The first 200 lines.
Nếu ta cho hắn thứ hắn muốn...
Nếu ta cho Usher cái công lý hắn muốn,
thì tất cả kết thúc. Hắn sẽ nợ chúng ta.
- Đừng có phóng đại. - Ước gì là thế.
- Anh đã thoả thuận cả ngàn lần. - Lần này thì khác.
- Tại sao? - Vì anh cảm nhận được nó rất rõ.
- Anh có ý thức được mình nói gì không? - Có, to và rõ ràng.
Anh thấy hơi bối rối vì có vẻ em không nghe anh nói.
Khi ta đã nắm vững quyền hành trở lại,
- ta sẽ giành lại vị trí của chúng ta... - Thật ngây thơ.
Ngây thơ là thứ còn mới với em.
Thực tế. Không phải ngây thơ.
Những thứ ta lao động vì nó, thì giờ có thể hôn tạm biệt rồi.
Ta đã đồng ý với chọn lựa của Usher. Đó không phải là thương lượng.
Hoàn toàn chính xác. Là lựa chọn của hắn, công lý của hắn.
Hắn đang tìm cách kiểm soát ngôi nhà của chúng ta. Nhà Trắng.
Em đã hứa với anh ta, Francis.
Lời hứa của em?
Lời hứa của em ư? Cuộc đàm thoại này thật vô nghĩa.
Trưởng thành lên đi!
Em nghĩ mình là ai chứ?
Em là vị Tổng thống tạm quyền đang cố đưa anh vào lại chính quyền.
Nếu em không nghĩ rằng ta đang ở thời khắc then chốt,
thì em đã sai lầm một cách thảm hại.
Tỉnh dậy đi, Claire! Tỉnh dậy đi!
Ghi hình sáng nay, theo giờ Đông Âu, tại Yarmouk, lân cận Damascus.
Có vẻ hắn đã nâng cấp khẩu vị bằng sô-cô-la thời còn ở Cambridge.
Trước ống kính là Ahmed Al Ahmadi, anh trai của Yusuf.
Có chắc không?
Tôi đã có một cuộc đối thoại dài với Yusuf Al Ahmadi. Trông không giống nhau.
Chính là hắn.
Ahmed vẫn trong tầm kiểm soát của ta?
- Đúng. - Đây là cơ hội hiếm có.
Ta nên nắm lấy thời khắc này, và tấn công mục tiêu.
- Giám đốc, làm ơn. - Bà Tổng thống...
Có vấn đề gì, Tướng quân?
Ahmed Al Ahmadi không đi cả chặng đường
từ cơ sở của hắn tới Damascus chỉ để mua một thanh kẹo.
Hắn đi gặp ai đó, hãy tìm hiểu xem là ai.
Trừ khi ta phát hiện được, nếu không hắn sẽ biến mất mãi mãi.
Nhưng nếu ta đợi, có khả năng cao là sẽ biết thêm về ICO.
Thành viên, đối tác, thói quen, chiến lược.
Nghe có vẻ như ngài đang chống chiến tranh
Tướng quân ạ.
Tôi đồng ý với Tướng quân Braegher.
Nếu cuộc không kích nhắm vào Ahmadi
- diễn ra tốt đẹp... - Không phải về chuyện bầu cử, Cathy.
Tất nhiên là không. Ý tôi là nếu ta làm chuẩn,
ta có thể bắt đầu quá trình triệt phá mạng lưới ICO.
Khử hắn.
Nếu Tổng thống đồng ý, thì đó là điều tốt nhất dành cho đất nước.
Tôi nghĩ ta sẽ gửi một thông điệp rõ ràng tới ICO.
- Trong ngắn hạn thì đúng, nhưng... - Không có liên quan đến hạn.
Ta đã phải hoạt động
dưới bóng của bọn khủng bố quá lâu rồi.
Vì lợi ích của người dân Mỹ, ta cần hành động ngay.
Lịch trình ra sao, Tướng quân?
Với một địa điểm dễ hành động, gần như chỉ mất vài giờ.
Cảm ơn.
Anh đang lãng phí thời gian.
Ta có quyền lựa chọn địa điểm và phương thức cậu ấy xuất hiện.
