The first 200 lines.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
Vào lúc 7:00 sáng ngày 1 tháng 10 năm 1989,
một phụ nữ chuyển dạ.
Anh Jenkins, đây là con trai anh.
Chuyện này hoàn toàn chẳng có gì bất thường.
Chỉ là điểm kết của một thai kỳ rất đỗi bình thường.
Harold.
Cậu bé cũng bình thường ở mọi phương diện. Thật không may cho thế giới,
hoàn cảnh trưởng thành của cậu thì lại hoàn toàn ngược lại.
- Áp lực mạch 80/30, bệnh nhân ngừng tim. - Tránh!
Cứu với, Harold. Cứu bọn tôi với.
Đừng có lo, Học viện Umbrella.
Tôi sẽ cứu các bạn từ tay Tiến Sĩ Chết Chóc ác độc.
Harold,
cất lũ búp bê ngu ngốc đi và lấy bia cho tao.
Và nhanh cái chân lên.
Nhanh lên!
BẢN GIỚI HẠN NGÀI REGINALD HARGREEVES
HỌC VIỆN UMBRELLA
HỌC VIỆN UMBRELLA
CẬU BÉ PHI HÀNH GIA
Xin lỗi. Tôi hâm mộ cậu lắm.
Này, cậu không được vào đây.
Ra sau hàng rào đứng!
Chỉ là…
Cháu sinh cùng ngày với các bạn trong Học viện.
Cháu nghĩ mình giống họ. Chắc chắn.
Cháu chưa biết năng lực của mình. Có lẽ nếu ngài giúp, ta sẽ tìm ra.
Cậu chẳng có năng lực gì hết. Sẽ mãi mãi là như vậy.
Giờ về nhà đi.
Không, làm ơn... Cháu... Ngài phải cho cháu ở lại. Cháu đã tới tận đây rồi.
- Xin đừng bắt cháu về. - Nghe ta khuyên này, cậu nhóc.
Thế gian này đâu phải ai cũng có sức mạnh. Theo đuổi thứ không thể với tới
là công thức cho một đời thất vọng và oán giận.
Vậy nên biến khỏi đất nhà ta.
Harold!
Vác cái xác xuống đây.
Mày đeo cái quái gì thế?
Ngoan ngoãn đi lấy cho tao chai bia.
Nhanh lên!
CẬU NHẬN BẢN ÁN 12 NĂM TÙ
Jenkins, Harold.
THÀNH PHỐ TỪ BIỆT REGINALD HARGREEVES
NĂM NGÀY TRƯỚC...
Tiền ơi tiền.
CHỦ NHÂN CUỐN SỔ REGINALD HARGREEVES
NHIỆM VỤ MỚI: BẢO VỆ HAROLD JENKINS
- Harold Jenkins ư? - Harold Jenkins là gã quái nào?
Em không biết...chưa thôi.
Nhưng em biết hắn là kẻ gây ra tận thế.
Nên phải tìm ra hắn.
Và phải tìm ngay.
- Hắn liên quan sao với chuyện sẽ xảy ra? - Em không rõ.
Khoan, vậy em chỉ biết tên hắn? Thế thôi à?
- Thế là đủ. - Thành phố này có hàng tá Harold Jenkins.
Vậy thì nên bắt đầu tìm thôi.
Không, tại em,
em chỉ muốn họ có thể tự hào về em một lần.
Và sao em có thể nghĩ là mình đáng được họ chú ý chứ.
Chẳng có gì to bằng cái tôi trịch thượng,
trách cứ thế giới của họ.
- Vanya! - Sao?
Chuyện quái gì thế này?
Là em đấy.
Xin lỗi. Ở đây có mỗi chị nghi ngờ thôi hả?
Ý chị là, sao em biết những chuyện này về hắn ta?
Harold Jenkins. Biết đám điên đeo mặt nạ tấn công nhà ta chứ?
