The first 200 lines.
- Con trai tôi cũng bị bỏ tù. - Nó nói con ông chết
vì một cơn đau tim. - Họ đang giấu tôi
điều gì đó. - Đứa trẻ đó?
Nó không đứng lên và lao vào đánh nhau mà không có lí do chính đáng.
Anh không biết anh đang nói cái gì đâu.
- Lũ bảo vệ bị mua chuộc có phải không? - Không! Chỉ là thằng bé đó chết thôi.
Tôi muốn Mike từ chối vụ kiện.
Cậu đang bảo tớ thất hứa
vì khách hàng bắt nạt cậu?
Đó là một vụ bào chữa miễn phí. Cậu ta có thể từ chối.
Nếu tôi giao việc cho cô, thì cô thực hiện.
Từ khi vào đây, tôi đã phải chịu đựng các cư xử tồi tệ của Louis.
Và giờ cô đang yêu cầu tôi phí thời gian
và khả năng cho mấy việc như thế này.
Chúng ta không thể để cậu tạo ra tiền lệ
để các khách hàng của Alex có thể áp đặt chúng ta.
Lí do duy nhất ông thấy bị chọc giận
là thằng bẹn kim ngân của ông vì tôi mà hủy lịch ăn trưa với ông.
Tớ không thể để bọn chúng chối bỏ trách nhiệm
nên đã giao lại cho một luật sư tớ biết
đủ quan tâm để làm đến cùng vụ này.
Nếu văn phòng của chúng ta còn liên quan đến vụ kiện,
thì chúng ta sẽ mất một khách hàng nhớn. - Em không làm vụ đó nữa.
Vậy thì chú sẽ phải có cam kết bằng văn bản và gửi nó
cho khách hàng của Alex.
Tôi đang tự hỏi. Cô đã làm lại
công việc mà Rachel giao phó chưa?
Vẫn chưa.
Tôi còn rất nhiều việc. - Cô bị đuổi.
Anh sẽ là loại phù rể thế nào
nếu không mời chú tổ chức "hạ chầy" ở đây?
Loại người không ra người ngợm không ra ngợm, đm, là anh hỏi em nhé.
- Chúc mừng chú. - Harvey, cám ơn anh.
Con chắc nó không có nhà chứ?
Bố ghét phải đi vào để chứng kiến một thằng FA
đang vui đùa với doll.
Con không nghĩ Harvey lại thích sexdoll.
Rachel, ôi Chúa ơi.
Bố không muốn nghĩ đến một thằng FA thích làm gì với doll.
Thế...
Bố nghĩ gì?
Cũng được!
Nếu con là... một thằng FA 50 tuổi đầu
và thích doll hơn phụ nữ.
Không, không, không, không. Bố làm cái gì thế?
Đừng vào tủ lạnh của anh ta! Rachel.
Một người đưa cho con những chiếc chìa khóa của anh ta. Tin bố đi.
Nó biết chúng ta sẽ sử dụng nhà của nó.
Cho nên cơ bản là bố đến đây để xem anh ta ăn gì
và nói một từ "không" với việc tổ chức lễ cưới ở đây.
Tất nhiên là một từ "không" rồi. Nhưng thực ra là...
Tại sao chúng ta lại bàn về nơi tổ chức
khi con thậm chí chưa chọn ngày cưới?
Chúng ta sẽ bàn đến việc đó.
Ờ hớ. Giống như con...
đã bàn đến việc thông báo cho mọi người à?
- Sao? - Mẹ con nói
bà ấy đã thuê thợ ảnh,
nhưng con hủy. Tương tự như với bọn thợ trang trí hoa.
Có chuyện gì thế? - Không có gì cả.
Cả con và Mike thực sự bận
với công việc trong lúc này.
Rachel. chính nó đấy.
Nếu con không thể tập trung vào đám cưới,
con sẽ chuyên tâm giành thời gian thế nào
cho hôn nhân?
Giờ đó là lí do bố đến đây phải không?
Để cho con lời khuyên ngọt ngào như vậy.
