The first 200 lines.
BÃI PHẾ LIỆU ĐÓNG CỬA CẤM VÀO
Chủ nhật đó,
Raquel Murillo bỏ qua mặt Giáo Sư trong tích tắc.
Và đó chính là mảnh ghép cần thiết còn thiếu
để phá vụ bắt cóc.
Cô ấy đã có Rio.
Tôi.
Rồi sẽ sớm có được Berlín.
Giáo Sư đoán trước Raquel tìm ra được các tấm ảnh,
giống như anh ấy đang chia bài
để thanh tra chịu tiếp tục cuộc chơi.
Có mỗi anh là cô không được thấy.
Nhưng anh không còn ẩn danh được nữa.
Cảnh sát bắt đầu dựng chân dung anh như một ảnh ba chiều.
Sơ hở này đặt anh vào nguy hiểm.
Và giờ, nếu thanh tra hạ đúng quân bài
và biết khuôn mặt Giáo Sư, trò chơi sẽ kết thúc,
Chiếu tướng.
CHỦ NHẬT
- Alison Parker? - Cô chắc chứ?
Cô thà cứu Alison còn hơn tám người kia?
Đúng, tôi chắc.
Thật lạnh lùng, không hề đắn đo.
Với kẻ quyết định điều đó mà không do dự,
tôi không còn gì để nói.
SAU VỤ CƯỚP 50 TIẾNG
Thật khó tin tám mạng người Tây Ban Nha
không quan trọng bằng một cô bé người Anh.
Alison hai quốc tịch, gồm cả Tây Ban Nha.
Xét đến tính mạng các con tin,
nên xem lại vai trò của Thanh tra Raquel Murillo.
Không biết cô ấy có xử lý được vụ dàn xếp này.
Cô ấy có sự nghiệp rộng mở tại Cảnh sát Quốc Gia.
Nhà tâm lý tội phạm học. Còn gì hơn?
Lý lịch cũng tốt.
Vấn đề là cô ấy vừa nộp biên bản
tố cáo chồng cũ của mình.
- Paula! - Thì sao chứ?
Nên cũng phải nghĩ xem việc đó
ảnh hưởng thế nào đến cô.
Có lẽ cô ấy bất ổn, phải dùng thuốc...
Con bé vừa nói chuyện với bố.
Paula, cháu yêu, sao cháu không kể cho mẹ
xem bố đã nói gì với cháu? Kể đi.
Nếu con muốn sống với bố và dì.
Rồi con trả lời thế nào?
Con nói vâng.
Con yêu.
Nếu con đến sống cùng bố,
chúng ta sẽ ít gặp nhau lắm.
Như bây giờ. Mẹ chẳng bao giờ ở nhà.
Coi này, Paula...
Mẹ không muốn con sống cùng bố vì...
Bởi vì bố không tốt...
bố làm mẹ đau, hiểu chứ?
Bố là người tốt.
Không, con yêu, bố không tốt.
Bố đã nói là không phải thế.
Nó bảo con bé đó là nói dối.
Rằng con đang dựng chuyện.
Con muốn sống với dì.
Nhưng cháu yêu à...
Nghe này, dì Marta của cháu đãng trí lắm.
Bà không nên nói vậy vì bà là mẹ của dì,
nhưng trong đầu dì toàn bông, giống thỏ bông Eugenio.
Mẹ ơi.
Thế là đủ rồi.
Đừng khiến con bé chống đối dì nó.
Ừ, được thôi.
Coi này con yêu.
Con biết không?
Chúng ta sẽ đi mua burger, thế được chứ?
Cả tương cà ạ?
Cả tương cà và khoai chiên và...
khi mẹ xong vụ này, chúng ta sẽ tới quần đảo Canary.
Ra bãi biển. Chỉ hai ta. Con thấy sao?
Nếu chuyến đi cho con gái, bà cũng đi.
Đi thôi.
Cả kem sô cô la nữa.
Đúng thế, cả kem sô cô la.
Danh sách câu hỏi về vụ cướp gây chấn động cả nước
vẫn tăng: Ai là kẻ bắt cóc?
Có phải họ muốn ở lại trong đó?
Họ muốn tiền, hay biểu tình chống lại hệ thống tài chính?
Bao lâu nữa lực lượng cảnh sát
mới xông vào?
- Tại sao cảnh sát không xông vào? - Vì ta khóa cửa.
Họ sẽ không làm vì...
cả Tây Ban Nha muốn như vậy.
Vì sao? Trưng cầu dân ý à?
Thôi được rồi.
Nghe này, năm 2011,
vài đứa trẻ đã...
chiếm Puerta del Sol, quảng trường nổi nhất Tây Ban Nha,
tập hợp hơn 20.000 người.