Chẳng mấy chốc mà anh ấy sẽ không dự được sự kiện nữa.
Chúng tôi đang cố đưa cậu ấy và cô hạ cánh tại Nhà Trắng.
Nhưng không phải là Brockhart-Conway. Có sự đối lập đấy.
- Anh ấy sẽ không chịu được lâu nữa đâu. - Tôi biết là rất khó khăn với cậu ấy.
- Xin lỗi, tôi phải nghe cuộc gọi này. - Anh ấy vào được đó rồi thì sao?
- Chuyện gì sẽ xảy ra với Will? - Chúng tôi sẽ ở bên cậu ấy.
- Anh và Tướng Brockhart? - Phải.
Vai trò của Will là gì?
Tôi sẽ tiếp tục hỗ trợ chồng cô.
Cho tôi câu trả lời thật sự Anh nợ tôi câu đó.
Vai trò của anh ấy là Tổng thống Mỹ.
Hey.
Brockhart tiếp tục nói lúc còn đang đeo mic.
- Theo lời cô ta. - Không phục tùng?
- Đó là từ cô ta dùng? - Nghe có vẻ giống.
Ông ta đang nói về binh lính, rồi ông ta nói, nguyên văn là,
"Tôi sẽ là người đầu tiên bảo họ đừng nghe lệnh".
Cô ta có đoạn phim gốc không?
Cần một cái giá.
- Tưởng cô ta là một người bạn. - Phải, một người bạn thông minh.
Đó là một vết nhơ 30 giây, sau cuộc tranh luận.
Nếu đó là một cuộc tranh luận?
Đánh vào điểm mạnh của họ. Lấy đi cái tín nhiệm quân đội của họ.
Thứ này có thể xoay chuyển cuộc bỏ phiếu.
Dù mất bao nhiêu... cũng đáng.
Bảo vệ nó, và xác nhận lại.
Hoãn cuộc hẹn với Judge Benson hay là không,
thì công chúng vẫn cần tập trung vào cuộc bỏ phiếu lại ở Tennessee và Ohio
và làm thế nào mà tới mức này.
Được rồi.
Tôi sẽ bảo Angela, trợ lý của tôi liên lạc lại
để xác nhận thời gian cậu cần tôi ở trường quay.
Được rồi.
Tôi đã thu thập mọi thứ tôi có thể tìm thấy
về cái ngày Doug Stamper bị đâm xe.
Tốt.
Được rồi, vậy...
nó ở đâu?
Chuyện xảy ra ở đâu?
Ở Maryland.
Ngay gần...
Tôi đã lớn lên ở nơi cách đó nửa giờ đi xe...
Ở đây.
Và Rachel Posner...
địa chỉ cuối cùng của cô ấy.
Chúng cách nhau khoảng 15 phút lái xe.
Sao tôi phải trình bày với cô nhỉ.
Chị tới NSA làm gì?
Tôi đã hỏi thăm sức khỏe của một công dân Mỹ.
Ông ấy chỉ là một tin tặc bất mãn.
Thế tại sao cô lại quá quan tâm đến anh ta như vậy?
Ông ấy trông thế nào?
Tôi đang hỏi cho mình.
Tôi biết Aidan từ lúc 13 tuổi.
Ông ấy và mẹ tôi hẹn hò nhau vài năm.
Dĩ nhiên là nhiều năm trước rồi.
Ông ấy không muốn nhận công việc của NSA.
Tôi đã bắt ông ấy nhận việc đó.
Tôi không hiểu sao họ tóm được ông ấy, và tại sao ông ấy lại ở đó.
Tôi cần biết ông ấy an toàn.
Anh ấy trông khỏe.
Anh ta biết gì, LeAnn?
Có thể cũng như tôi và chị,
đó là lý do ta phải giữ anh ấy tránh xa khỏi những rắc rối nghiêm trọng.
Tôi không muốn can dự vào cuộc sống riêng của cô, LeAnn.
- Tôi tới đây để gặp Tổng thống. - Tất nhiên rồi.
Nhưng cứ nghĩ đi, Cathy, ta đều là một dạng có liên quan.
