The first 200 lines.
CÔ NÀNG MẠNH MẼ GANG NAM SOON
TẬP 8 ÁNH SÁNG VÀ BÓNG TỐI CỦA GANGNAM
ĐỒN CẢNH SÁT GANGHAN
Alô?
Anh, em không vượt được tường lửa.
Cứ được một lúc lại kẹt. Chắc tụi nó cài phần mềm chặn gỡ lỗi.
Các mã nguồn khác cũng vậy.
Chẳng khác nào một bức tường thành kiên cố.
Cứ cố thêm chút nữa đi.
Tôi sang nhà Đội trưởng đây.
Anh ấy không bắt máy.
Canh chừng đi.
- Hội nào? - Hả?
Hội mô tô ấy.
Hội mô tô cô tham gia tên gì?
Tôi có thuộc hội nào đâu.
Không chơi hội?
Lẽ ra cô nên ngồi sau lưng chồng mà đạp xe đôi.
Đàn bà con gái mà ngang tàng lái mô tô một mình vậy sao?
Bà chị gan lớn vậy cũng hay đó.
Về hội bọn tôi đi.
Bà chị đẹp thế này,
tôi sẽ tiếp đón chu đáo.
Chị đúng gu tôi đó.
Đi thôi. Kiểu gì cô ta cũng gọi.
- Này. - Hả?
Quên này.
Tử tế quá.
Nếu tôi nhập hội với cậu,
thay vì một tên èo uột như cậu,
tôi có được đèo một anh cao to lực lưỡng không?
Được thế thì tôi vào.
Cậu!
Cậu mà còn giở trò quấy rối chị em phụ nữ nữa,
lần sau cậu sẽ bị nghiền nát như cái mũ này đấy.
- Rõ chưa? - Dạ rõ, thưa chị.
Cậu đó.
Đừng tưởng tôi không xuất hiện mà tác oai tác quái nhé.
Dù có đang ở cửa biển Incheon,
tôi vẫn thừa sức biết được cậu đang đi nặng hay nhẹ!
Dọn sạch sẽ đống vụn mũ bảo hiểm này rồi hãy đi.
Cậu mà để sót lại miếng nào,
tôi sẽ thồn nó vào họng cậu
để hễ ăn cơm là hóc lên hóc xuống.
Không được làm ô nhiễm môi trường, nhỉ?
- Vâng ạ. - Chị đẹp đi nhé.
Hay lắm. Mình đẹp hơn rồi.
Tốt lắm.
Anh Jun Hee.
Giải rượu đã, Joong Gan.
Đêm qua em đã uống đến khuya mà.
Khách sạn này có phục vụ canh giải rượu đặc biệt.
Anh Jun Hee.
Chào.
Sao anh không nghe điện thoại?
Vậy nên cậu cố tình chạy đến đây vì lo cho tôi sao?
Tất nhiên ạ.
Đừng lo. Tôi không sao đâu.
Tôi cũng thử uống nước rồi.
Từ bao giờ?
Cỡ một ngày sau khi rời khỏi nhà cậu?
Sau đó có uống cũng chẳng sao nữa.
Alô?
Tôi biết rồi.
Lại có một nạn nhân nữa tử vong.
Ngon nhỉ?
Chắc vì đây là canh giải rượu trong khách sạn hay sao
mà mùi vị cực kỳ đậm đà luôn.
Vì họ nấu bằng nước hầm bò.
- Suất ăn cũng nhiều nữa. - Joong Gan này.
Tên em nghĩa là "giữa đường",
nhưng lại không hề nửa vời chút nào, quý bà Joong Gan của anh.
"Quý bà Joong Gan của anh".
Ôi, anh làm em xuyến xao quá.
Giờ em chẳng muốn tỉnh rượu nữa.
Vậy khách sạn này là của con gái em sao?
Phải, quán canh giải rượu này cũng là của Geum Ju nhà em.
Luôn có một quán canh giải rượu trong các tòa nhà của Geum Ju.
Đó là cách con bé ghi nhớ cội nguồn của gia đình.
Con gái em có vẻ vẫn còn khá trẻ.
Vậy người chồng bỏ nhà đi của em là tài phiệt sao?
Và con gái em được thừa kế tài sản của ông ấy?
Không, ông ta là ăn mày.
Tài sản duy nhất của hắn là hai quả trứng lủng lẳng.
Từ lúc đi học, con gái em đã dốt đặc cán mai.
Hồi tiểu học, nó mất cả năm để nhớ bảng cửu chương.
- Nghe tội nhỉ? - Cũng đúng.
Vậy nên từ đó,
em nhận ra con bé không có khiếu học hành,
nên chẳng bao giờ bắt ép nó học.
Em từng kinh doanh hàng thịt ở phường Majang,
nên toàn đưa con bé đi làm cùng,
rồi cho con bé ngồi ở quầy thu ngân và tính tiền.
Trời ơi, bảng cửu chương chẳng nhằm nhò gì.
Con bé nhân được cả số có hai chữ số ngon ơ luôn.
Em liền nhận ra con bé có trực giác tài chính tốt.
Ra là như vậy.
Lúc con bé 20 tuổi, em không cho nó học đại học.
Em đưa 100 triệu won,
gồm tiền học phí và lương làm thêm ở hàng thịt,
coi như tiền vốn để nó thử sức với mọi thứ nó muốn.
Sau ba năm, con sẽ kiếm về cho mẹ một tỷ.
