The first 200 lines.
Xin hành khách chú ý!
Đoàn tàu phải dừng lại do tai nạn trên đường.
Như mọi người thấy, chúng ta đã đi được nửa đường vào trạm.
Giờ cửa sẽ mở để mọi người có thể ra ngoài.
Xin vui lòng làm theo hướng dẫn.
Được rồi!
Hãy đi qua hai toa để tới nhà ga.
Có chuyện gì thế?
Một người đàn ông đã nhảy vào phía trước đoàn tàu.
Khi tới được sân ga, mọi người hãy rời đi ngay lập tức.
Đừng nhìn xuống đường ray. Người đó bị nghiến làm đôi rồi.
Đi nào, nhanh lên.
Hãy di chuyển. Đi nào.
BÀI LUẬN
Dịch bởi lethao
Đi nào!
Xin hãy đi theo một hàng.
Đi thôi nào. Đừng nhìn xuống đó.
Không có gì để nhìn đâu. Đi ra. Đường đó.
Một người đàn ông đã nhảy xuống đường ray.
Đúng, đường đó. Không được nhìn.
Đừng nhìn!
Đừng chạm vào cái gì!
Xin lỗi vì sự bất tiện. Cảm ơn.
Làm ơn đi ra đi. Chẳng có gì để nhìn đâu.
Đi tiếp đi. Không nên tò mò như vậy.
Để tôi qua nào.
Thôi nào, không được vào. Di chuyển tiếp đi.
Đi tiếp đi. Đủ rồi đấy.
Trường Truyền Thông Đại Chúng. Tháng 11 năm 1995.
- Mới chỉ là đề cương thôi ạ. - Đúng, nhưng thầy thích cách tiếp cận.
Đây là một chủ đề rất nhạy cảm.
Cho những kẻ có sở thích kỳ quái.
Nhưng quan điểm của em rất khách quan.
Cảm ơn thầy.
Được rồi.
Gặp em ở lớp sau.
Còn điều này nữa...
...ở phần 7...
"Bạo lực thính thị."
Em đang tìm thêm tài liệu.
Loại tài liệu gì?
Những hình ảnh chưa từng được phát trên ti vi vì quá bạo lực.
Thầy có quyền tiếp cận khu vực lưu trữ trong thư viện.
Có thể thầy sẽ giúp em tìm được thứ gì đó thú vị.
Em thấy nó thú vị sao?
Về mặt sở thích thì không. Nhưng nó sẽ có ích cho luận văn của em.
- Những hình ảnh bạo lực... - Càng bạo lực càng tốt.
Thật là ngại nếu yêu cầu những đoạn phim kiểu đó.
Họ sẽ nghĩ đầu óc thầy có vấn đề mất.
Thầy không thể hứa trước gì đâu.
- Ngày mai hãy đến gặp thầy. - Cảm ơn thầy.
Được rồi, hẹn gặp các em vào tuần tới, và nhớ đến rạp chiếu phim nhé.
Xin chào.
Chema phải không?
Tôi là Angela.
Tuyệt!
Tôi có thể nhờ anh một việc không?
Nghe nói anh thích phim bạo lực và có hẳn một bộ sưu tập.
Loại gì?
Anh biết đấy, máu me, khiêu dâm,...
Cô nghe nhầm rồi. Mà tôi cũng sẽ không cho cô động vào đồ của tôi đâu.
Nếu muốn tìm cảm hứng thì đến mấy cửa hàng chuyên về sex ấy.
Nó là cho bài luận của tôi, về bạo lực thính thị.
Xem thử Chuột Mickey đi.
Cô muốn xem mấy cuốn băng đó?
Thế anh có không?
Cô muốn hay không?
Kiểu sinh viên như cô chỉ giỏi ba hoa về việc làm phim.
Chứ chả biết gì về phim ảnh cả.
Vậy anh biết được gì?
Chính là thứ tôi có ở đây.
Những kẻ đạo đức giả chê phim của tôi là rác rưởi,...
...nhưng thực ra chúng muốn xem đến chết đi được ấy.
Tôi chỉ vì bài luận thôi. Chứ tôi chả hứng thú gì với phim của...
Này!
Vào đi.
Muốn ăn gì không?
Không, cảm ơn.
Được, thẳng vào vấn đề chính luôn.
Đừng nói tôi không cảnh báo trước.
Bộ anh ở với bọn trộm hả?
Tôi ở một mình.
- Bố mẹ anh thì sao? - Họ không sống ở Madrid.
Ngôi nhà này thuộc về bà tôi. Bà đã mất năm ngoái.
Đừng có động vào cái gì.
Không ai được phép vào đây cả. Cô may mắn đấy.
Vậy sao anh để tôi vào?
Vì cô xinh.
- Cảm ơn. - Cô có khí chất đấy.
Cứ ngồi tự nhiên.
Vậy... Cô muốn xem cái gì?
Thế anh có những gì?
Tất cả các loại băng khiêu dâm...
...nhẹ nhàng, mạnh bạo, kiểu Châu Á. Chọn đi.
Toàn hàng khủng đấy.
Tôi không thực sự hứng thú với phim khiêu dâm.
Chúng rất dễ kiếm. Nên nếu anh chỉ có thế...
Vậy là cô muốn phim hành động? Được thôi.
Tôi cần những đoạn phim bạo lực.