Ồ, có, anh nghĩ mình vẫn nhớ chúng.
Phải, đám tấn công bọn anh trong lúc em say xỉn.
Ừ. Chúng. Ủy Ban Thời Gian cử chúng đi ngăn em quay về
- và chặn đứng tận thế của Trái Đất. - Cái gì Thời Gian?
Nơi em từng làm việc.
Họ giám sát mọi thời gian và không gian để đảm bảo điều gì phải đến...sẽ đến.
Họ tin rằng ba ngày nữa là tận thế.
Nên em đến trụ sở Ủy Ban và chặn một tin nhắn gửi cho đám điên kia.
"Bảo vệ Harold Jenkins."
Nên chắc hẳn hắn là kẻ gây ra tận thế.
Em nói "bảo vệ thời gian và không gian" là sao?
Da mình nóng rát.
- Em biết nghe điên rồ cỡ nào không? - Biết còn gì điên rồ không?
Em mang vẻ ngoài của một đứa 13 tuổi.
Klaus nói với người chết, Luther nghĩ lừa được người ta với cái áo khoác đó.
- Mọi điều ở ta đều điên rồ, vẫn luôn thế. - Nói cũng đúng.
Ta không chọn cuộc sống này, nhưng ta vẫn sống. Dù sao cũng chỉ còn ba ngày.
Nhưng lần trước cố ngăn nó, ta đều chết.
Sao lần này lại khác? Sao chị không nên về nhà với con?
Vì lần này, em ở đây. Ta biết tên kẻ gây ra chuyện đó.
Mọi người, ta thật sự có cơ hội cứu mạng hàng tỷ người,
trong đó có Claire.
Em biết tên con bé?
Đúng thế và em muốn sống đủ lâu để gặp con bé.
Được rồi.
- Tóm tên khốn này nào. - Anh xuôi từ đoạn Gerald Jenkins rồi.
Harold Jenkins.
Kệ đi. Tuần này anh đã mất hai người thân, không thể thêm ai.
Luther?
Ừ, mọi người cứ đi đi. Anh sẽ ở lại kiểm tra giấy tờ của bố.
Anh vẫn nghĩ lý do bố cử anh lên mặt trăng có liên quan.
Thật à? Đến tận thế mà cũng muốn cùng bố làm nhân vật chính.
Bố dặn để mắt tới mối đe dọa.
Nghĩ là trùng hợp à? Chắc chắn chúng có liên hệ.
Nên đi cùng nhau, Luther.
- Không có thời gian đâu. - Đi thôi.
Anh biết nơi tìm gã này. Klaus, theo anh.
Ừ. Thôi khỏi đi.
Chắc là em...
Chắc em xin kiếu, em...
thấy hơi không khỏe, nên...
Em đi đi.
NHÀ NGHỈ FORTUNE SMILES
"Chấm dứt hợp đồng giết Số Năm. Chờ chỉ thị tiếp theo."
Rõ ràng Số Năm đã giải quyết mọi chuyện với Ủy Ban.
Anh nghĩ họ tha cho thằng nhãi đó dễ thế?
- Thật quá vô lý. - Có lý chứ. Anh ta là một huyền thoại.
Thế ta là gì? Đám tép riu à?
Sao cũng được.
Tôi cần đường. Tôi ra máy bán hàng đây.
- Được thôi. - Được thôi.
Trời đất.
Khỉ thật.
Trừ khử Cha-Cha sẽ được trở về ngay ư?
Anh biết đám Jenkins này hẳn có tiền án.
- Chỉ cần lấy được hồ sơ. - Và kế hoạch của anh là gì,
bước vào đó mượn họ chắc?
Đồn này anh rõ như lòng bàn tay, em gái. Anh vào nhiều rồi.
Khi bị còng tay.
- Tùy em. Kế hoạch thế này. - Kế hoạch? Em vọt vào lấy hồ sơ là được.
