The first 200 lines.
No identification with actuall persons, companies, and organizations is intended or should be inferred.
Cuối cùng cũng lên đến tầng 4.
Tao lo quá mày ơi!
Cái quái gì thế! Trông sợ khiếp!
Kinh quá đi...
Thôi đi! Đừng có đùa thế chứ.
Thằng gà.
Là phòng này đúng không? 402?
Có thật này.
Cái cửa này nặng khiếp.
Này, Hae-chan. Mày bảo bọn tao sẽ không đến được đây,
thế mà bọn tao đã ở trước cửa phòng 402 rồi.
Thấy chưa? 402 đấy!
Bọn tao không gà như mày. Bọn tao là đàn ông đích thực đấy!
Bây giờ bọn tao phá cửa rồi về.
Mày nghĩ bọn tao không làm được. Nhưng bọn tao làm được rồi!
Bọn tao là đàn ông đích thực đấy, đồ ngu!
Bọn tao mở cửa đây! Cầm hộ tao cái này.
Bọn tao làm thật đấy!
Cái này không đâm vào được.
Đừng có diễn nữa mày!
Không mở được. Tao không biết sao...
Mày phá luôn à.
- Cái gì đấy? - Gì cơ?
Đợi đã.
Chào mọi người, chắc các bạn đã xem video này trên Youtube.
Về 2 học sinh cấp 3 bị mất tích ở Gonjiam.
Vậy tôi sẽ phải làm gì?
Tôi đã kiểm tra xem clip đó có bị làm giả hay không.
Ta-da!
Hai thiếu niên mất tích trong chuyến thám hiểm kinh dị.
Là thật.
Và bức ảnh ma cũng không có vẻ là giả.
Thế nên!
Điểm đến tiếp theo cho đội thám hiểm thứ 3 của Horror Times là
1 trong 3 ngôi nhà ma đáng sợ nhất Hàn Quốc
và là 1 trong 7 nơi kỳ dị nhất Trái Đất.
Bệnh viện tâm thần Namyoung.
Từ khi được thành lập vào tháng 5 năm 1961, đó là bệnh viện tâm thần tốt nhất Hàn Quốc.
Nhưng bị đóng cửa vào tháng 10 năm 1979 sau việc bệnh nhân đồng loạt tự tử
và sự biến mất của giám đốc bệnh viện.
Tòa nhà đến nay vẫn còn, nhưng đã bị bỏ hoang.
Đó là bệnh viện tâm thần Gonjiam.
Tư liệu!
Số 1026.
Lễ trao giải thưởng công dân lần thứ 11 được tổ chức ở Nhà Xanh.
Giải lớn nhất được trao cho Park Young-ae
giám đốc bệnh viện tâm thần Namyoung
vì công lao của bà không chỉ trong việc điều trị bệnh nhân tâm thần
mà cả tù nhân chính trị và những người phạm tội ác dã man.
Có rất nhiều tin đồn xoay quanh bệnh viện tâm thần Gonjiam.
Có người thì nói nó được xây ở nơi quân đội Nhật giết người dã man
và chôn xác những người Hàn Quốc chống lại họ
để không ai tìm được dấu vết.
Hoặc đó là trung tâm tra tấn của chính phủ
trong những năm 60-70 dưới danh nghĩa bệnh viện tâm thần
hay vụ tự tử hàng loạt thực ra là vụ giết người do bà giám đốc thực hiện
rồi sau đó tự tử, chứ không phải mất tích.
Vì vậy có rất nhiều báo cáo về việc nhìn thấy ma
và nghe thấy nhiều tiếng kêu khóc sau khi bệnh viện tâm thần này đóng cửa.
Lời đồn được biết đến nhiều nhất là về phòng số 402,
phòng duy nhất bị khóa trong cả bệnh viện tâm thần.
Họ nói rằng ai dám mở cửa căn phòng sẽ bị nguyền rủa đến chết.
Vậy chúng tôi sẽ đến trại tâm thần Gonjiam,
vào ngày 26 tháng 10, ngày nơi này bị đóng cửa để điều tra sự thật
về hiện tượng siêu nhiên và những con ma mà nhiều người chứng kiến.
Các bạn có muốn tham gia?
Tôi đang ở trên tầng 2 một quán cafe ở Gangnam.
Chắc tôi là người đầu tiên đến đây. Tôi sẽ chờ những người khác đến.
- Cậu đến tham gia Horror Times à? - Vâng.
- Chào. - Chào.
- Cậu quay phim tôi đấy à? - Ừ.
Gia đình tôi sống ở Mỹ,
còn tôi ở đây với nhóm nhảy của mình.
- Wow. - Tuyệt thật đấy.
- Cậu làm gì? - Tôi học điều dưỡng...
- Chắc bọn con trai thích bạn lắm! - Tôi học trường nữ sinh.
Có phải họ đến kia không?
Họ đến rồi!
Chào mọi người.
Chào.
- Rất vui được gặp các bạn. - Chào.
Giới thiệu bản thân chút nhỉ.
Phải rồi!
Đây là những người được tham gia:
Oh Ah-yeon, Park Ji-hyun, và...
- Charlotte! - Charlotte Moon.
Về phía Horror Times,
Lee Seung-wook, Park Sung-hun.
- Chào mọi người. - Chào.
Seung-wook sẽ làm MC
và Sung-hun sẽ quay camera số 1.
Mọi người chắc biết tôi là ai rồi chứ? Ha-joon, đội tưởng đội thám hiểm.
- Cứ như hẹn hò nhóm vậy. - Đúng thế nhỉ.
- Tôi không có ý đó... - Thôi đừng nói nữa.
Hình như vẫn thiếu 1 người?