Phong trào 15-M?
Đúng thế.
Nếu có ai đó bảo với ta rằng
có 20.000 người dựng trại
tại Puerta del Sol, mà không có cảnh sát can thiệp,
ta sẽ chẳng bao giờ tin. Đó là điều không thể.
Nhưng đã xảy ra.
Cảnh sát đã không tới.
Vì sao chứ?
Vì người Tây Ban Nha ủng hộ bọn trẻ.
Đúng, nhưng bọn trẻ có lều trại,
còn chúng ta có súng.
Có chút khác biệt, đúng không?
Nhưng chính trị vẫn thế.
Còn tiền là tiền.
Sangria là sangria.
Ở Serbia cảnh sát sẽ vì điều này mà xông vào.
Cạn ly.
Không, đừng làm vậy.
- Ghê quá. - Kinh quá.
Chúng ta sẽ là...
nhóm chống đối mắc kẹt bên trong.
Giống như họ chính là đội kháng chiến Puerta del Sol.
Và...
- Và nếu không hiệu quả... - Anh có khán giả.
- Hả? - Xin lỗi.
Tiếp tục đi.
Cảm ơn cô.
Nếu không hiệu quả,
cảnh sát sẽ biết ta có súng tấn công.
Họ sẽ biết ta có cả bom.
Và không lực lượng nào phân biệt được con tin với kẻ tấn công.
Không ai ở Bộ Nội vụ...
sẽ ra lệnh tấn công.
Vì sao lại thế?
Vì bọn trẻ.
NGƯỜI TÂY BAN NHA, CÔNG DÂN HẠNG HAI
Chọn mạng sống Alison Parker thay vì tám đứa trẻ là ý của ông.
Ông nói Cục Tình báo chấp nhận hậu quả.
Vậy nên hãy ra ngoài đó
rồi bảo nhà báo là do ông và Cục Tình báo.
Cục Tình báo không thể phát biểu như thế.
Nhưng bình tĩnh.
Tổng thống đã biết và chính phủ ủng hộ cô.
Nghe này, tôi không quan tâm
đến chính phủ.
Tôi quan tâm con gái và mẹ tôi nghĩ gì.
Không phải là Tổng thống.
Thanh tra...
chúng sẽ không bao giờ thả Alison Parker và tám đứa trẻ.
Đó là một cái bẫy.
Nhưng tôi nói cô nghe.
Khi tất cả kết thúc,
sẽ không ai nhớ việc này.
Nó...
Như bóng đá, không ai để ý Cúp Thế Giới bắt đầu thế nào,
miễn là có được cái kết như ý.
Cô sẽ là anh hùng đất nước.
Nhưng nếu có dấu vết xác người,
chúng ta sẽ tiêu đời.
Tất cả chúng ta.
Xin lỗi về sai lầm của tôi.
Và cô được tùy ý sai bảo tôi.
Còn nếu muốn tôi đi...
Suárez.
Tôi muốn mọi người làm việc.
Tôi muốn kết quả của bên Seat ngay bây giờ.
Báo cáo tầng đất cái nữa, cái đó sao rồi?
Quan trọng nhất, ông Prieto,
Cục Tình báo hãy nói xem bọn bắt cóc định tẩu thoát thế nào.
Giáo Sư, tôi có thắc mắc.
Thoát ra kiểu gì?
- Qua đường hầm. - Kế hoạch đấy sao?
Cảnh sát sẽ biết thôi.
Đúng thế.
Nghe này.
Đây là...
Xưởng in tiền Hoàng gia, nhìn từ phía trên.
Ngay khi vào đó,
mọi người sẽ bảo con tin đào đúng chỗ này.
Trong buồng đốt.
Cách ống thoát nước chính xác 13,1 mét.
Mười ba phẩy một mét?
Radar thâm nhập lòng đất có thể dò ra nó.
Đúng không?
Đúng thế.
Radar hoạt động trong phạm vi 15 mét.
Nếu không, họ sẽ dùng địa chấn kế để định vị dao động của búa gõ.
Họ sẽ tưởng ta thoát theo lối đó.
Nhưng không phải, đúng không?
Không.
Ta sẽ dùng đường hầm khác.
Một đường hầm mà...
họ không thể thấy được.
Bởi vì nó cách 30 mét
so với cống gần nhất.
Và nó đã nằm ở đây.
Chúng ta phải vào đó từ đây,
từ két an toàn thứ ba.
Ai xây đường hầm đó?
Tôi đã xây nó năm năm trước.
Một khi vào hầm từ bên trong Xưởng in tiền Hoàng gia,
mọi người sẽ thấy mạch đường dài 485 mét
dẫn tới...
một nhà kho.
No comments yet. Be the first to leave one.