Đó đâu phải…
- Em không biết rõ chỗ này, được chứ? - Hôm qua em mới làm việc này xong.
Gì cơ?
Hôm qua của em, không phải của anh.
- Chỉ cần hai giây... - Nghe đây.
Em không được vào trong đó. Anh đã quyết rồi.
Đó là việc người đứng đầu làm, lãnh đạo.
- Beeman! - Chúa ơi.
- Anh không nên ở đây. - Tôi cần đọc một hồ sơ.
- Một gã tên Harold Jenkins. - Không, anh cần rời thành phố.
Tôi không nên tiết lộ nhưng họ nghi anh giết cô ấy.
Chắc anh nói đùa.
Hiện trường đầy vân tay của anh. Cả hai nhiều lần tranh cãi gay gắt.
- Bất lợi đấy, tôi chỉ nói thế thôi. - Thật khó tin.
Tôi tiết lộ điều này chỉ vì tôi biết cả hai từng thân thiết.
Còn riêng tôi thì thấy anh đúng là đồ khó ưa.
Tôi cũng biết biết anh sẽ không làm thế.
Hãy tạm lánh đi giúp tôi, tới khi tôi điều tra được thêm.
Đồng ý.
Chỉ là...
- chưa có hồ sơ đó, tôi chưa về được. - Anh hiểu là tôi có thể mất việc, nhỉ?
Hồ sơ đó, nó sẽ không…
hồi sinh được Patch, nhưng có thể cứu mạng nhiều người.
Tôi không thể giải thích...
tôi chỉ cần anh tin tôi.
Vanya đây. Xin để lại lời nhắn và tôi sẽ gọi lại sau.
Chào Vanya, chị đây.
Chị chỉ muốn…
Mọi chuyện rối cả lên.
Chị chỉ muốn làm người chị tốt của em.
Có lẽ chị đã thất bại rồi.
Nhưng em phải gọi cho chị. Nhé? Chị yêu em, em gái.
Thế nào rồi?
Khỏi cảm ơn.
- Chết tiệt. - Gì vậy?
Harold Jenkins là Leonard Peabody.
Bố còn chẳng thèm xem. Sao bố lại...
Tại sao chứ?
Tại sao vậy?
Luther!
Luther, anh phải trói em lại để em... Anh uống rượu đấy à?
Chết tiệt.
Chết tiệt, anh say rồi.
Lại còn động vào tủ rượu của bố nữa. Bố sẽ bực lắm đây.
Gọi ông ấy lên.
Bố. Gọi ngay đi.
Em đã nói rồi mà nhỉ? Em không làm được!
Thằng nhãi này!
Làm ơn…
Chúa ơi.
Luther!
Tất nhiên là em đã thử rồi.
Được chứ? Có Chúa chứng giám nhưng bố vẫn y như hồi còn sống,
một lão cứng đầu.
Bố phải giải thích việc mình đã làm.
Cử anh lên đó.
Anh đã hy sinh tất cả vì bố, cả cuộc đời của mình.
Anh chưa từng rời căn nhà này. Chưa từng có bạn.
Để làm gì cơ chứ?
Chẳng gì cả.
Không.
Này, hãy cứ...
Bình tĩnh đã. Được chứ? Bình tĩnh đã.
Em có thể thử lại mà. Ý em là, em không dám hứa đã đủ tỉnh táo. Nhưng...
Này, thôi nào.
Uống vậy đủ rồi đấy. Thôi nào.
Thôi nào.
Đừng buồn nữa, anh trai.
Không sao, em đi đi.
Đi tìm mọi người nhé? Chắc chắn Allison giúp được.
Anh không cần cô ấy. Anh không muốn họ thấy bộ dạng này.
Với lại, sẽ chỉ tổ cản trở họ thôi. Việc họ đang làm quá quan trọng.
Anh đang nói gì vậy?
No comments yet. Be the first to leave one.