The first 200 lines.
Nhiệt độ đang là 24 độ tại San Diego đầy nắng,
và bài hát xếp hạng nhất của hôm nay vẫn là bài "Blush" của Koop.
Tôi cảm nhận được ánh mắt em dõi theo tôi
Em nên nhạy bén hơn đi
Em đang cố ép tôi phải ra đi đấy
Em khiến tôi thấy áp lực quá
Có gì đó mách bảo tôi đừng nên buông tay
Có gì đó mách bảo tôi không biết…
Là sinh nhật mình!
Tôi đã rất vất vả Để khiến em thấy được rằng
Việc em đối xử với tôi…
Tuyệt!
Tiệc khiêu vũ ngẫu hứng với bạn thân từ lớp một nào!
Là sinh nhật cậu!
Tiếp tục, nhảy đi nào, hạ người xuống.
- Tớ thích bài này, nhưng mà đói quá. - Rồi, tớ cần cậu giúp.
Hỏi nhé. Cậu thấy sao? Tuổi 25 thanh lịch hay khủng hoảng?
Giờ nhìn cậu rất giống cây đèn nên…
- Đội mũ vào có đỡ không? - Không.
Thô lỗ quá!
- Đây. - Cảm ơn!
Để khai mạc Tiệc Xa Hoa Cassie, chúng ta sẽ đến câu lạc bộ,
tớ đã dành cả buổi chiều trang trí khu VIP ở đó.
- Tớ có ý tưởng điên rồ này. - Tớ nghe đây.
Thay vì ra ngoài ăn sinh nhật cậu, hay là ta ở nhà
và mặc quần thun, chơi xếp hình như chúng ta từng làm,
rồi gọi thêm mì về ăn?
Ta sẽ không ở nhà. Tuần sinh nhật của tớ mà!
Phải khởi đầu tuổi 25 thật phong cách!
Bốn năm qua cậu đã làm thế rồi. Ở nhà một đêm không chết đâu.
Với lại mấy tuần rồi ta chưa xếp hình. Nhìn Mona kìa.
Cô ấy còn thiếu nụ cười nên nhìn buồn rầu thật.
Tớ sẽ không hủy tiệc khai mạc đâu. Nó là truyền thống. Bạn tớ rất mong đợi.
Bạn thân của cậu sắp có một tuần đặc biệt.
Tớ vừa được bổ nhiệm làm trợ lý nghiên cứu cấp thấp,
nghiên cứu về răng hóa thạch của thú có túi.
Cậu nói gì tớ không hiểu lắm, nhưng chúc mừng cậu nhé!
Tớ chỉ là một trong ba trợ lý nên không có gì to tát…
Không! To tát mà! Cậu phải ăn mừng.
Cậu đoán thử xem nào? Tối nay sẽ là bữa tiệc ăn mừng đấy!
Tớ sẽ thay đồ… một lần nữa.
Cậu cũng vậy. Tớ hứa tối nay vui lắm.
Một tiếng sau đi nhé.
Tớ yêu cậu, bạn thân từ hồi sáu tuổi!
Được thôi.
- Tớ khen cậu dễ thương chưa? - Cậu đã khen 19 lần rồi. Tớ biết.
Tốt. Tớ khen thật cả đó. Cậu rất dễ thương.
Cảm ơn, Cassie. Tối nay có ai đến dự vậy?
Có Kayla đến. Có Maddie đến.
Anh dọn đến đây à?
Chào.
Dĩ nhiên là anh dọn đến rồi. Không biết sao tôi lại nói thế.
Chào. Bọn tôi là hàng xóm.
Tôi là Cassie. Bạn cùng phòng ít nói nhưng thông minh này là…
Lisa.
Cả ngày tôi quanh quẩn bên xương khủng long
nên tôi không quen nói chuyện với con người.
- Vâng. - Cô ấy làm ở Bảo tàng Lịch sử Tự nhiên.
Tôi sáng tác nhạc cho các trò chơi điện tử cả ngày
nên cũng không tương tác nhiều với con người.
Xin lỗi, tôi là Max.
Thường thì tôi sẽ bắt tay làm quen, nhưng bắt tay sẽ làm rớt cái thùng này
và tôi thì rất cần đống chén đĩa này.
- Đây. Để tôi mở cửa giùm anh. - Hay quá. Tuyệt.
Tuyệt.
