The first 200 lines.
Dịch phụ đề: AnanVinh
XIN MỘT NỤ HÔN
Xin lỗi.
Quanh đây, tôi có thể tìm taxi ở đâu?
Để xem... quanh đây?
Không, tôi không biết.
Không quan trọng. Tôi sẽ đón một chiếc. Cảm ơn.
Xin lỗi.
Cô đang đi đâu?
Đến khách sạn Dobrée gần tòa thị chính.
Cô chỉ là khách ghé thăm thôi sao?
Vâng, tôi sống ở Paris.
- Cô có đến Nantes thường xuyên không? - Không, đây là lần đầu tiên.
Vì công việc kinh doanh?
Vâng, tôi thiết kế tấm phủ đồ nội thất.
Tôi thường làm việc ở nhà nhưng đôi khi phải gặp nhà cung cấp mới.
Xin lỗi, cánh cửa đó không mở được từ bên trong.
Cảm ơn anh rất nhiều.
Khi nào cô quay lại Paris? - Ngày mai.
Gặp lại anh sau nhé.
Tận hưởng kỳ nghỉ của cô.
Thứ lỗi cho tôi.
Tôi thậm chí còn chưa tự giới thiệu. Tôi là Gabriel.
Tôi là Emily.
Cảm ơn.
Cảm ơn vì buổi tối hôm nay, vì cuộc trò chuyện của chúng ta...
vì đã cho tôi quá giang, vì rượu ngon...
vì hóa đơn mà anh đã trả sau lưng tôi.
Và vì đã cho tôi một kỷ niệm đẹp về Nantes.
Tôi có thể...
tôi muốn cho cô một kỷ niệm cuối cùng.
Xin lỗi.
Anh không cần phải xin lỗi.
Tôi không trách anh. Tôi phải thừa nhận...
tôi cảm thấy hãnh diện.
Tôi nghĩ anh cũng hấp dẫn, nhưng...
Nhưng?
Chúng ta tốt nhất là không nên.
Cô đang ở trong một mối quan hệ?
Vâng.
Nghe này, tôi muốn thành thật với cô.
Tôi cũng đang sống cùng với ai đó.
Nụ hôn tôi muốn trao chỉ là...
nụ hôn tạm biệt. Một nụ hôn có ý nghĩa...
là tôi thực sự rất thích dành những giờ này với cô.
Một nụ hôn không có hậu quả? - Đúng.
- Tôi đã nghĩ giống như vậy. - Vậy thì điều gì đã ngăn cản cô?
Một câu chuyện.
Một câu chuyện?
Mà đã xảy ra với cô?
Không, về những người tôi biết.
Và đó là lý do tại sao tối nay cô không muốn hôn tôi?
Một vài câu chuyện sẽ thu hút anh ngay cả khi anh không muốn.
Tôi muốn kể với anh, để anh tha thứ cho tôi...
nhưng nó quá riêng tư.
Và đã muộn rồi.
Tôi hy vọng anh hiểu.
Hẹn gặp lại anh vào một ngày nào đó.
Vậy là cô sẽ không kể cho tôi nghe câu chuyện?
Cô đang nói là nó quá riêng tư, nhưng...
Tôi sẽ không bao giờ gặp họ...
và tôi cũng sẽ không bao giờ gặp lại cô, phải không?
Cô đã làm tôi tò mò.
- Tôi muốn ngủ một chút. - Hãy kể cho tôi nghe ý nghĩa của câu chuyện.
Nói tóm lại, cô gái này rất hạnh phúc.
Thật khó để biết liệu ai đó có thực sự hạnh phúc hay không...
nhưng tôi nghĩ cô ấy có.
Cô ấy đang sống ở Paris và bằng tuổi tôi.
Đừng nghĩ là tôi đang trốn đằng sau một nhân vật.
Tên cô ấy là Judith. Và cô ấy trông không giống tôi.
Cô ấy yêu công việc.
Cô phân tích hoặc nghiên cứu trong phòng thí nghiệm.
