The first 200 lines.
Con rùa nhỏ như huynh không hiểu được đâu.
Cô nói cái gì?
Ta nói sau này ta sẽ làm nương tử của rồng,
huynh cho ta mượn tiền, chắc chắn sẽ không chịu thiệt đâu.
Ăn nói hồ đồ.
Lúc chào đời có rồng xuất hiện thì cô sẽ gả cho con rồng đó sao?
Vậy thế gian sẽ có biết bao nữ nhân làm nương tử của rồng chứ?
Lời của cô quá là nực cười.
Còn nữa, sao cô chắc chắn cô sẽ gả cho con rồng đen đó?
Ninh Tu Duệ,
đây là lần đầu tiên huynh nói với ta nhiều lời như thế.
Còn nữa,
huynh nổi giận cái gì chứ?
Chỉ là ta cảm thấy lời của cô quá hoang đường.
Nếu còn không đi thì đừng về nữa.
Cô muốn làm gì?
Ninh Tu Duệ.
Ta biết,
ta có vảy ngược, ta rất đặc biệt với huynh.
Thế nên sau này chuyện vảy ngược cứ giao hết cho ta.
Còn huynh cứ giao bí mật của huynh cho ta.
Được không?
Tất nhiên, ta biết ta hy sinh nhiều như thế,
huynh cũng không cần áy náy đâu.
Sau này chuyện của cha ta giao hết cho huynh đấy.
Ta tin huynh.
Chúng ta cùng cố gắng.
Cố lên.
Sao cô ta có thể nói lời làm khó người khác một cách chân thành như thế?
Tô Âm Âm.
Ta chưa đồng ý gì với cô hết đâu.
Tới xem đi nào.
Tới xem đi nào.
Vâng, đa tạ khách quan.
"Long Tộc Quái Đàm" mới ra mắt.
"Long Tộc Quái Đàm" mới ra mắt.
"Long Tộc Quái Đàm" mới ra mắt.
Khách quan.
Mời ngài xem, toàn sách mới đấy.
Mời ngài xem, toàn sách mới đấy.
Điều tra vụ án Tô Bân Quyền thế nào rồi?
Nghe nói sau vụ việc, nhân chứng của Tư lễ giám là thái giám Gia Lại
đã biến mất như bốc hơi khỏi thế gian.
Người ta đồn là do Tô Bân Quyền giết người diệt khẩu trước.
Ta hiểu Tô Bân Quyền.
Chắc không liên quan đến ông ấy.
Đi điều tra xem gần đây Gia Lại đã đi những đâu,
tiếp xúc với những ai.
Vâng, đại nhân.
Ninh Tu Duệ, Ninh Tu Duệ.
Đi ra từ cửa phụ.
Huynh đang ngồi đây vẽ tranh à.
Vẽ tranh mệt mỏi đầu óc lắm.
Nào, để ta rót trà cho huynh.
Đây là bộ ấm sưu tầm duy nhất của Bạch Dao triều Lý.
Không sao, không sao đâu.
Huynh xem, bộ ấm trà này cũ thế rồi.
Ta thấy tiền sảnh nhà huynh còn nhiều lắm.
Hay hôm nào
ta phân loại vứt bớt giúp huynh nhé?
Không cần.
Cô đi nghỉ đi.
Huynh đừng làm căng như thế.
Trong phủ huynh lạnh lẽo thế này,
ta sợ huynh vẽ tranh một mình sẽ thấy sợ.
Vậy đi, huynh cứ việc vẽ,
ta sẽ sắp xếp những thứ khác.
Đống sách cổ điển tịch của huynh xem xong nên cất đi.
Nào, nào, để ta dọn dẹp giúp huynh.
Huynh cứ ngồi đó.
Xin lỗi nhé.
Hôm nào vào được Tô Phủ,
huynh cứ vào chọn mấy món huynh thích.
Nếu huynh không thích cái nào
ta sẽ mua cái mới cho huynh.
Đắt mấy cũng được.
Để ta rót trà cho huynh.
Huynh đừng giận nữa.
Bớt giận đi.
Đừng cử động.
Đừng làm gì hết.
Cầu xin cô.
Ra khỏi thư phòng của ta.
Thế này thì ra kiểu gì?
Ninh Tu Duệ.
Thực ra hôm nay ta tới
vì có một việc nhỏ xíu muốn nhờ huynh.
Cô còn việc gì?
Huynh xem,
huynh biết những thứ dưới biển như thế,
huynh có cách nào
chuyển lời đến rồng đen khổng lồ giúp ta không?
Tô Âm Âm.
Cô đừng được voi đòi tiên.
Mau đi ra.
Được, biết rồi.
