The first 200 lines.
NHỮNG CÂU CHUYỆN DECΑMERON Dịch phụ đề: QKK
Đừng giết tôi!
Bà vừa gặp ai vậy?
Αndreuccio. Tôi đã biết nó hồi con nhỏ, và cả cha nó nữa,
ổng là người giàu nhất trong làng.
Một ông chủ bự! Bây giờ ổng sống ở gần Rome.
Con trai ổng tới Naples để mua ngựa.
Nhìn đi! Đừng làm mặt lạnh nữa!
Chào!
- Anh ơi! - Tôi hả?
Một quý cô xinh đẹp muốn gặp anh.
- Vô cùng sẵn sàng. - Vậy thì đi theo tôi.
Cổ đang chờ anh.
- Đi! - Theo tôi.
Mời.
- Chào mừng, Αndreuccio! - Tôi rất lấy làm hân hạnh.
Αndreuccio, lại đây.
Chúng ta hãy ngồi xuống đây.
Chắc anh phải ngạc nhiên vì em mời anh tới, hôn anh và khóc.
Anh sẽ còn ngạc nhiên hơn khi biết chúng ta là anh em.
Cha anh, Pietro,
đã gặp một góa phụ giàu có ở Palermo.
Bả yêu ổng và đã hy sinh danh dự của mình vì ổng.
Em được sinh ra từ mối tình đó.
Cha chúng ta bỏ đi và trở lại Rome.
Ông đã bỏ rơi và quên mất tụi em.
Ổng đã để cho em sống như con gái của một người hầu.
Em lớn lên với mẹ em.
Một phụ nữ cao quý.
Bả đã gả em cho một quý ông ở Guelph.
Nhưng ông này bí mật theo phe của vua Charles,
và vua Frederick biết được, và săn đuổi tụi em ra khỏi Palermo,
ngay khi em sắp trở thành một mệnh phụ.
May mắn thay, vua Charles tới cứu tụi em.
Ổng cho chồng em, em rể của anh, đất đai và tiền bạc.
Cám ơn Chúa vì em tìm được anh, anh thân mến!
Anh cũng sung sướng vì có một đứa em gái, lâu nay anh rất cô đơn.
Biết nói sao? Trong cái rủi cũng có cái may.
Nhưng Cha... anh chưa biết là Cha lại như vậy,
nhưng khi người ta còn trẻ...
Anh hiểu, anh cũng tới đây để...
- Dù sao, cám ơn em, em thân mến! - Bây giờ ta hãy ăn mừng.
Cứ tự nhiên.
Anh có thể ngủ lại đây rồi sáng mai hẳng đi.
Ban đêm ở Naples không an toàn.
- Tạm biệt, anh thân mến. - Tạm biệt, em gái.
Nếu anh cần gì, cứ hỏi thằng nhỏ.
- Anh thân mến... - Tạm biệt.
- Tạm biệt. Cám ơn, em gái. - Tạm biệt.
Nhóc, ở đây có...
Nhà xí hả? Đằng kia.
Cứu!
Tôi té xuống phân!
Ghê quá!
Cho anh vô, em gái!
Ai đập cửa dưới kia vậy?
Αndreuccio, anh của cô gái Sicile.
Anh say rồi, đi ngủ đi.
Tôi chưa từng biết ai tên Andreuccio, đi đi!
Đó là cách người Sicile đối xử với anh em sao?
Ít nhất hãy thảy quần áo và tiền của tôi xuống.
Anh bạn ơi, anh điên rồi.
Đi chết đi!
Đồ thô lỗ, làm phiền phụ nữ vào giờ này.
Đi đi, nếu không anh sẽ bị giết.
Đi về nhà anh đi.
Đi chỗ khác! Đi đi!
Anh muốn gì, quấy rối em gái tôi như vậy hả?
Đi đi!
Tôi chưa từng ngửi mùi nào thúi hơn.
Cứt đó.
- Cậu là ai? - Tôi là Αndreuccio.
Tôi không phải người vùng này.
Tôi tới Naples để mua ngựa. Tôi gặp một cô gái nói là em gái của tôi.
Cổ mời tôi ăn tối.
Tôi té xuống nhà xí của cổ, và tôi ở đây.
Vậy là cậu bị cướp rồi.
Bây giờ tôi hiểu rồi.
Hãy cám ơn Đức Mẹ vì cậu đã mất tiền.
Sao?
Bởi vì cậu còn sống.
Và hãy cám ơn Chúa vì cậu té vô cứt. Nói cám ơn đi!
- Cám ơn Chúa. - Cám ơn Chúa lần nữa...
...vì đã đưa cậu tới đây.
Chẳng bao lâu cậu sẽ có nhiều tiền...
...như là sao trên trời.
Chúng tôi thương hại cậu.
Nghe đây. Chúng tôi có một việc làm cho cậu.
Cậu sẽ kiếm được nhiều hơn...
...số tiền cậu đã bị mất.
- Đồng ý không? - Đồng ý.
- Minutolo chết ngày hôm qua. - Ổng là Tổng Giám mục của Naples.
Mộ của ổng ở trên đó.
Ổng được mặc quần áo mắc tiền.
Trên hết, ổng có đeo một chiếc nhẫn hồng ngọc trị giá 500 đồng vàng.
Hãy can đảm, dỡ nắp lên.
- Ai leo vô? - Không phải tôi.
Cũng không phải tôi. Cậu, Αndreuccio.
- Không, tôi sợ lắm. - Sợ gì?
Vô đi, nếu không, nhân danh Đức Mẹ,
tôi thề sẽ đánh cậu cho tới chết.
Leo vô đi!
