The first 200 lines.
BỘ PHIM NÀY THẮNG GIẢI LOUIS DELLUC NĂM 1977
- Ảnh sẽ xong trong hai ngày nữa. - Cảm ơn ông.
Nhớ gửi cho em đấy. Bơi nốt lần nữa nhé?
- Đi không, Anne? - Không, em không muốn.
Đừng đi lâu quá, Frédérique. Bố đang đợi đấy.
Mình chẳng quan tâm, người bị mắng không phải mình.
PEPPERMINT SODA
Tạm biệt. Nhớ viết thư cho bố.
Bố, thế còn séc đưa mẹ thì sao?
Không phải trong kỳ nghỉ.
Bảo mẹ là tháng sau.
Đừng quên viết thư cho bố nhé.
Tạm biệt.
Mấy đứa đi mạnh giỏi.
Em đã ở đâu vậy?
Trong nhà vệ sinh ở toa khác. Cái ở đây đông nghẹt người.
Dành tặng chị gái,
người mà vẫn chưa trả lại chiếc áo len màu cam của tôi...
Nếu em mà không ở cùng lớp với Martine và Sylvie. Em sẽ xin chuyển lớp.
Danh sách đã lập rồi thì không đổi được đâu.
Được rồi, đến giờ phải đi thôi.
Không thể trễ học ngay ngày đầu tiên được.
Tạo ấn tượng tốt nhé.
Cố ngồi ở hàng đầu nha.
Anne! Martine!
- Khỏe chứ? - Khỏe.
Xin chào.
- Cậu nghỉ hè ở đâu thế? - Normandy.
- Nó thế nào? - Tuyệt lắm.
Nhìn quý ngài hói đầu kìa!
Thầy có áo khoác mới.
Thầy ấy trông vẫn lùn thôi.
Xin chào!
- Thấy Françoise không? - Không.
May là tụi mình ở cùng lớp đấy.
Mình biết chúng ta sẽ như vậy mà.
Cậu rám nắng thế.
Cậu đi nghỉ ở đâu vậy?
Mình đi du lịch.
- Nó tuyệt chứ? - Ừ, vui lắm.
Bénazéraf.
Con bé không còn học ở đây nữa. Tôi đã gạch tên nó rồi.
Chẳng ai báo tôi cả.
- Có hai nhà vệ sinh bị khóa, thưa bà. - Vậy thì mở khóa chúng đi!
Nhưng tôi không có...
Giờ không phải lúc đâu. Tự tìm cách đi!
Ông ấy già đi mỗi ngày.
Chào.
- Cậu khâu thẻ tên lên áo này. - Đúng rồi.
- Và cả lớp học mới nữa. - Giờ thì mình lớn rồi!
Thấy kiểu tóc mới của cậu ấy chưa! Lẽ ra cậu ấy không nên cắt nó.
Tạm thời để Demil ở đây vậy.
Đi thôi.
Trật tự!
Xếp hàng đi!
Vào vị trí mau. Nhanh nào, di chuyển đi.
Maurice.
Marfoix.
Meyer.
Pichon.
Ranonet.
Anne!
Ổn chứ?
Theo cô nào.
Trò đang làm gì ở đây vậy?
Sao còn chưa vào lớp học?
Em không được gọi.
"Thưa cô."
Thưa cô.
- Trò tên gì? - Monique Martinez.
- "Thưa cô!" - Thưa cô.
- Trò học năm nhất đúng không? - Vâng, thưa cô.
- Trò đến từ đâu? - Oran.
Oran? Là chỗ quái nào vậy?
Chắc là trường tư rồi.
Đi theo ta. Ta sẽ tìm lớp cho trò.
Mau lên!
- Trò đang đi đâu đấy? - Nhà vệ sinh, thưa cô.
Ngày đầu không được lãng phí thời gian.
Vâng, thưa cô.
- Cứ ngồi đi. Mọi thứ ổn chứ? - Rất ổn.
Trò đến đây.
Giữ trò ấy với cô hết ngày hôm nay.
Con bé hẳn phải đến từ một trường tư.
Oran hay nơi nào đó như vậy.
Ở Algeria sao? Đứa trẻ tội nghiệp!
Tìm cho mình một chỗ ngồi nào, cô bé.
Đừng lo lắng, chúng ta sẽ sắp xếp mọi việc.
Algeria! Thật là tội nghiệp.
Gặp cô sau.
Ngồi đi!
Không được chạy trong hành lang!
Ghi lại những thông tin sau bằng chữ in hoa
Họ
Tên
Địa chỉ
Nghề nghiệp phụ huynh.
Bằng chữ in hoa, dễ đọc
Viết họ, tên, địa chỉ của các em, và nghề nghiệp phụ huynh.
Ồ, và nhớ chỉ rõ nếu họ góa bụa hay đã li hôn.
Góa bụa...hay li hôn.
Nhìn chân cô ấy kìa!