Ông ấy chưa chuẩn bị tâm lý nếu gặp nguy hiểm đâu.
Chào, Cathy.
Jane.
LeAnn Harvey, Jane Davis. Jane là thứ trưởng...
Thứ trưởng Bộ Thương mại
đặc trách các thương mại quốc tế. Nói cho hoa mỹ vậy thôi.
Nghe danh đã lâu, nay mới được gặp mặt.
Chị có thuốc cúm không?
- Tôi có kháng sinh. - Không.
- Tôi dị ứng với kháng sinh, sẽ khiến tôi phát ban. - Chúng tôi có.
Gia đình Harvey có công ty sản xuất lốp xe?
Cha và chú tôi đã chuyển nhượng việc làm ăn 20 năm trước rồi.
Kể từ đó những chiếc lốp xe đã không còn được như trước.
Nhưng thật tuyệt là cô đã tới D.C.
Tôi sẽ cho Tổng thống biết cả hai vị đang ở đây.
Cảm ơn vì thứ này.
Hãy đảo ngược hai câu này
và đó mới là ý chính.
- Súc tích. - Phải, súc tích.
Cuộc họp đã sẵn sàng.
Cảm ơn.
Và Justice Benson đang trên đường tới Nhà Trắng
để phát biểu.
Tôi sẽ để bà ấy đợi ở Phòng Bầu dục Vàng.
Tuyệt. Mời những người kia vào, làm ơn?
Tất nhiên rồi.
Nguyên Tổng thống sẽ gặp ta ở Vườn Hồng chứ?
Francis sẽ không tới đó.
Anh ấy không cần thiết nữa.
Chị Davis.
Bộ trưởng Durant.
- Cũng lâu rồi. - Ở đâu ý nhỉ?
Một tổ chức ở Aspen, đầu năm 2000.
Hồi đó thật nhiều chuyện...
Mừng là ta đã đặt dấu chấm hết cho nó.
Mời ngồi.
Tôi đã xem qua những số liệu
trong thỏa thuận cung ứng thép với Bắc Kinh
và tôi có vài câu hỏi cho các chị.
Bà Tổng thống, chúng tôi phải đưa bà di tản ngay.
- Có chuyện gì vậy? - Đây là việc khẩn cấp, bà Tổng thống.
Các quý bà.
Các anh đưa tôi đi đâu?
- Chúng tôi đưa bà tới PEOC. - Tại sao?
- Họ sẽ báo cáo ở dưới đó sau, thưa bà. - Francis đâu?
Doug Stamper đâu? Và ông Yates?
Chúng tôi chỉ làm theo quy trình, thưa bà.
Cố vấn an ninh Quốc gia Cafferty đang trên đường tới.
- Thưa bà? - Không, tôi sẽ đợi Francis.
Ông ấy sẽ gặp bà ở trong đó.
Ta sẽ đợi Francis. Đó là lệnh.
- Bà Tổng thống. - Cô Cafferty, có chuyện gì?
Chưa xác nhận được gì cả,
nhưng có một chiếc xe tải chở chất phóng xạ đã mất tích.
- Thật sao? - Ta phải nói chuyện với Green.
Vào trong đã.
Vâng.
Tôi hiểu. Cảm ơn.
Bộ Nội an đã nhận được tin từ CYBERCOM,
chiếc xe tải đó chứa đồng vị phóng xạ xezi-137,
và đã bỏ qua hai trạm kiểm soát.
Lịch trình là đi từ Atlanta
quay trở về nhà máy ở Baltimore.
- Dự đoán nó đang ở đâu? - Bộ phận định vị đã tắt.
Thế quái nào chuyện này lại xảy ra?
- Chúng tôi phải đánh giá lại. - Đúng là ta sẽ làm thế.
Nhưng ta cần đưa ra vài quyết định đã.
Ta phải báo cho Cảnh sát Giao thông Ngầm và Cảnh sát bang Virignia.
Có cần sơ tán quần chúng không?
Không. Trước khi triển khai bất cứ việc gì,
tôi muốn nói chuyện với người đứng đầu bộ phận chống khủng bố.
Gọi cho Trợ lý Giám đốc Green.
No comments yet. Be the first to leave one.