The first 200 lines.
Trong một ngôi làng ở vùng La Mancha,
mà đến tên tôi cũng chả thèm nhớ,
cách đây không lâu,
có một quý ông để một cây giáo ở trên giá,
một cái khiên cũ, một con ngựa gầy ròm, và một con chó nhanh nhẹn...
Gầy gộc và hốc hác, một người hay dậy sớm và thích đi săn.
Họ nói tên chàng ta là Don Quixote xứ Mancha,
người luôn dành cả ngày để đọc những quyển sách hiệp sĩ,
thứ mà chàng ta say mê vô cùng
đến nỗi đánh mất bản thân vào chúng.
Tất cả những chuyện hoang đường trong các quyển sách đó
đã trở thành một nỗi ám ảnh
khiến chàng ta chẳng còn nghĩ đến chuyện gì khác
ngoài trừ các cuộc thách đấu, sự mê hoặc,
những trận chiến và những chuyện tình bất khả,
cho đến một ngày
khi mà một ý tưởng ngông cuồng nhất nảy ra trong đầu chàng:
Tự gọi mình là một hiệp sĩ lang thang và chu du mọi nơi để tìm kiếm những cuộc phiêu lưu vĩ đại,
giống như mọi người hùng khác trong sách vậy.
Nhưng Don Quixote cần một giám mã,
vậy nên chàng quyết định thuyết phục một người hàng xóm là nông dân,
và mặc dù mọi việc chẳng dễ dàng tí nào, nhưng chàng vẫn kiên trì và hứa rất nhiều
đến nỗi cuối cùng,
Sancho tội nghiệp, tên của bác ấy, cũng đồng ý đi với chàng,
để lại sau lưng là người vợ, là đất đai, và là tất cả tài sản của bác ấy.
Giờ, tất cả những gì chàng còn thiếu trong cuộc tìm kiếm sự vinh quang đời đời
là một người con gái để yêu và để khao khát.
Bạn thấy đấy, một hiệp sĩ lang thang mà không có tình yêu
chẳng khác gì một hiệp sĩ không có linh hồn.
Rồi chàng đột nhiên nhớ tới
một cô gái nông dân ở một làng gần đó. Mặc dù thật sự chàng cũng chẳng biết cô ấy,
nhưng chàng đã thầm yêu trộm nhớ cô nàng.
Và chàng hứng thú đến mức tạo ra một cô gái cho giấc mơ của mình.
Dù người con gái ấy chưa từng tồn tại,
nàng ấy vẫn mãi mãi chỉ dành cho chàng, Dulcinea của chàng.
Dulcinea del Toboso.
Lại nữa, tôi chán truyện này lắm rồi!
Ai mà quan tâm cơ chứ?
Cứ mãi huyên thuyên cái truyện cũ rích này. Cháu nói gì thế?
Ý ta là, cuốn sách kể rất rõ ràng...
Sao cháu phải bận tâm với mấy quyển sách cũ
khi mà cháu đã ở đó để chứng kiến tận mắt chứ?
Vậy, cháu là Rucio, con lừa của bác Sancho à?
Ngưng ngay đó!
Con lừa biết nói duy nhất mà cháu biết
là một thằng bạn của cháu, lúc nào cũng đi với mấy con yêu tinh xanh lè.
Cháu là một con ngựa.
Và đã đến lúc để thế giới biết sự thật rồi. Sự thật ư?
Sự thật gì?
Mọi chuyện bắt đầu từ hồi đó,
sau khi chúng tôi trở về từ cuộc phiêu lưu đầu tiên -
Quixote, Sancho, Rocinante, và chính tôi.
DONKEY XOTE.
Ugh, có mùi lừa hôi thối đâu đây.
Vậy mày nghĩ mày đang đi đâu, hả con lừa?
Chỉ có ngựa mới được đi đường này.
Thế con heo này làm gì ở đây thế?
Mày mù à?
Bộ mày không thấy anh ấy là một chiến mã vĩ đại sao?
Tôi đâu có nói chuyện với anh.
Một ngày nào đó, tao sẽ trở thành một con ngựa tuyệt vời,
và tao sẽ làm mọi thứ quan trọng và vĩ đại.
Bọn mày cứ chống mắt chờ xem.
Nhớ là trước hết mày sẽ phải qua kỳ thi cho lũ ngựa nhỏ nữa đấy.
Whoa, tao e là hắn còn chẳng qua nổi bài thực hành nữa.