À, thì, và để cho thằng Harvey Specter kiêu ngạo biết
bố ngồi chậu xí của nó mà cứ ngỡ đang thi bằng lái.
Bố...đừng làm thế.
Con biết làm sao
để khiến bố cụt hứng không hả?
Ôi trời.
Cậu, Stephani đâu rồi?
- Cô ấy không có ở đây. - Ý cậu là gì,
không có ở đây là sao? Tôi vừa nói chuyện điện thoại
với một khách hàng xong, và cô ta chưa gửi đơn đề nghị bác bỏ vụ kiện cho họ.
- Đó là vì tôi đuổi cô ta rồi. - Cô cái gì?!
Cô ta là nhân viên năm thứ tư thông minh nhất của chúng ta!
Cô ta cũng không chịu nghe lời, và tôi đã ra quyết định.
Tôi không quan tâm cô đã quyết định gì.
Cô ta đang làm cùng tôi vụ Delta Securities,
và tôi cần cô ta quay trở lại. - Được rồi, Louis,
tôi sẽ không gọi cô ta trở lại đâu.
Thông điệp gì sẽ được gửi đi
cho các nhân viên khác? - Tốt hơn thông điệp
mà họ nhận được lúc này là cái văn phòng này
hài vcl. - Louis, ông phải bình tĩnh
lại ngay trước khi việc này trở nên lệch lạc,
vì lí do không phải là Stephanie.
Lí do là con Mẫn và sự thật là ông
vẫn còn nhớ nó. - Chả có liên quan gì
đến Mẫn cả. Nó là việc thằng Harvey
đang hủy hoại cái văn phòng này.
Thế chính xác thì anh ta đã hủy hoại như thế nào?
Để tôi nói nhanh cho vuông nhé. Tôi hận nó.
Mike bực nó. Và lần trước gặp cô,
cô cũng tức giận với nó. Cho nên thay vì nói với tôi
cô sẽ không gọi Stephanie trở lại,
sao cô không nói với Thượng đế toàn năng
là nếu nó không cẩn thận,
thì nó chẳng còn cái đầu buồj gì để quản lí nữa!
- Chào chú. - Harvey, em bận vl anh ạ,
cho nên nếu anh đến để lải nhải linh tinh...
Anh qua đưa chú cái này.
- Gì thế? - Lời cám ơn của anh.
- Vì cái gì? - Đm, lại còn giả vờ.
Harvey, em từ chối vụ kiện vì anh yêu cầu.
Anh không cần phải đưa thứ gì cho em để cảm ơn.
Không ai bảo chú cách lịch sự à?
Mở tài liệu ra.
Một vụ miễn phí.
Anh suy tính thấy chú sẽ không hoàn toàn tuân thủ
thỏa thuận một-đổi-một trong thời gian này, nên đó chỉ là sự công bằng thôi.
Thêm nữa, anh không muốn em kiện anh
vì vi phạm thảo thuận của chúng ta. Đéo hay ho gì
khi thằng Robin chạy theo đòi thông đít Batman vì nó vi phạm hợp đồng.
Nghiêm túc đấy Mike, anh biết chú đã khó chịu thế nào,
và anh không muốn thằng đệ anh với thằng bẹn anh
lại hận thù nhau. - Em không có vấn đề gì
với thằng bạn vàng của anh cả, Harvey. - Chắc không?
Em thề.
- Đm thề chứ? - Thật. Em thề.
- Hoàn toàn không vấn đề gì? - Anh nên "lượn' được rồi.
Để tôi đoán.
Cô thấy buồn khi ở vị trí C.O.O, cô nhớ tôi,
và cô muốn quay lại làm việc trên bàn tôi.
Tôi không bao giờ muốn quay lại làm việc trên bàn anh, Harvey,
tôi vào để nói
là thời gian toẹt vời của anh với tư cách người đứng đầu kết cmn thúc rồi!
Có phải là tôi không kêu gọi bỏ phiếu
sau khi cô hạ thấp tôi trong cuộc họp đó không?
