The first 89 lines.
Câu đó là gì ấy nhỉ? Nóng như cái lò?
Tất cả vì lợi ích tốt đẹp hơn thôi, bạn tôi.
Cái gì đây?
Đưa tôi xem.
Nó có vẻ đã xuất hiện trước thời của "Proconsul africanus".
Đây có thể là khám phá vĩ đại nhất lịch sử loài người.
Loài người!
Chuyện gì vậy?
Tập 1x14 === The Brave and the Bold (1) === --- Can đảm can trường (P.1) ---
Và thế là, tôi bị dồn vào góc.
Solomon Grundy nghĩ rằng hắn ăn được tôi, nhưng không hề, biết vì sao không?
Bởi vì tôi là Flash...
- người đàn ông nhanh nhất thế giới. - "Người đàn ông nhanh nhất thế giới".
- Anh đã nói câu đó rồi. - Thật sao?
Và rồi, Grundy cố gắng bắt lấy tôi, và--
Cảm phiền các cô nhé?
Anh không sao chứ, anh bạn?
Hắn điên rồi! Khiến tôi mất lái! Ai đó phải ngăn hắn lại đi.
Dĩ nhiên rồi.
Khi khác nhé, các quý cô.
Vậy mà cậu không muốn cho anh ta số của tớ.
Xin lỗi nhé!
Đủ rồi, tấp vào lề mau.
Này!
- Đánh rơi gì sao? - Tôi đang lo được mà.
- Tôi có thể thấy. - Anh làm gì ở đây?
Phản hồi một cuộc gọi 9-1-1.
Có kẻ đã đánh cắp một lượng lớn đồng vị hạt nhân.
Hèn gì chúng vội vàng như thế.
Tôi đang ở đâu?
Ông đã cướp một chiếc xe tải và lái nó bay khỏi cây cầu.
- Nói vậy có gợi nhớ gì không? - Cái gì cơ?
Xem căn cước nào.
Giáo sư Arthur Chin và tiến sĩ Mark Stevens.
Cả hai đều làm việc ở trung tâm nghiên cứu River Bluffs,
nơi mà những đồng vị bị đánh cắp.
Vậy mà tôi thấy có lỗi khi ăn trộm đồ kẹp giấy trên Watchtower đấy.
Để xem chúng ta có thể làm rõ việc này không.
Tôi rất tiếc. Tôi không thể lý giải hành vi của họ.
Cả hai người họ đều là những bậc đáng kính trong ngành.
Họ chắc chắn không thể nào là những kẻ cướp vũ trang.
Cơ mà, họ cũng đang bị khá áp lực phải hoàn thành dự án hiện tại.
Có khả năng họ chỉ đơn giản muốn "giải tỏa" một chút.
Giá như tôi có thể giúp anh, nhưng nói thật, toàn bộ chuyện này có vẻ...
phi lý.
- Họ đang làm nghiên cứu gì? - Đó là thông tin tuyệt mật.
Ăn không?
Này!
"KHÔNG CHO THÚ ĂN"
Giờ xin thứ lỗi, tôi cũng có việc phải làm.
Anh có nhanh lên được không?
Chúng ta lẽ ra phải tiến hành tra khảo chứ.
Có thể thứ lỗi cho tốc độ trao đổi chất siêu nhiên của tôi?
Với lại, chỉ là ít bánh vặt thôi mà.
Chuyện gì nữa đây?
Mau tránh đường!
Có một con khỉ đột xổng chuồng.
Tránh đường!
- Để tôi lo. - Khoan! Tôi sẽ đi...với anh.
Trả tiền cho đống đó đi đã.
Nó kia rồi!
Đỉnh.
Được rồi, coi chừng nó đấy. Coi chừng.
Bắn!
Này!
Chặn nó lại.
Bảo hiểm của tôi không chi trả cho một người lái thứ hai.
Đây đúng là điều không phải ngày nào cũng được thấy.
Tận hưởng nhỉ, pháp sư Trung Hoa?
Bình tĩnh, anh bạn.
Bọn tao sẽ đưa mày trở lại chuồng trước khi mày kịp nhận thức được.
Bỏ những ngón tay dơ bẩn đó khỏi người ta, con người hôi thúi.
Mày nói cái--?
Này, dậy đi.
Mau lên. Cậu đang nằm chỗ tôi đấy.
Tôi đang ở đâu?
Mấy gã Justice League đao búa các người nghĩ có thể thích làm gì thì làm.
Không phải ở thành phố của tôi.
Nhưng--
Đi nào, đỏ. Cậu phải giải trình nhiều đấy.
Ngồi đi.
Này, bình tĩnh nào. Tôi đã làm gì?
Đây là đoạn băng an ninh mà cảnh sát đã thu giữ.
Thấy không?
Những đồng vị từ vụ cướp mà cậu và Green Lantern đã ngăn chặn?
Xem đi.
Tôi không hiểu.
Quá nhanh đối với cậu à? Thử xem chậm lại nhé.
Có nhận ra ai chưa?
No comments yet. Be the first to leave one.