Sẽ không có ai làm nhục mình nữa.
Phải, trái, phải, trái, phải, trái, phải, trái-- Cả đội! Tập hợp!
Không thể tin được. Hay quá!
Ba người một hàng.
Chính xác thì anh nghĩ anh đang làm gì vậy hả, James?
Nó hoàn hảo! Thậm chí một cơn bão cũng không thể đánh ngã bọn nó được.
Anh an toàn rồi, tôi cứu được anh rồi. Xuống, James. Xuống ngay!
Mọi thứ đã được kiểm soát.
Anh sẽ không tin chuyện này đâu,
Rocinante, đúng là không thể tin nổi!
Không la hét trong chuồng! Nhưng-- Không biện minh trong chuồng! Thôi đi!
Này, anh-- anh kia... không được bước tới dù chỉ một bước!
Anh muốn gì?
Lẽ ra chúng ta còn không được nói chuyện với nhau.
Có thể chủ của chúng ta chưa nói chuyện,
nhưng anh và tôi đều là ngựa-- Bác bỏ.
Anh ấy đã nói rõ rồi, anh ấy không muốn nói chuyện.
Nghe này anh bạn, khi tôi còn là cận vệ
cho Babieca, ngựa của El Cid, chúng tôi đã ở ngay giữa
một cảnh tượng vĩ đại ở Valencia--
Ngoài ra, đó là lỗi của bác Sancho ích kỷ. Không, đó là lỗi của Quixote,
và nỗi ám ảnh điên khùng của ông ấy về hiệp sĩ và tình yêu,
những thứ thậm chí còn không tồn tại. Với anh thì có thể là vậy.
Bọn ngựa các anh cứ biến đời mình thành một sự dối trá.
Hãy nhìn lại bản thân anh trong cái chuồng cũ kỹ này đi,
một chỉ huy đáng buồn và nực cười với một đám gà mái
với mấy kẻ vô dụng tự xưng là cận vệ à? Anh sẽ xâm chiếm cái gì đây? Máng uống nước ư?
Rocinante, anh đã trở thành một tên thỏ đế. Anh đi quá xa rồi đấy, anh bạn.
Chúng ta phải ngăn không cho Quixote thấy cái này! -Ngăn anh ta sao?
Nhưng đây là cơ hội của ta để lấy lại tự trọng cho bản thân,
và biến giấc mơ của ta thành hiện thực. Giấc mơ của anh thôi.
Nhưng rồi anh cũng chỉ giống Quixote, một--
Nói đi, sao không nói? Một thằng ngốc.
Lũ thất bại.
Chỉ cần anh nói một tiếng thôi, là hắn sẽ nhừ tử ngay.
Đừng có mà mơ đến chuyện đó!
Trả lại đây!
Nó rất quan trọng đó!
Rất, rất quan trọng.
Khỏi mơ nữa nhé.
Tên Quixote sống trong nhà mình kia,
anh đã chẳng hề nói gì mấy tháng rồi, giờ tự nhiên anh lại phải nói chuyện là sao?
Vậy, nhớ là nhắc hắn ta
trả tiền thuê nhà-- Vậy thôi!
Lần này sẽ khác mà.
Bọn anh sẽ gặp nhau ở nhà của Hiệp sĩ Carrasco--
đất đó là của chung mà.
Ai mà biết hắn sẽ lôi anh vào rắc rối gì.
Ôi, thôi đi mà! Anh nghĩ gì mà lại ăn mặc như thế hả, Sancho?
Đồ này thì sao chứ?
Mười năm mà vẫn như mới.
Lại vừa khít như găng tay nữa.
Chào anh bạn.
Ta sẽ đi đâu được nếu thiếu mày chứ?
Và anh đừng có mà cưỡi con lừa yếu đuối đó nữa!
Lấy con ngựa mới ấy.
Cách bà ấy thể hiện tình yêu đó mà.
Sancho yêu quý của tôi, vào đi! Chúng tôi đang đợi anh đây.
Quixote đâu rồi? Sancho.
Làm cho nhanh chuyện này đi. Tôi đang cột con lừa sai luật ngoài kia.
Các quý ông...
chúng ta đã biết nhau từ thuở còn thơ rồi còn gì.
Anh, Quixote, là người nổi tiếng và có học thức nhất trong làng.
Vẫn sau ngài thôi, thưa Hiệp sĩ.
Còn anh, Sancho, người đàn ông giàu có và đáng kính trọng.