Khách quan, có gì cần viết thay không ạ?
Ngươi đến nơi này, xem giúp xem bà lão nhà này có sống yên ổn không.
Mua cho bà ấy chút đồ ăn.
Được, được, được.
Được.
Người đâu rồi?
Để hắn chạy mất rồi.
Đám vừa nãy là kẻ nào?
Ngươi theo ta về báo cáo,
để kẻ dưới tiếp tục điều tra.
Mạc công tử.
Thái giám của Nội vụ tư cùng bảo quản cống phẩm với Tô Bân Quyền hôm ấy
đã xử lý sao rồi?
Công tử yên tâm.
Ta đã sắp xếp hắn ở chợ vàng thau lẫn lộn,
trong đó có tai mắt của chúng ta ở khắp nơi.
Muốn bay cũng không bay nổi.
Có điều...
Có điều sao?
Nói mau.
Mấy hôm nay hình như có một vài kẻ khác
âm thầm hỏi thăm về tên thái giám mất tích này.
Quả nhiên,
như cha ta đã nói
có kẻ thấy Tô Bân Quyền gặp nạn
ngồi không yên rồi.
Đi.
Tăng thêm nhân lực
điều tra rõ cho ta xem rốt cuộc kẻ nào phái đám người đó tới.
Vâng.
Còn nữa,
trông kĩ tên thái giám Nội tư vụ đó,
Công tử yên tâm,
ta đang coi chặt chẽ rồi.
Bà cụ nhà hắn
đã được ta chăm sóc lâu rồi.
Có bà ta trong tay chúng ta,
tên thái giám đó chúng ta bảo gì hắn phải nghe nấy.
Dù có bị bắt
hắn thành nhân chứng hay mồi nhử
còn chưa chắc đâu.
Vậy thì tốt.
Phải rồi.
Âm Âm...
Sao rồi?
Tai mắt báo rằng
Tô Âm Âm ra vào Ninh Phủ hàng ngày.
Có lẽ được Ninh Phủ cho ở nhờ.
Đi theo dõi Âm Âm sát sao cho ta.
Có tình hình gì
phải báo ngay cho ta.
Được, Mạc công tử.
Âm Âm.
Tại sao sau cùng muội vẫn đến Ninh Phủ?
Báo.
Báo.
Hoàng thượng, có tin của thái tử rồi.
Nói mau.
Lần trước lúc chúng thuộc hạ vây bắt thái tử...
À không, không phải.
Lúc chúng thuộc hạ mời thái tử trở về,
thái tử được cứu bởi một cô gái trẻ có thân thủ mạnh mẽ.
Sau đó cô ấy đánh người của chúng thuộc hạ chạy hết.
Nhưng sau đó...
Ngươi nói vào chuyện chính đi.
Chúng thuộc hạ đã tìm được nơi ở của thái tử.
Ở đâu?
- Ở ngay... - Ký Nhi ở chỗ ta.
Các ngươi lui hết đi.
Vâng.
Thầy.
Lần nào người có việc cũng không nói trước với ta,
khiến ta bối rối quá.
Dạo này trong phủ bận rộn,
chuyện của Ký Nhi tạm thời bị trì hoãn.
Bận rộn?
Trước giờ đại học sĩ ít giao du với bên ngoài,
chẳng ai dám quấy rầy.
Tại sao lại bận rộn vậy?
Gần đây có cho một người ở nhờ.
Ngoài Ký Nhi, thầy còn cho người khác ở nhờ?
Động lòng trắc ẩn nhất thời thôi.
Lần này thầy tới không chỉ để nói với ta chuyện của Ký Nhi đâu nhỉ?
Vụ án Tô Bân Quyền gây xôn xao cả thành.
Ngài nghĩ sao?
Tô Bân Quyền rất bảo thủ,
vụ này không phải do ông ta làm.
Nhưng,
từ khi ta có ký ức đến nay
chưa bao giờ thấy thầy hỏi về chuyện trong triều.
Sao hôm nay người lại chủ động hỏi ta về Tô Bân Quyền?
Lẽ nào người mà thầy thu nhận là gia quyến Tô gia?
Họ nhờ thầy giúp?
Hoang đường.
Chưa bao giờ ta hứa với nữ tử chuyện gì cả.
Vậy là người mượn cơ hội này báo thù nữ tử Tô gia đó.
Sao ta có thể là kẻ giậu đổ bìm leo như thế?
Thầy.
Ánh mắt người đã nói cho ta biết đáp án.
Hiểu rồi.
Ngài.
Ông chủ.
Tô tiểu thư.
Trời nóng thế này mà còn che kỹ thế?
No comments yet. Be the first to leave one.