Phim bạo lực. Quá tuyệt. Cô sẽ sợ chết khiếp cho coi.
Phim gì đấy?
"Máu Tươi." Một bộ phim đẹp đẽ có tính giáo dục cao.
Họ đang làm gì vậy?
Đang lấy óc của anh ta chứ sao nữa.
Chúa ơi!
Chính cô muốn xem mà. Đừng có nôn ra đấy.
Những gì cô đang xem đều là thật.
Hành hình, đánh đập, treo cổ,...
Hàng khủng đấy!
- Xin chào. - Xin chào, ông Figueroa.
Tôi muốn nhờ anh cái này. Tôi cần tìm một phim của Tiệp Khắc.
Nhưng tôi không nhớ tên nó. Tôi có thể vào tìm được không?
- Ông muốn vào trong kho à? - Tôi biết việc này trái quy định, nhưng...
Đi theo tôi.
Thật kỳ lạ.
Chẳng bao giờ có ai vào đây.
- Nhưng ông là người thứ hai của hôm nay đó. - Vậy ư?
Một giáo sư khác cũng vừa vào. Ông ấy hay đến đây lắm.
Giáo sư!
Ông ấy không nghe thấy tôi.
Đây, cứ tìm theo từng mục. Ông ở lại nhé, tôi đi ra đây.
Không phải ta nên chờ người kia xong việc à?
Tôi không nghĩ ông ấy sẽ thấy phiền đâu.
- Thế ông có phiền không? - Tất nhiên là không.
Ở đây rất rộng.
Các ông sẽ không chạm mặt nhau đâu.
Chào ông.
Xin chào!
"Băng khiêu dâm và các thể loại khác: Giá 5H."
Kinh khủng quá!
Thực sự có người thích xem thể loại phim này ư?
Như cô chẳng hạn.
Tôi thì khác. Tôi không thấy nó hay tí nào.
Thật kinh tởm.
Anh đã từng thấy ai bị giết chưa?
Cái này thì sao?
Không phải trên tivi, ở ngoài đời thật cơ.
Đây là thật. Cô còn muốn gì nữa?
Anh không hiểu ý tôi.
Tôi chưa bao giờ thấy ai bị giết cả.
Ông Figueroa, tôi sắp phải đóng cửa rồi.
Xin chào!
Hết rồi đó.
- Chào. - Chào mọt sách.
- Anh có thấy thầy Figueroa không? - Cô thích đàn ông lớn tuổi hả?
Giáo sư?
Tìm thấy ông ấy chưa?
Chưa.
Ông ấy không đến lớp.
Cô cũng thế. Cô đã đi đâu vậy?
Đừng để ý. Tôi đi đây.
Anh nghĩ một bộ phim có thể giết người không?
Một cơn đau tim, hay gì đó do thứ họ nhìn thấy gây ra.
Cô lại nghĩ gì nữa? Hôm qua chưa đủ sao?
Cô là kẻ thích hành xác à?
Vậy chắc cô sẽ thích ngủ với tôi đấy.
Tôi sẽ trả tiền.
- Chúng ta đi nào. Sena! - Đây ạ.
- Con chắc là không muốn đi chứ? - Con phải làm luận văn.
Chị sẽ cần quần áo của em đấy.
Nào. Đi thôi.
Đừng vất vả quá nhé.
- Mẹ ơi! - Gì thế?
- Cuốn băng này có gì vậy? - Băng nào?
Ở trong đầu băng này. Tối qua mẹ xem nó hả?
Không. Thử tua lại xem nào.
- Này! - Cuộn băng này là của chị.
- Em xem được không? - Nó dành cho bài luận. Chán lắm.
Sao chị biết được?
Không.
Em chắc chắn nó không phải phim tài liệu.
Yên lặng.
Cả lớp yên lặng nào.
Xin chào mọi người.
Thầy chắc tất cả các em đã nghe tin buồn.
Giáo sư Figueroa đã mất vào Thứ Ba.
Ông ấy được tìm thấy trong một phòng máy chiếu.
Có vẻ ông ấy đã lên cơn hen suyễn khi đang xem phim.
Cá chắc là phim của Tây Ban Nha.
Anh xem phim đó rồi à?
Không ạ.
Ai đó đã lấy nó đi rồi.
Tên thầy là Castro.
Jorge Castro.
Thầy là giáo sư bộ môn Tâm Lý Thính Thị.
Vài em trong lớp hẳn là đã biết về thầy.
Thầy sẽ thay thế giáo sư Figueroa từ bây giờ.
Thầy biết chương trình học.
Nên ta sẽ tiếp tục học như bình thường.
Thầy mới nhớ ra...
Đâu rồi nhỉ?
Angela Marquez?
Thầy chắc giáo sư Figueroa là người hướng dẫn luận văn cho em.
Thầy rất vui lòng được tiếp quản.
Chúng ta sẽ nói chuyện khi nào em muốn. Được chứ?
- Anh nhầm rồi. - Tôi không nhầm.
Cô phát hiện ông ấy đã chết và lấy đi cuốn băng.
- Tôi không làm vậy! - Là cô ta! Chính cô ta lấy cuộn băng!
- Sao tôi phải đưa nó cho anh chứ? - Vì tôi đã cho cô xem băng của tôi.
No comments yet. Be the first to leave one.