Leo vô! Mau lên!
Ông thấy ghê quá!
Chiếc nhẫn đâu?
Không có nhẫn nào ở đây.
- Chiếc nhẫn đâu? - Nó đâu?
Không có nhẫn ở đây.
- Cậu có chắc không? - Tất nhiên. Không có nhẫn nào hết.
Vậy à?
Cho mày chết!
Đi mau đi. Mày sợ cái gì?
- Tao không vô đâu, tao sợ lắm. - Bây giờ mày lại sợ à?
Mày là ăn trộm kiểu gì vậy? Có một viêc hồng ngọc giá trị trong đó.
Tao là người giữ đồ lễ cho ổng, tin tao đi.
Mày sợ cái gì?
Người chết đâu có cắn. Để tao vô.
"Ngày xửa ngày xưa ở Lombardy,
"nơi người ta nói tiếng Tuscany,
"có một tu viện nổi tiếng về lòng trinh bạch và sùng đạo.
"Trong số các nữ tu...
"...có một thiếu nữ vô cùng xinh đẹp."
Bây giờ để tôi nói bằng tiếng Naples.
Chuyện đã xảy ra trong tu viện đó,
là một nữ tu vô cùng xinh đẹp...
...đã yêu một chàng trai trẻ đẹp trai và chờ tới đêm...
...để cho anh ta vô phòng mình.
Nhưng các nữ tu khác biết được và đem lòng ganh tỵ,
và đã bắt họ tại trận.
Họ đã làm gì?
Họ tới chỗ Mẹ Bề Trên.
Bả đang ở trên giường với một thầy tu.
Bả vô cùng bối rối, bả lộn cái quần lót của ông thầy tu với cái khăn trùm đầu của mình,
và bả đội cái quần lót lên đầu ra mở cửa.
Bả đi tới gõ cửa phòng người nữ tu trẻ...
...trong khi các nữ tu khác nhìn theo.
Người nữ tu trẻ bước ra và nói:
"Vậy Mẹ Bề Trên cũng ham vui, cái quần của ông thầy tu trên đầu bà."
Sau đó, mọi nữ tu đều biết hưởng thụ.
Làm việc thì ta được no, không chết đâu.
Tôi đã từng làm việc ở cái tu viện trên đồi.
Những nữ tu đó! Họ không bao giờ cho tôi được một phút bình yên.
"Bỏ cái này xuống, lượm cái kia lên!"
Tôi phải lấy cây cuốc và đào, đào, đào bất cứ chỗ nào họ chỉ.
Và mọi người họ đều rất xinh đẹp, nhởn nhơ trước mũi tôi.
Rồi người giữ nhà thờ kêu tôi kiếm thêm một người làm vườn nữa, một người già như tôi.
Họ không thể thuê một người đàn ông trẻ làm việc trong tu viện.
Tôi sẽ không kiếm thêm ai nữa.
Già hay trẻ, không ai chịu nổi ở đó.
Tôi biết tìm đâu ra một ông già khác?
Một người trẻ thì không tốt, người giữ nhà thờ nói đúng,
bởi vì các nữ tu đó đã bị...
...quỷ dữ ám ảnh.
Ông bỏ đi là phải.
Đàn ông bị đàn bà bao vây là không hay.
Tôi là quản lý. Cậu muốn gì, cậu là ai?
Nói đi!
Sao vậy? Nói đi!
Cậu không nói được?
Cậu đói à?
Chờ đó.
Ai vậy?
Thưa Mẹ, nó là một người câm tội nghiệp.
Nó không nói được. Nó muốn làm việc.
Nó có thể làm vườn cho mình.
Nó rất khỏe mạnh và không có đầu óc.
Hãy cho nó ở lại.
Lấy giày và một cái áo cũ cho nó.
Cho nó ăn, tử tế với nó.
- Đó là ai vậy? - Một người câm điếc, hắn không nghe, không nói được.
Một người đàn ông trong tu viện của mình? Các sơ!
Hắn không nghe được, nhưng hắn ăn được.
Hắn sẽ không nhiều chuyện.
Vậy anh sẽ thích súp của những nữ tu bé nhỏ này làm.
Nè sơ!
Sơ giữ bí mật được không?
Tôi muốn thú nhận một ý nghĩ mà tôi đã có từ lâu.
Chắc là sơ sẽ muốn nghe.
Tôi thề sẽ không nói với ai.
Mọi phụ nữ tới thăm chúng ta đều nói...
...là không có một thú vui nào lớn hơn...
...chuyện giữa một người đàn ông và một người đàn bà.
Kế hoạch của tôi như vầy:
Tôi muốn thử với anh chàng câm điếc này để coi họ nói có đúng không.
Sẽ không có gì nguy hiểm với hắn, hắn chỉ là một thằng ngốc.
Hắn không thể kể với ai được. Sơ nghĩ sao?
Sơ nói gì vậy?
Sơ không biết là chúng ta đã dâng hiến trinh tiết của mình cho Chúa sao?
Có nhiều điều chúng ta đã hứa với Chúa mà không giữ lời được.
Nếu hắn làm mình có thai thì sao?
Sao sơ lại toàn nghĩ tới những chuyện không hay?
Mọi bệnh tật đều có thuốc chữa.
Chúng ta sẽ làm gì?
Bây giờ là giờ mọi người đã ngủ hết.
Mình sẽ làm như vầy...
Mình sẽ dẫn hắn tới căn lều kia,
thay phiên nhau, một người làm việc, một người canh.
Phải, phải.
Xuống đây! Xuống đây với chúng tôi!
Mau! Xuống đây!
No comments yet. Be the first to leave one.