- Cứ như gặp ma ấy... - Cậu ấy kia à?
Hình như thế.
- Chúng ta nên gọi cậu ấy không? - Đây này!
- Đây này! - Lên đây đi!
Đúng rồi, lên đây!
Cậu ấy đây rồi!
Chào cậu, cậu cũng đến tham gia Horror Times à?
- Chào! - Xin lỗi, tôi bị lạc ở gần khu này.
Je-yoon sẽ lo phần chỉnh sửa và hiệu ứng hình ảnh.
Ji-hyun, camera số 2.
Mỗi nhóm 2 người sẽ có 1 cái camera Gopro.
Hãy nhớ kỹ sơ đồ mặt bằng và các phương án ứng phó.
Cậu đang làm gì thế?
Tôi quay phim tài liệu fuck-you đó.
- Chúc mừng! - Cạn ly!
- Rất vui được gặp mọi người! - Xin mời!
Cậu đã đến những nơi nào trong số 7 nơi đáng sợ nhất của CNN?
Hang hài cốt Sedlec ở Czech, đảo búp bê ở Mexico,
và rừng Aokigahara ở Nhật.
Tôi đã đến 3 chỗ đó.
Tất cả những người đã nhìn thấy ma ở Gonjiam
đều nghe thấy tiếng động lạ trước đấy.
- Ý cậu là tiếng bóng bàn ấy hả? - Đúng rồi.
Những người thấy ma ở đó đều nghe thấy tiếng bóng bàn.
Nhưng sao lại là tiếng ấy?
Thực ra ở đó có bàn bóng bàn mà. Bị gãy làm đôi nữa.
Liệu có phải là tiếng vang của nước nhỏ giọt không?
Mà tại sao bà giám đốc lại giết hết bệnh nhân của mình nhỉ?
Không có bằng chứng là bà ta giết họ.
Người ta bảo là tât cả bệnh nhân đều chết
còn bà giám đốc thì mất tích.
Nghe đồn là bà ta treo cổ tự tử trong phòng tắm của bệnh viện đó.
Nghe nói là cổ bà ta bị kéo dài ra cả thước đấy.
Khiếp...
Cậu sợ à?
Tôi á?
Không.
- Cậu có vẻ sợ. - Không hề!
Phát trực tiếp cái này là ý tưởng của ai thế?
Một nhóm đua xe đã đăng clip
về những cuộc đua tốc độ lên trang web của họ gần đây.
Nó có đến 200 ngàn lượt xem và họ kiếm được hơn 100 ngàn tiền quảng cáo.
- 100 ngàn USD à? - Ừ.
Mình đăng những thứ này thì có kiếm được tiền không?
Dĩ nhiên là có.
Tôi nghĩ cậu là kiểu học sinh
học mọi thứ từ sách vở.
Không bao giờ phá luật.
- Cậu ấy dễ thương mà. - Đúng là dễ thương nhưng mà...
- học mọi thứ từ sách. - Thôi đi.
Chứ không có kinh nghiệm thực tế...
Cậu tính có bao nhiêu lượt xem?
- Một triệu! - Một triệu?
Tôi đang hướng đến mục tiêu đó.
- Khó đấy. - Ý cậu là 1 triệu thật à?
Nghĩa là kiếm được 500 ngàn USD vì gấp 5 lần 200 ngàn lượt xem hả?
Đội trưởng này.
Tôi nghĩ chúng ta thực sự nên thả cậu ấy về nhà.
Vì sao?
- Sẵn sàng chưa? - Rồi.
- Wow! - Ôi trời đất!
- Cậu ấy bắt được à? - Không thể tin được!
Cậu ấy bắt được thật kìa!
Không tin được mà!
- Cậu ấy bắt được đúng không? - Để tôi xem nào!
Không thể nào!
Cậu làm thế nào vậy?
Nhanh lên!
Cứ ném đi!
Ném đi!
Này!
Ôi trời, tôi xin lỗi.
Chúng ta thực sự nên cho cô ấy về nhà đi.
- Cậu đến đây. - Thôi mà...
- Vì 1 triệu lượt xem! - 1 triệu lượt xem!
Cạn ly!
Chưa ai thấy con ma bà giám đốc.
Cậu có nghĩ hồn ma của bà ấy cũng ở đó luôn không?
Cũng có thể lắm.
Nhưng người ta chỉ thấy bệnh nhân và 1 nữ sinh cấp 3.
Bệnh nhân thì tôi hiểu. Nhưng sao lại có nữ sinh cấp 3?
Khoảng 30 năm trước?
3 nữ sinh cấp 3 đến đó để thử độ can đảm
và được tìm thấy đã bất tỉnh khi định mở cửa phòng 402.
Họ ngay lập tức được đưa đến bệnh viện.
Hai người phát điên và tự tử.
Người còn lại vẫn hôn mê. Đó là những gì tôi biết được.
Thế mới có lời đồn là phòng 402 bị nguyền rủa.
Vậy kế hoạch của ta với phòng 402 là gì?
Đỉnh điểm của chuyến thám hiểm sẽ là mở cánh cửa đó.
Wow!
- Cậu chưa bao giờ nhắc đến. - Tuyệt lắm!
Bất ngờ thì vui hơn mà.
Chúng ta sẽ mở nó ra! Yeah!
- Không phải tất cả chúng ta sẽ vào chứ? - Sao chứ?
Cậu sợ hả?
Không đời nào!
Cậu giỏi đùa thật đấy.
Thật đấy, ai sẽ mở cánh cửa đó?
Xoay đi, xoay đi!
- Không! - Qua tôi đi!
Không, không mà!
Cậu sẽ mở!
Đợi đã, đợi đã.
No comments yet. Be the first to leave one.