Anh đã theo anh ấy để thực hiện ước mơ, nhưng rồi mọi thứ đều hỏng cả, phải không?
Anh ấy nói tôi sẽ trở thành chúa một hòn đảo nếu tôi đi với anh ta.
Phải, nhưng chúng ta đã tìm được Dulcinea đâu.
Anh đã thấy cô ấy, nhưng tôi thì không.
Bởi vì anh bỏ tôi lại một mình.
Như các anh biết, dạo này có vài lá thư
nói đến quyển sách viết về hai anh.
Các anh thậm chí còn có một CLB fan hâm mộ,
chẳng tệ chút nào, nhất là khi các anh thấy đấy, như tôi chẳng hạn,
bao nhiêu năm rồi còn không có lấy một lá thư.
Và trên hết,
cả vùng đang tràn ngập với lá thư này.
Ta, Hiệp Sĩ Trăng Khuyết,
đã biết đến những cuộc phiêu lưu
của hiệp sĩ lang thang Don Quixote.
Và ta thách đấu với hắn ở Barcelona vào đêm trăng tròn này.
Nếu ta thắng, Quixote sẽ phải hạ và trao ta vũ khí
đồng thời từ bỏ Dulcinea mãi mãi. Nhưng nếu Quixote thắng,
ta hứa sẽ tiết lộ thân phận thật sự của nàng Dulcinea
và sẽ trao cho cô ấy tất cả tài sản và châu báo của mình
Vậy mấy chuyện này luên quan gì đến tôi?
Sancho thân mến
tôi có cần phải nhắc anh
rằng chính anh là người đã đi theo anh ta
để làm sống lại những chuyện hiệp sĩ này?
Và giờ các anh là Quixote và Sancho,
Sancho và Quixote -
một biểu tượng không thể tách rời của ngôi làng này,
di sản của nó, niềm kiêu hãnh của La Mancha!
Các anh là tất cả!
Vậy ý anh là... ?
Thật ra Quixote muốn tôi nói giùm.
Chỉ là bắt tay thôi, anh làm được mà.
Hãy đi với anh ta trong chuyến phiêu lưu này đi.
Giúp anh ấy như tôi đây này,
vì tình bạn cao cả.
À, anh ta có thể quên Barcelona đi.
Sự thật là tôi không thể quên được Barcelona,
nếu đó là nơi tôi sẽ tìm thấy nàng Dulcinea xinh đẹp,
hoàng hậu của tôi ban ngày, và là công chúa của tôi về đêm.
Dành cho anh đấy, Quixote.
Cái đống rác rưởi này à? Thật phi thường!
Trông như thắt lưng của Teresa ấy.
Nếu tôi không lầm, thứ quý giá tuyệt vời này
không kém gì so với Esplandiana -
bộ giáp của hiệp sĩ Esplandian thần thoại.
Có vẻ như cái gì anh cũng biết, Quixote nhỉ.
Tất cả đều có trong sách.
Xin hãy xem đây là một cử chỉ thể hiện sự tận tụy của Hiệp sĩ Carrasco
đối với Quixote đáng quý của chúng ta. Vậy còn tôi thì sao, hả?
Chẳng có gì! Chẳng có gì cho tôi!
Nhanh nào.
Chúng ta không thể thế này mãi được.
Trả tiền cho tôi rồi chúng ta huề. Dĩ nhiên là tôi sẽ...
Ngay khi chúng ta trở lại Barcelona.
Ôi làm ơn, không phải thế nữa chứ!
Tôi đã nói là sẽ không trở lại đó mà, phải không?
Ý tôi là, anh muốn gì?
Muốn tôi theo trong một chuyến phiêu lưu điên khùng
để rồi lại bị xem là thằng ngốc à?
Ồ, nhưng chúng ta sẽ cho thế giới thấy làm cách nào để sống một cuộc sống khác thường.
Thôi quên đi! Vậy đó là "ừ" hả?
Xem chúng kia.
Chúng háo hức lắm rồi. Tránh ra.
Giữa danh dự và tiền bạc, tiền bạc là trên hết. Anh có theo anh ta không?
Không phải tôi nói rõ rồi sao?
Đi nào! Không!
Bạn tôi ơi, một hiệp sĩ lang thang
không phải là người chỉ làm những gì thế giới mong đợi - không phải.
Anh ấy phải sống theo những gì trái tim mách bảo.
No comments yet. Be the first to leave one.