Hay một cái gì đó như vậy.
Cô ấy thậm chí còn hạnh phúc hơn vì không cần phải làm việc.
Claudio, chồng cô ấy, đã đề nghị cô nghỉ việc.
Anh ấy kiếm được nhiều tiền. Gia đình anh ấy rất giàu có và đã giúp anh ấy mua một hiệu thuốc.
Cô ấy từ chối, vì cô đã làm việc chăm chỉ để đạt được điều này...
và không muốn trở thành một bà nội trợ.
Dù sao thì cũng chưa.
Cô ấy muốn ngừng làm việc khi có con.
Ít nhất là trong một thời gian. Vì cả hai đều muốn có con.
Đúng. Cô ấy rất vui.
Trong số bạn bè của Judith có một người đặc biệt hơn những người khác.
Cô biết anh từ hồi trung học.
Họ kể cho nhau nghe mọi bí mật của mình.
Những người yêu nhau biết nhau.
Bởi vì Claudio làm việc vào thứ Bảy hằng tuần nên Judith và Nicolas gặp nhau...
để nói về tuần vừa qua, những mối quan tâm, những vấn đề của họ...
những niềm vui lớn và nhỏ của họ. Những câu hỏi về cuộc sống...
cảm xúc, mong muốn. Mọi thứ.
Judith rất thích thú khi anh tâm sự với cô một cách dễ dàng như vậy.
Sự tin tưởng và cởi mở này...
đã khuyến khích cô chia sẻ những cảm xúc thân mật nhất của cô với anh.
Cô thực sự thích điều đó.
Chính Judith là người đã giới thiệu Louise với Nicolas.
Họ hòa hợp ngay lập tức.
Thực sự rất đẹp.
Hai năm sau, khi Louise kiếm được một công việc tốt ở nước ngoài...
họ chia tay.
Nhưng họ vẫn là bạn bè.
Judith lo lắng cho Nicolas.
Nhưng có vẻ như anh ấy đang rất ổn. Cô rất ấn tượng.
Nhưng vài tháng sau, cảm giác thật khác khi họ ở bên nhau.
Cô nghi ngờ anh ấy đang che giấu điều gì đó.
Điều đó chưa bao giờ xảy ra trước đây.
Rồi một ngày...
Tôi nghĩ là vào thứ Năm, khoảng bốn giờ kém mười lăm.
Xin lỗi... tôi sẽ quay lại ngay.
Vâng, là tôi đây.
Tôi xin lỗi vì làm phiền cô. Tôi biết cô đang ở chỗ làm, nhưng...
Tôi muốn gặp cô càng sớm càng tốt.
Nó khá khẩn cấp.
Không, tôi không thể nói chuyện đó qua điện thoại.
Có chuyện gì vậy?
Tôi chỉ có thể nói với cô, nhưng tôi không biết liệu tôi có thể làm được hay không.
- Có gì không ổn sao? - Đúng.
Nghiêm túc?
Nó đang gặm nhấm tôi. Vậy đó, nó đang gặm nhấm tôi.
- Về mặt vật chất hay tinh thần? - Thực ra là cả hai.
Tại sao?
Điều này nghe có vẻ lạ...
nhưng một số người bị thiếu vitamin, sắt hoặc magne.
Tôi thiếu...
tình cảm.
Nhưng xung quanh anh có rất nhiều người yêu quý anh mà?
Ý tôi không phải là loại tình cảm đó.
- Vậy thì loại nào? - Ý tôi là...
- Một loại tình cảm khác. - Loại nào?
Tôi thiếu tình cảm thể xác.
Tình cảm thể xác?
Cô không hiểu ý tôi hả?
Không thực sự.
Khi hai người yêu nhau đến phát điên...
Ý tôi là về mặt thể chất.
Tôi khao khát tình yêu rất nhiều, tôi không thể nghĩ về bất cứ điều gì khác.
Nó chiếm giữ tôi rất nhiều...
Tôi bắt đầu cảm thấy khó chịu về nó.