Và sau năm năm, con nhất định sẽ kiếm về năm tỷ.
Định trốn thuế phi pháp với đầu cơ hay gì?
- Còn lâu nhé. - Chứ con tính sao?
Con định làm gì trước?
Mẹ hãy cung cấp xương và huyết bò ở tiệm với giá gốc cho con đi.
Con sẽ trích ra 30 triệu won để mở quán canh huyết giải rượu.
Lấy 30 triệu won nữa để đầu tư chứng khoán.
Số còn lại, con sẽ mua đất rừng.
Tiêu đời rồi.
Quán canh huyết giải rượu một bước lên tiên luôn.
Ra vậy.
Số cổ phiếu con bé mua đã tăng giá gấp mười lần
sau khi công ty đó niêm yết trên sàn giao dịch vào ba năm sau đó.
Và quan trọng hơn hết chính là chỗ đất rừng.
Miếng đất đó được quy hoạch thành một khu chung cư.
Cảm giác như mọi năng lượng của vũ trụ đều đang hỗ trợ con gái em ấy.
Nhưng con bé không bán ngay chỗ đất rừng đó để lấy tiền,
mà tham gia vào việc thi công khu chung cư luôn.
Tới đi.
Con nhỏ này…
Con bé một tay thu phục cả công trường,
- nơi trước đó chỉ có đàn ông làm chủ. - Ngon thì nhào vô!
Đặt tay vào đâu cũng biến ra vàng.
Con bé thực sự sở hữu bàn tay của Midas.
Lúc 24 tuổi, tài sản ròng của con bé là 10 tỷ won.
Một tỷ won như con đã hứa.
Mẹ cầm đi.
Cảm ơn mẹ nhé, Phu nhân Gil.
Năm năm nữa, trả lại mười tỷ cho mẹ.
Mẹ sẽ tái đầu tư.
Không phải cho con, mà cho Giám đốc Hwang Geum Ju.
Cứ vậy đi.
Mười tỷ won sau năm năm…
thêm hoa hồng luôn.
- Điều kiện là gì? - Mẹ…
sẽ đóng cửa hàng thịt sau năm năm.
Lúc về già,
nghĩa là cho đến khi mẹ chết,
tháng nào con cũng phải cho mẹ 50 triệu won tiêu vặt.
Làm được không? Không đủ tự tin à?
Còn lâu nhé.
Đúng là "tiền đẻ ra tiền",
con bé làm gì cũng thành công.
Anh có biết khi đó đã xảy ra chuyện gì không?
Geum Ju và con rể Gang đã sang Kenya
vì Nam Soon muốn xem voi và sư tử.
Nhưng đột nhiên,
con bé đã gặp được một tài xế taxi, từng là khách ruột của quán canh huyết.
Mà tài xế taxi đó từng là lái xe cho một nhà ngoại giao ở Nairobi.
Rồi nhà của viên chức đó gặp hỏa hoạn,
nên họ phải chuyển sang một nơi khác.
Geum Ju đã mua lại căn nhà bị cháy
từ tay chính phủ Hàn Quốc với giá siêu hời,
và xây biệt thự ở đó.
Sau đó thì sao?
Anh đoán xem đã có chuyện gì nào?
Em mau nói đi!
Chuyện là…
Chờ em chút.
Vâng, alô?
Ôi trời. Sau đó có chuyện gì nhỉ?
Gì? Bảo tôi đi nhận Giải thưởng Công dân Dũng cảm sao?
Thôi khỏi.
Tôi bảo khỏi cần mà.
Hôm nay là ngày cuối mình ăn sáng ở khách sạn rồi.
Canh giải rượu ở đây ngon quá.
Cưng à.
Anh mau ăn đi này.
Anh đã kiếm được chỗ ở chưa?
Rồi, hôm nay anh dọn qua đó luôn.
Anh không còn như xưa nữa rồi.
- Ý em là sao? - Anh chẳng ấm áp như xưa nữa.
Chẳng hiểu là vì giờ anh có tiền rồi, hay vì anh mới học diễn xuất,
nhưng anh khác xưa quá.
Cô giáo No này.
Chúng ta cũng nên kết thúc mối quan hệ
yêu đương này đi.
Sao tình yêu có thể thay đổi như vậy?
Tình yêu là thứ dễ dàng thay đổi nhất trên đời đấy.
Anh có người khác?
Không, anh đâu chuyển bến như vậy.
Anh ghét chuyển bến đến mức thà đi xe buýt
- còn hơn đổi bến tàu điện. - Vậy…
sao tự dưng anh lại đối xử với em như thế?
Từ nay, em đâu còn
cần anh bảo vệ em nữa.
Việc anh thích em, và chúng ta trở thành một cặp
là vì hai ta thương xót lẫn nhau.
Nhưng giờ, dù không có nhau chúng ta vẫn sống tốt mà.
Vậy thà cho em quay về hồi mình còn chia nhau cơm nắm tam giác.
Anh tuyệt đối không muốn quay về thời gian đó nữa.
Vâng, Đạo diễn.
Sở Cảnh sát Gangnam kêu em lên nhận Giải Công dân Dũng cảm.
Nghe mà bực mình.
Sau đó chuyện gì đã xảy ra?
Con gái em mua miếng đất đó xong đã gặp phải chuyện gì?
Đừng nóng vội, cứ bình tĩnh nghe em kể đây.
Kìa, Joong Gan!
No comments yet. Be the first to leave one.