All the Way

All the Way

Download Vietnamese Subtitle

Release info

All The Way 2016 1080p BluRay x264-[YTS AG]
A Commentary by ptt

Tags

BluRay
x264
1080
TS
YTS
Published on: 2016-09-23
Downloads: 46
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

ĐI ĐẾN CÙNG

Ông ấy đi rồi.

Lyndon.

Lyndon.

Dậy đi anh yêu.

Ta chuẩn bị hạ cánh xuống Washington.

Được rồi.

Có tin gì từ Bobby không?

Anh ấy đang đợi trên đường băng.

Có cả các phóng viên.

Ngài sẽ phải phát biểu ngắn.

- Cảm ơn. - Tôi muốn gặp giới lãnh đạo

ngay khi tiếp đất.

Tôi cần nói chuyện với từng người một.

Em đã gọi cho Rose Kennedy chưa?

Rồi.

Lạy Chúa, những gì bà ấy phải chịu đựng...

Son môi của em.

- Gì cơ? - Son môi của em.

Oh.

Ca mổ của John Connally thế nào?

Các bác sĩ rất lạc quan.

Ah.

Cảm ơn Chúa.

Jackie?

Bà ấy không thay quần áo.

Bà ấy muốn mọi người thấy chúng đã làm gì Jack.

Có thấy bà ấy nhìn chằm chằm vào anh trước khi anh tuyên thệ không?

- Bà ấy đang tuyệt vọng, anh yêu. - Ai cũng đang tuyệt vọng cả, Bird!

Chúng ta đều đang tuyệt vọng.

Walter, gửi một điện tín cho cả hai Viện

ngay khi mọi chuyện đã tươm tất.

Where were you just now, Mr. president?

Tổng thống tình cờ.

Họ sẽ gọi như vậy.

Vậy thì,

ta sẽ thay đổi điều đó vào tháng 11 tới.

Tôi vẫn giữ một giấc mơ.

Trở lại ngọn đồi quê những ngày xưa ấy,

trốn dưới hầm

trong khi lũ da đỏ lùng sục ngay trên đầu,

truy tìm tôi.

Dưới hầm quá tối tăm, như một nghĩa trang.

Tổng thống của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ!

Trong khoảnh khắc tồi tệ này,

tôi tự hỏi mình sẽ chết

hay bị chôn sống.

Ngài Tổng thống.

Tôi thấy mình như một đứa trẻ ngu ngốc,

chỉ là vấn đề thời gian trước khi họ sập bẫy xuống,

nhận ra tôi,

lôi kéo tôi, gào thét, lôi ra ánh sáng,

nơi mà những con dao của họ đang lấp ló.

Thành thật mà nói,

tôi sẽ rất vui sướng nếu không phải đứng ở đây hôm nay.

Nhà lãnh đạo vĩ đại nhất của chúng ta đã ngã xuống

bởi hành động ngu ngốc nhất trong thời đại này.

John F. Kennedy đã nói với mọi người rằng

chuyện quốc gia đại sự không thể hoàn thành trong suốt thời gian tồn tại của chính quyền này,

thậm chí là suốt cuộc đời chúng ta.

"Nhưng," ông ấy nói,

"chúng ta hãy bắt đầu."

Ngày hôm nay, tôi muốn nói với tất cả người dân Mỹ rằng,

chúng ta hãy tiếp tục.

Ta đã thảo luận quá đủ về vấn đề nhân quyền.

Ta đã thảo luận suốt 100 năm qua hay hơn thế nữa.

Giờ là lúc viết một chương mới trong sách luật.

Tôi năn nỉ các bạn hãy thông qua luật nhân quyền của cố Tổng thống Kennedy,

để ta có thể diệt trừ

mọi dấu vết của việc phân biệt chủng tộc trên đất nước này.

Đúng thế!

Có biết danh hài da đen Gregory nói gì về tôi không?