Giống như có một cái dằm đâm vào mông. Không hẳn là tệ...
và nó vẫn thực sự có thể khiến một người khó chịu.
Khi cô sống cùng với ai đó, đối tác của cô có thể loại bỏ nó...
nhưng tôi thì sống một mình.
- Cô nghĩ tôi thật lố bịch, phải không? - Không.
Có, cô nghĩ.
Bản thân tôi nghĩ điều đó thật ngớ ngẩn khi so sánh với những vấn đề lớn xung quanh chúng ta.
Một căn bệnh hiểm nghèo không ngăn cản anh làm điều gì đó để chữa cảm lạnh.
- Anh phải đi chữa trị. - Tôi biết, nhưng tôi không biết làm sao.
Không có bác sĩ hay thuốc men gì có thể chữa khỏi được.
Còn việc gặp ai đó?
Ý tôi là, một người phụ nữ có thể gỡ cái dằm ra?
Tôi đoán đó là những gì tôi cần.
Nhưng tôi không muốn gặp một cô gái chỉ để gỡ một mảnh dằm ra.
- Điều đó không công bằng. - Đúng vậy.
Có lẽ anh có thể thử có tình cảm với cô ấy.
Tôi không có cảm xúc gì cả, như cảm giác của tôi lúc này.
Tôi bị ám ảnh quá.
Anh biết đấy, có một loại y tá có thể chữa khỏi bệnh cho anh.
Ý tôi là, anh đã nghĩ đến việc gặp gái mại dâm chưa?
Có, tôi có nghĩ về điều đó, nhưng...
Tôi không nghĩ đó là thứ tôi cần.
Anh chỉ có thể biết một khi anh đã thử.
À...
tôi đã thấy một điều sáng nay.
Và nó như thế nào?
Nói tôi nghe đi.
Tôi muốn đi xa vài ngày vì tôi nghĩ nó sẽ giúp ích.
Rồi tôi xem một bản tin trên TV về cách mọi thứ vận hành ngày nay.
Để liên lạc với một cô gái, ta phải truy cập internet.
- Anh có cùng tôi ăn trưa không? - Không, tôi phải...
Tôi phải chấm bài. Đừng đợi tôi.
Tôi không có internet nên tôi dùng máy tính trong phòng giáo vụ.
Xin lỗi, thưa thầy.
Em nhận thấy thầy vẫn còn ở đây.
Em chỉ muốn nói... - Sao?
Thầy để quên bút chì trong lớp học.
Đặt nó ở đó. Đúng, ở đó.
- Tạm biệt. - Cảm ơn, tạm biệt.
Tôi ngẫu nhiên chọn một cô gái.
Có những bức ảnh, nhưng người ta không thể nhìn thấy khuôn mặt của họ.
Tôi thực sự chọn cô ấy vì tên của cô ấy. Eglantine.
Tôi không biết đó có phải tên thật của cô ấy không, nhưng tôi thích cách phát âm nó.
Có một số điện thoại. Tôi đã gọi nó.
Chúng tôi gặp nhau ở chỗ cô ấy.
À, đối diện nhà cô ấy,
để đề phòng, tôi đã dùng tên giả.
Xin chào, tôi là Frédéric đây.
Vâng, tôi đang ở trước số 11.
Thật sự?
Cô ấy yêu cầu tôi băng qua đường.
Vâng, tôi hiểu rồi.
Được rồi, tốt lắm. Hẹn gặp lại sau giây lát.
Sau này tôi đã hiểu tại sao.
Cô ấy có thể quan sát tôi từ cửa sổ của cô ấy, và kiểm tra xem tôi có đủ điều kiện không.
Mời vào.
Ồ phải, xin lỗi.
Đó là vì tình dục, phải không?
Vâng, nếu đó không phải là vấn đề?
Phòng tắm ở đằng kia.
Vào trong trong khi tôi chuẩn bị.
- Tôi có phải đợi cô ở đó không? - Không, đi tắm đi.
Đây là khăn tắm.
No comments yet. Be the first to leave one.