là gì?
Tôi sống một cuộc đời rất chuyên nghiệp.
- Nhìn đây đi ạ. - Đẹp quá.
- Dừng lại. - Tốt lắm.
Tạo dáng đi ạ.
- Đằng này. - Ở đây.
Ở bên này.
Làm ơn nhìn vào đây.
Cuộc đời hoa lệ
và nhiệt huyết tràn trề.
Mà không phải chuyện đó.
Để tôi kể câu chuyện thật về mình.
MA THUẬT TỪ ĐÔI MẮT TỎA SÁNG NHƯ MAGIC
Trong câu chuyện này xuất hiện một nhân vật.
Một ngày nọ, anh ấy xuất hiện như định mệnh.
Mà cũng không hẳn.
HAVER NJ
NJ TẬU TÒA NHÀ 5 TẦNG
Mấy tin kiểu này thì đăng nhanh lắm.
Nổi tiếng nên kiếm tiền dễ nhỉ.
Nghe nói NJ làm thần tượng chỉ để mua nhà hả?
Sao? Lại có bài về em à? Anh không biết là gì, nhưng đừng xem.
Không phải cứ muốn là được đâu anh.
Sao dạo này báo chí lắm quảng cáo thế?
Ôi.
Thật là.
Là do kết nối mang tính khoa học thông qua phân tích dữ liệu lớn chăng?
Mấy bức tranh này có hơi…
GO OH
…kỳ lạ đấy.
HỌA SĨ GO OH TRIỂN LÃM TRANH CÁ NHÂN
Vậy là sau khi mua một tòa nhà,
tôi đã đến triển lãm của người chỉ vẽ nhà.
Và chúng tôi gặp nhau ở đó.
Cái này bị nhàu rồi nhưng vẫn sạch đấy.
Sao lại đưa nó cho tôi?
Thì cô đang khóc mà.
Đi bên này sẽ dễ bị lạc hướng.
Hãy bắt đầu từ đằng kia đi ạ.
Cảm ơn anh.
Thật nực cười nhỉ?
Ngắm một bức tranh vẽ nhà mà tôi lại khóc.
Cũng có thể mà.
Anh từng khóc khi ngắm nó à?
À…
Tôi biết mà.
Chỉ có tôi tinh thần bất ổn thôi.
À…
Thỉnh thoảng, khi muốn khóc, cô có thể đến đây.
Nếu cô xấu hổ, tôi sẽ khóc cùng với cô.
Kiểu thả thính đó cũ rích rồi mà?
Tôi chỉ an ủi cô thôi mà.
Mới gặp lần đầu mà đã an ủi tôi ư?
À, đây không phải lần đầu tôi gặp cô. Tôi hay thấy cô trên TV,
nên hơi có cảm giác thân thuộc.
Tôi là fan của cô, cô NJ.
Anh. Anh ơi!
Anh…
Anh ơi, anh đâu rồi?
Anh ơi!
Hễ thấy điều gì kỳ lạ là tôi không thể cứ thế cho qua.
Anh làm việc ở đây à?
Không, tôi là khách đến xem tranh thôi.
Anh biết tác giả của bức tranh này không?
Không. Tôi chỉ là khách thôi.
Tôi muốn mua bức này. Anh biết giá bao nhiêu không?
Bức này mười triệu…
Tôi là khách thôi nên không rõ lắm.
Cô có thể qua đó hỏi.
Vậy là không chỉ có mấy bức tranh kỳ lạ.
- Gì cơ? - Dạ?
Không có gì. Tôi phải đến đâu để hỏi?
Đừng làm hỏng nhé. Phải vô cùng cẩn thận.
TRIỂN LÃM TRANH CÁ NHÂN CỦA GO OH
Vậy nên tôi quyết định tìm hiểu thêm một chút.
Đưa tôi điện thoại của anh đi.
- Dĩ nhiên tôi không rảnh vậy… - Tại sao ạ?
Để lỡ như chán bức tranh đó thì tôi còn mua bức khác, anh họa sĩ.
Tôi không phải họa sĩ mà.
À, vậy sao?
- Vậy thôi không mua nữa. - Khoan!
Làm ơn giữ bí mật giúp tôi.
Đấy, cũng thú vị mà nhỉ?
Số của tôi đấy. Không có mấy ai biết đâu.
Cũng không nhiều người biết số của tôi. Tôi không có nhiều bạn lắm.
Và tôi nói thế này để tránh hiểu lầm…
Dù sao thì tôi cũng sẽ gọi cho anh đấy.
HỌA SĨ GO OH
Tôi thật sự đã nói lời này…
- Lại nữa à? - với bất cứ ai.
- Lần này sẽ kéo dài bao lâu đây? - Chẳng có thông tin gì về người này cả.
Rốt cuộc là em đang bị gì thế?
Em chỉ bị si tình thôi.
Si tình gì chứ?
Em thích hai, ba tháng rồi thôi thì si tình cái nỗi gì.
Ai cũng có phương thức riêng trong chuyện tình cảm.
Mọi chuyện đã bắt đầu như thế đấy.
Nhưng hóa ra người ấy còn thú vị
hơn những gì tôi nghĩ nhiều.
Cho nên đã phát sinh chút vấn đề.
Anh họa sĩ, anh đang làm gì vậy?