Rõ ràng là cô ấy đã ném một cái kéo vào cả lớp hồi năm ngoái.
Mỗi năm cô ấy lại điên hơn.
Mình đi gặp chị đây.
Chào. Đây là Anne, em gái mình. Con bé nhỏ hơn tụi mình 2 tuổi.
Muriel mới chuyển đến.
- Xin chào. - Xin chào.
- Đoán xem ai dạy bọn em Địa lí nào. - Perronet.
Chúc may mắn nha!
- Vậy cô Gruyère dạy Mỹ thuật à? - Vâng.
Và Petitbon thì dạy Văn.
Tội nghiệp mấy nhóc!
Peslier?
Pelier có ạ.
- Polo. - Có ạ.
- Rival? - Mẹ mình sẽ nói gì đây?
- Còn không? - Còn.
- Giờ thì nó dây đầy tay rồi. - Khỉ thật.
Rubeau?
Là Ruban, thưa cô.
- Steib? - Có ạ.
- Weber? - Có ạ.
Chị gái trò cũng học ở đây, đúng chứ?
Vâng, thưa cô.
Xin Chúa giúp đỡ!
Hãy điền vào mẫu thường.
Trong vở bài tập của các trò, bắt đầu từ phía trên cùng.
Viết rõ.
Từ bốn ô vuông từ lề.
Họ...
- Frédérique! - Gì thế?
Có một bức thư gửi đến chị, ở trên bàn ăn ấy.
Đủ rồi đó. Trả lại đây.
Thôi đi. Để cậu ấy yên.
Đồ phá bĩnh!
Mau lên nào!
Cậu nhìn y hệt con đà điểu!
Được rồi. Về chỗ đi.
Đến lúc ăn kiêng rồi, mập ạ!
Ai có thể kể tên của một loại đá cứng?
Nó được dùng để làm mái nhà.
- Nào? - Gạch ạ?
Đá phiến. Vậy còn đá mềm?
Các trò chẳng bao giờ hiểu. Đó là cao lanh. Và người ta dùng cao lanh để làm gì?
Làm bánh pudding ạ.
Không!
Hoạt thạch.
Đây là vài ví dụ về các loại đá.
Truyền tay nhau nhé.
Người cuối cùng sẽ mang lại trả cô vào cuối giờ học.
Cậu làm gì thế?
- Là anh ấy hả? - Ừ.
Anh ấy bao nhiêu tuổi?
16.
Đáng yêu đấy.
Ai đây?
Bố và mẹ mình.
Bố mẹ mình đã ly hôn.
- Mẹ cậu làm nghề gì? - Bà làm việc trong tiệm quần áo.
Đã bao giờ nghĩ về việc chạy trốn chưa?
- Mình sẽ đi đâu? - Mình không biết.
Bạn trai cậu sống cùng bố mẹ chứ?
Không, nhưng không vấn đề gì.
Mình không muốn bỏ chạy. Chỉ muốn được gặp anh ấy thôi.
Có lẽ vào Giáng Sinh.
Anne, dừng ngay đi!
Mẹ cậu nghiêm khắc không?
Mình phải nói với bà rằng mình đi đâu.
Và luôn phải về nhà trước nửa đêm.
Bố mẹ cậu không thế sao?
Mẹ mình mất năm ngoái.
Bà ấy tự sát.
Tự sát?
Bà bị ốm, rối loạn cưỡng lực.
Bố với mình khá hòa thuận. Có thể ông ấy sẽ tái hôn.
Mình chẳng tưởng tượng nổi cảnh mẹ mình đi thêm bước nữa.
Không phải là mình thấy phiền đâu.
Mình gửi thư cho cậu được chứ?
Cậu hẹn hò với rất nhiều chàng trai.
Cậu đã từng ngủ với họ chưa?
Mình đã ngủ với một đứa con trai.
Thật đó.
Thế chuyện gì đã xảy ra?
Chẳng gì cả. Mình tới chỗ cậu ấy.
Chỗ của bố mẹ cậu ấy thì đúng hơn.
Chúng mình lên phòng. Cậu ấy hôn lên môi mình.
- Cậu ta dùng lưỡi không? - Chắc chắn rồi.
Nghe kinh thế!
Nhưng là vậy đấy.
Cậu ấy bảo mình cởi quần áo.
Cậu làm thế thật á? Ngay trước mặt cậu ta?
Ừ. Rồi cậu ấy bảo mình hãy nằm lên giường, trần như nhộng.
Mình không tin đâu.
- Thật đó mình thề. - Rồi gì nữa?
- Ý cậu là gì? - Tiếp đó thì sao?
Chẳng có gì cả. Cậu ấy nằm xuống, cạnh mình, và đọc truyện tranh.
- Vậy thôi đó hả? - Ừm.
- Tụi mình đi dạo nhé? - Ok.
Các cậu có bao giờ để ý tụi con trai trên bãi biển chưa?
No comments yet. Be the first to leave one.