Được rồi, ta phải đi thôi. Chào mừng Max đến khu này nhé.
- Ừ, cảm ơn. Hẹn gặp lại. - Ừ.
- Đừng nhìn tớ như thế. - Tớ đâu có nhìn cậu.
- Cậu muốn chơi trò mai mối à? - Tớ đâu có nói thế.
Cậu nói tớ mới để ý, hai người có "xẹt điện" đấy.
Có ư?
Không. Làm gì có xẹt điện.
Tớ đang rất tập trung vào công việc nên không thể phân tâm.
Kể cả anh hàng xóm mới với chất giọng dễ thương đó ư?
Tớ đâu giống cậu.
- Ừ. - Không phải!
Ý là cậu có thể xoay sở các mối quan hệ. Tớ thì không.
Tổ chức sự kiện thì đương nhiên phải thế rồi.
Đường công danh của tớ thế này.
Làm trợ lý nghiên cứu thật xuất sắc, thăng chức làm nhà nghiên cứu thực địa,
rồi làm việc với nhà cổ sinh vật học tớ hâm mộ.
Tớ muốn giới thiệu cậu với bạn tớ: Vui Vẻ.
Không biết hai người gặp nhau chưa?
Cứ để tớ làm theo kế hoạch của tớ trước đi đã.
Bố Úp Mặt điên rồi. Mỗi ngày đều đăng một tư thế yoga khác nhau.
- Tớ thích tư thế quạ bay. - Đừng khuyến khích bố tớ.
Đâu chỉ mỗi tớ. Có thấy biết bao người thích phòng tập yoga của bố cậu không?
Tớ biết chứ. Tớ nghe mọi người khen lớp yoga của bố tuyệt vời suốt.
- Ta nên học một lớp. - Khỏi, cảm ơn.
Tớ đã học đủ mấy thế yoga dỏm của bố đến nỗi đời tớ đủ cân bằng rồi.
Thật tuyệt khi bố cậu sử dụng mạng xã hội. Cứ như ông ấy đang cố gắn kết với cậu.
Ừ, tớ yêu bố. Nhưng đó là bố, không phải bạn.
Tớ muốn có cuộc sống riêng biệt.
Nếu cậu bình luận vào một tấm hình thì bố cậu cũng vui cả ngày.
Được thôi. Tớ sẽ nhấn nút thích nhưng không bình luận. Hài lòng rồi chứ?
Đây là khởi động Tiệc Xa Hoa Cassie lần thứ 19 của hai ta.
Nó sẽ là bữa tiệc tuyệt nhất!
- Chào Bob. - Chào buổi tối, Cassie.
- Cảm ơn! - Chào mừng các cô.
Cô ấy là người bạn đặc biệt. Tớ thương cô ấy lắm.
Cassie đến rồi!
- Ở đây đúng là đẹp thật. - Chào!
Chúc mừng sinh nhật, Cassie!
Sinh nhật vui vẻ!
- Rất vui được gặp. - Không phải sinh nhật tớ, Jeremy.
Các cậu đúng là đỉnh!
Phải đấy!
Cassie! Uống đi!
- Bài hát của tụi mình! Koop đó! - Ừ.
- Ta phải nhảy! - Ừ.
Đi nào!
Tiến lên nào, cô gái! Nhảy đi nào.
Cố lên, Lisa!
Tuyệt!
Phải đấy, Cassie!
Tớ đang bay!
Cẩn thận! Bị thương bây giờ.
Uống đi!
Có nên uống không? Nên không? Được!
Nữa đi!
Vui quá trời!
- Cậu! - Cậu cứ uống mãi.
Tại vì cậu cứ đưa rượu cho tớ mãi!
Cậu điên quá! Tớ chơi không lại cậu luôn.
Rồi. Điểm đến tiếp theo là nhà Roddy.
Tớ đã thuê một máng trượt nước trượt từ mái nhà xuống hồ bơi nhà cậu ấy.
Sao thế?
Cậu trốn về sớm phải không?
Nếu giờ chúng ta lẻn về nhà thì chẳng ai biết đâu.
Tớ biết đấy!
Cậu biết mấy người này rất tệ mà nhỉ?
Họ chỉ muốn vui vẻ chút thôi. Cậu cũng nên vui vẻ lên. Đi nào!
Tớ cũng muốn vui vẻ.