Tôi đang nhặt giá.
Ôi, hôm nay nóng muốn chết. Anh họa sĩ đang làm gì thế?
Tôi đang nhổ cỏ dại. Đầu tôi sắp chảy ra rồi.
Hôm nay tôi diễn cháy lắm đấy.
Anh không xem mà làm gì vậy, anh họa sĩ?
Tôi đang ăn cơm. Tôi sẽ trả 1.500 won để xem lại.
Anh họa sĩ, giờ cũng muộn rồi nhưng tôi tò mò một chuyện.
Anh đang làm gì vậy?
Tôi còn tưởng mình sẽ chỉ thỉnh thoảng nghĩ đến anh ấy.
Bỏ chạy tới chỗ người đó à?
Anh họa sĩ!
Cho nên tôi muốn xác nhận.
Liệu đây cũng chỉ là chút tình ý thoáng qua,
- hay sẽ dẫn đến một kết thúc khác. - Ôi…
Nhưng có lẽ
sẽ không tốn nhiều thời gian như vậy.
TẬP 10 XIN CHÀO, BẠN TÂM GIAO CỦA TÔI
Hai người đang làm gì vậy?
À, hôm qua là ngày đầu tiên của chúng tôi đấy.
Bọn tôi sẽ làm bạn bè. Ngày đầu tiên làm bạn.
Chuyện là thế đấy.
Hai người quay phim tài liệu hay phim hài vậy?
Này, cậu đến giờ này mà không báo trước là có việc gì thế?
Cậu đâu có nghe máy.
Nhưng việc hai người ở cùng nhau vào giờ này nằm ngoài dự đoán của tôi đấy.
À, dĩ nhiên tình huống này có thể gây hiểu lầm,
- nhưng không phải… - Có đâu.
Chắc hai người cãi nhau chán rồi nên bây giờ làm hòa.
- Đúng. Chính xác. - Ừ.
- Hôm nay tôi ngủ lại đây nhé. - Hả?
Này, nhà tôi là quán trọ hay gì?
Ai cũng tự ý ngủ lại đây.
Có ai từng ngủ lại đây hả?
À, là Gu Eun Ho. Thằng quỷ đó.
Chết tiệt.
Hai người định đứng đó mãi à?
À, muộn rồi nên tôi đang định về.
Em không ăn gà rán à?
- Sao? Anh buồn vì em về à? - Không phải vậy.
Ăn khuya không tốt đâu.
Em là người đặt mà.
Tôi về nhé. Chúc đôi trẻ vui vẻ.
Yeon Su à, gọi taxi đi. Bên ngoài tối lắm.
Thôi, tôi đi bộ cũng được.
- Tôi đặt gà rán… - Này, em mau về đi.
Sao lại đuổi em như thế?
Chưa hết xe buýt đâu.
Bắt xe số bốn ấy. Đừng đi bộ.
Sao thế?
Không có gì.
Giờ mới được yên thân.
Một người nữa biến mất thì tốt biết mấy.
Nói vậy trước mặt người ta là không được.
- Cậu ăn cơm chưa? - Tôi ăn rồi.
À, nhưng mà gà sắp đến rồi.
Thế có đặt bia không?
Có.
Giật cả mình.
Bà làm cháu hết hồn đấy.
Con bé này. Có biết mấy giờ rồi không?
Sao vậy ạ? Ngày nào cháu chẳng về giờ này.
Tối qua cháu đi ngủ lang còn gì.
Đã nói với bà là cháu ngủ ở nhà bạn mà.
Cháu có còn là con nít đâu.
Lẽ nào vì chuyện đó mà bà cố đứng thủ ở đây?
Cháu thì đào đâu ra bạn chứ?
Gì đây? Ở đâu ra người bà chế giễu cháu gái thế này nhỉ?
Cháu đã ngủ ở đâu? Khai ra!
- Cháu ngủ ở nhà chị Sol I. - Chị ở đây cơ, Yeon Su à.
Giờ này mới về à.
Sao chị lại ở đây?
Này thì nói dối. Nói riết quen mồm.
Nói thật đi. Cháu đã ngủ ở đâu?
Bà ơi, cháu sẽ thẩm vấn con bé này.
Muộn rồi. Bà mau vào đi ngủ đi.
Chắc chắn nó có bạn trai.
- Đó là chuyện tốt mà bà. - Chứ sao.
- Vậy sao bà đánh nó? - Vì muốn biết thằng bé đó là ai.
Cháu thử hỏi xem.
Cháu nghe thấy hết đấy nhé.
Ôi, thế à? Bà vào trong đi.
Nhà ngươi có quyền giữ im lặng…
Sao chị lại đến đây?
Lúc nãy chị gặp bà ngoài ngõ.
Em nói là ngủ ở nhà bạn nên bà tưởng người bạn đó là chị.
Em nên nói trước với chị nếu định nói dối chứ.
Em không nói dối.
Đúng là trơ trẽn mà.
- Bạn em là ai… - Choi Ung.
Em đã ngủ ở nhà Choi Ung.
Chị biết ngay mà.
Nhưng Choi Ung nói muốn làm bạn với em.
Cái gì?
Bạn bè. Anh ấy muốn giữ mối quan hệ đó với em.
No comments yet. Be the first to leave one.