"Khi Lyndon Johnson hoàn thành bài phát biểu, 20 triệu người da đen thở phào nhẹ nhõm."

Đó là một bài phát biểu hay, thưa Tổng thống.

Nói thật, tôi biết một số người đang tự hỏi, "Ông ta có thật sự muốn vậy không?".

Hãy nói với phe Tự do của cậu là tôi sẽ gào lên "Lincoln Lincoln".

Nhưng anh phải đỡ cho tôi

vì Dick Russell và phe Dân chủ

sẽ đấu tranh với tôi bằng mọi giá về cái dự luật dân chủ này.

Đũng quần đừng chật quá, Manny.

Nhớ may túi rộng ra,

còn có chìa khóa và dao,

và chừa chỗ cho bi của tôi.

Walter!

Walter, cho tôi biết Russell sẽ tới lúc nào

và liên lạc với Katharine Graham từ tờ Washington Post.

Thời điểm là vấn đề then chốt, hiểu chứ Hubert?

With the election only 11 months away...

Nếu phe Cộng hòa ngu ngốc bổ nhiệm Barry Goldwater,

ngài sẽ đánh bại hắn ta kể cả với hai tay bị trói.

Goldwater khó nhằn hơn cậu tưởng đấy.

Nhưng trước hết, tôi phải thắng được cái ghế ứng viên của phe Dân chủ đã.

Khỉ thật. Cái gì thế này?

Cậu mà kể với vợ tôi vụ này, bà ấy sẽ cho tôi nhịn ăn cả tháng.

- Thượng nghị sĩ Russell đã tới. - Oh. Phải.

Chờ tôi một phút.

George Wallace chẳng có chút giá trị nào.

Đó không phải là Wallace mà tôi biết.

Ngài không cần lo gì về Bobby.

Bobby Kennedy sẽ cắt cổ tôi.

Ngài biết tôi nghĩ thế nào về dự luật này mà.

Nếu tôi làm được gì...

Tôi sẽ ghi nhớ điều đó, Hubert.

Ngài Tổng thống.

Thượng nghị sĩ Russell.

Chú Dick.

Phải, phải.

- Ngài Tổng thống. - Lyndon, Lyndon thôi.

Không thưa ngài. Không còn như thế nữa.

Không đủ tôn kính.

Trước mặt công luận thôi, chú cháu ta không có gì thay đổi cả.

Cháu nợ sự khôn ngoan và lòng hảo tâm của chú,

và chưa một giây nào cháu quên.

Vậy mà tối qua cậu lại móc thòng lọng vào cổ ta.

Một dự luật nhân quyền khi mà cuộc bầu cử đang tới gần?

Hơn 100 năm qua, phe Dân chủ đã nắm chắc miền Nam.

Thật ngốc khi vứt bỏ thứ đó.

Dick, chú biết là cháu phải quẳng một ít mồi

cho Humphrey và phe Tự do.

- Vâng, nhưng... - Thưa ngài, Martin Luther King, đường dây số 3.

Ông ấy có thể đợi.

Vậy vụ tối qua để phục vụ cho cuộc bầu cử?

Chắc chắn là thế rồi.

Nhưng cháu cần chú giữ chắc miền Nam cho cháu, chú Dick ạ.

Sự thống nhất trong đảng, đó là vấn đề quyết định.

Ta sẽ nói về chuyện này nhiều hơn

khi cháu và vợ ăn tối cùng chú vào tối thứ 5, như thường lệ.

Giờ thì không cần như vậy nữa.

Bữa tối thứ 5 thật thiêng liêng.

- À thì... - Sao chú không mang đồ bơi tới

và sử dụng hồ bơi của Nhà Trắng trước khi dùng bữa tối?

Xin cảm ơn, ngài thượng nghị sĩ.

Cô ta nghĩ cái quái gì vậy chứ?

Sẽ không có lần nữa, thưa ngài.