Tớ chỉ muốn vui vẻ bên người quan tâm đến an toàn của tớ
hoặc những người vẫn sẽ thích tớ dù tớ không thuê máng trượt cực nguy hiểm.
Đừng nói là cậu ganh tị nhé.
Tớ không ghen tị với người cả ngày chỉ biết sống ảo.
Có vẻ như cậu ghen tị với tớ!
- Nào Cassie. Đi thôi! - Được rồi, đợi chút!
Biết gì không? Khi ở bên bọn họ, cậu như một người khác.
Tớ làm sao?
Chắc cậu nghĩ nếu không nổi bật thì cậu chả có giá trị.
Ít ra thì tớ cũng ra ngoài kết bạn, chứ không núp trong góc bàn.
Vì tớ nghĩ cuộc sống còn nhiều thứ ngoài tiệc tùng
hay biết hết tên người pha chế trong thành phố.
Lại nữa. Cuộc đời tớ quá giải trí nên nó chả được xem trọng.
Dù không phải dân khoa học cũng đâu có nghĩa tớ chỉ biết ăn chơi.
- Tớ đâu có nói vậy. - Ý cậu là vậy.
Tớ thấy cậu chỉ giả vờ hứng thú khi tớ kể cậu nghe về sự kiện tớ tổ chức.
Cả các bình luận vô ý vô tứ bảo là tớ chả bao giờ ở nhà của cậu.
Làm như cậu không giả vờ hiểu cuộc sống của tớ?
Nói xem, công việc của tớ là gì?
Cậu làm việc ở bảo tàng.
Nhưng mà tớ làm gì ở đó?
Tớ đâu có hiểu mấy thứ đó!
Tớ cũng không hiểu mấy việc của cậu.
Hay thật.
Ta đâu còn đi chơi cùng nhau nữa. Đi chơi riêng hai đứa đó.
Cả hai đều bận. Ta chỉ cần biết cách dành thời gian cho nhau hơn.
Tớ không biết. Tớ nghĩ làm bạn không nên khiến ta thấy mệt mỏi.
Tớ không nghĩ vậy, Lisa.
Nhưng nhìn mặt cậu thì chắc là cậu suy nghĩ vậy.
Được thôi.
Tớ cũng chả muốn giữ một người bạn thân chỉ vì thói quen.
Tớ… chỉ là thói quen ư?
Chỉ vậy ư? Cậu nói chuyện kiểu đó rồi cứ bỏ đi ư?
Có lẽ đã đến lúc thừa nhận rằng ta quá lớn để chơi với nhau.
Ai đã sẵn sàng đến nhà Roddy rồi nào?
Đi thôi. Xin lỗi vụ nãy giờ nhé.
Mona bị thiếu nụ cười.
Một mảnh này.
Ghép vào đây.
Thế là được nhé.
Ôi không!
Không!
Không!
Thật ngu ngốc.
Thật ngu ngốc.
TẤT CẢ VỀ THIÊN ĐÀNG CHIA BUỒN XUỐNG ĐỊA NGỤC
PHÒNG CHỜ NÓI GÌ VỀ BẠN NGÃ TƯ VÙNG LƯNG CHỪNG
Chào.
Xin lỗi?
Cảnh đó lan truyền khắp nơi rồi ư?
Cháu tỉnh rồi!
Xin chào mừng.
Không, đừng lo. Cô nghiên cứu thôi. Chưa lan truyền đâu.
Cô là Val. Cô sẽ là người phụ trách cháu trong quá trình chuyển đổi này.
Rất vui được gặp cháu, Cassandra Adeline Garcia.
Theo thông tin mà cô có, cháu thích được gọi là Cassie, 25 tuổi…
Trong vài ngày nữa.
Bố mẹ là Howie và Sofia, đã ly hôn.
Sinh ngày 31/5, chết ngày 25/5.
Chết?
Cô xin lỗi. Chết ngày 26/5.
Cô là ai?
Cô là Val. Có thể xem là thiên thần hộ mệnh tạm thời của cháu.
Nhìn đâu giống thiên thần. Thiên thần phải có hào quang mà?
- Chỉ dịp đặc biệt mới tỏa hào quang. - Còn cánh?
À không, bọn cô đã bỏ cánh mấy năm trước rồi.
Được rồi. Chuyện này không thể là thật được.
No comments yet. Be the first to leave one.