Tôi sẽ quên chuyện đó
vì anh cần phải hiểu ngay lúc này
mọi người đang điên với anh. - Thư giãn đi Donna.
Tôi lo xong chuyện thằng Mike rồi. - Mừng cho anh.
Mình anh quyết thay cho cả ba người. - Có thể cô không biết,
nhưng điều đó đủ để đưa cô nhập hội với chúng tôi đấy.
Anh biết không Harvey, thay vì tỏ ra kiêu ngạo,
anh có thể tìm ra cách để tất cả chúng ta đều thấy hạnh phúc.
Bắt đầu với con số hai của anh. - Thế là sao?
Nghĩa lúc này Louis đang lên cơn.
Anh đổ thêm dầu vào lửa, và nếu anh hỏi tôi
chọn ai trong hai người làm quản lí ngay lúc này,
thì tôi sẽ chọ Alex Williams.
- Donna-- - Nghe tôi này, Harvey.
Nếu để tôi làm C.O.O.
không phải là động thái
khiến tôi thấy thoải mái,
thì anh nên chú ý tới mọi người,
nghe xem họ đang nói gì,
và nhận ra anh sắp có biến cmnr.
By con_soi_tinh sync by XiuLong
Sub không giành cho web dùng chùa và thanh niên nghiêm túc!
Chào cậu.
Chào bà.
Nghỉ việc thích hợp với bà đấy.
- Tôi đâu có nghỉ việc. - Nhìn bà như đã nghỉ việc.
- Trông tôi thoải mái. Khác nhau đấy.
Nào Harvey, có chuyện gì thế?
Lần trước cậu bay tới Chicago
thằng Michael vẫn đang có "biến".
Tôi đang gặp phải một tình huống ở văn phòng.
Ô, việc đầu tiên để làm khi gặp rắc rối
là thừa nhận với bản thân là đã làm gì để rơi vào hoàn cảnh đó.
Bà nghĩ tôi đã làm gì?
Tôi đã có giao kèo với thằng Mike để nó trở lại làm việc.
Tôi để Donna trở thành thành viên mà không cân nhắc kĩ.
Tôi lại thuê một người trái ngược với mong muốn của Louis.
Tất cả những chuyện đó xung đột với nhau
trong cái thứ gọi là " Mọi người muốn "thông" thằng Harvey"
Ô, ít nhất thì cũng không phải là
"mọi người muốn "thông" Jessica". - Lời khuyên đấy?
Không. Không.
Harvey, lời khuyên của tôi là mang một đống công việc mới
cho người ít nhất có khả năng quên bất cứ việc gì.
- Louis. - Luôn là vậy.
Tôi không thể bịa ra chuyện đó suốt đêm.
Harvey, anh còn nhớ
khi chúng ta cướp bọn Trotter Systems từ Zane không?
Đm bà đùa tôi à. Chuyện đó đã được lên kế hoạch từ trước.
Tôi "cầy" như chó để có được Trotter.
Cậu đã rất chăm chỉ. Và cậu cũng hoàn toàn quên mất rằng
cậu cũng tức giận với tôi vì mấy cái thứ cứt đái
mà cả tôi với cậu đéo ai nhớ.
- Chiếu tướng. - Hết cờ.
Giờ "đi chợ" đi vì tôi đang chết đói đây.
Chính xác là từ khi nào bà nghĩ
tôi sẽ không đến tìm bà vì mấy chuyện vớ vẩn này nữa?
Harvey, sự thật là,
cậu không cần phải đế tìm tôi nữa.
Cậu chỉ đến gặp tôi vì nhớ tôi thôi.
Hey, em bảo cái này.
Uh, nhưng anh chỉ có vài phút thôi đấy.
Anh có phiên tòa.
Sáng nay em với bố đã đến căn hộ của anh Harvey.
Đừng nói là, ông ấy chém nới ở của một thằng FA
không có "cửa" để cục cưng của ổng
tổ chức ngày lễ trọng đại nhất trong đời nó đấy chứ.
No comments yet. Be the first to leave one.