J. Edgar Hoover, đường dây số 4.

Không muốn bất kính đâu, nhưng dỡ mấy thứ kia xuống.

- Edgan. - Ngài Tổng thống.

FBI xin được hỗ trợ bằng mọi cách có thể.

Edgar, cậu còn hơn cả cục trưởng.

Cậu là anh em của tôi.

Nếu cục cần gì, cứ cho tôi biết.

Về bài phát biểu tối qua của ngài,

tôi nghĩ ta nên thảo luận về ngài King.

Tôi mới nhận được một số thông tin rất đáng lo ngại.

Uh... Edgar, Edgar, tôi ghét phải cắt ngang,

- nhưng tôi bị làm phiền suốt từ chủ nhật. - Ngài Tổng thống!

Tôi rất hứng thú với chuyện này, ta sẽ thảo luận sớm, tôi hứa.

Nếu tôi...

King chơi chị cậu ta hay sao vậy?

Gã này bị ám ảnh rồi.

Được rồi, Manny, làm cho xong vụ này nào.

Gì?

Gì đây?

Katharine Graham của tờ Washington Post ở đường dây số 2.

- Gì cơ? - Và ngài King vẫn chờ ở đường dây số 3.

Tôi không cần nhắc nhở về thứ tôi đã biết.

Khốn kiếp, cô bị sa thải.

Biến ra khỏi đây.

Walter, tuyển thư ký nào biết làm việc cho tôi.

Ai đó có da có thịt một tí, vì Chúa lòng lành.

Đừng có tuyển mấy bà già Washington gầy gò.

Khốn kiếp, Manny.

Không có thứ gì khác tử tế hơn à?

Tôi muốn cảm ơn, thưa ông King, vì sự ủng hộ công khai của ông.

Chúng tôi rất phấn khởi vì bài phát biểu của ngài tối qua, thưa Tổng thống.

Sẽ không dễ dàng đâu.

- Đây là thời điểm khó khăn. - Phải.

Nhưng, như ngài đã đề nghị,

đóng góp lớn lao nhất để tri ân Tổng thống Kennedy

là ban hành luật nhân quyền, đặc biệt là quyền bỏ phiếu.

Cậu đang giảng đạo với đội hợp xướng ngoài kia, thưa Đức cha.

Quyền bỏ phiếu sẽ được thông qua,

và không thay đổi một chữ nào.

Nhưng tôi cần sự giúp đỡ của anh.

Chắc chắn rồi, thưa ngài.

Cảm ơn, Martin. Cảm ơn.

Nghe này, những lần tới

nếu có bất cứ đề xuất nào,

- cậu cứ nói ra. - Thật ra thì...

Cái của nợ.

Ông ta gọi điện vì dự luật nhân quyền cần trình lên Quốc hội, Martin.

Kennedy cũng đã hứa, Stanley.

- Ông ta không bao giờ trình nó. - Ông ta không phải George Wallace.

Chắc không? Cậu nghĩ Russell sẽ không bị đè sao.

Ông ta đã thông qua luật nhân quyền năm 57.

Sau khi ông ta rút ruột nó.

Dự luật đó giống như thứ súp

nấu từ xương của con gà còi.

Martin, nghe này, ông ta là chính trị gia người miền Nam.

Ông ta dành cả đời để cố gắng trở thành Tổng thống.

Giờ thì ông ta đã thành công.

Trước hết, ông ta có thể làm mọi điều ông ta muốn.

Đó là một câu hỏi, phải không?

Lyndon Johnson thật sự muốn gì?

Dù gì đi nữa, trong 11 tháng tới, ông ta sẽ tái tranh cử.

Giống Kennedy, ông ta cũng cần phiếu của người da đen để giành chiến thắng.

Lạy Chúa.

LBJ muốn có sự ủng hộ của ta.

Đồng ý.

Nhưng ngài Tổng thống này nhất định phải trình dự luật nhân quyền.

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left