The first 200 lines.
Trước đó trên DOOM PATROL ...
Ngươi bảo ta có thể nói tạm biệt mà!
Sếp!
Chuyện quái gì vậy?
Cliff đang gặp khủng hoảng tâm lý.
Tôi chỉ thấy quá phẫn nộ!
Có thể Larry không phải người hùng.
Nhưng cái thứ ở trong người anh ta thì đúng.
ẢO GIÁC: Đại úy Trainor, một khi là lính, mãi mãi là lính.
Cái gì vậy?
Đó là điều Mr. Nobody đã cho tôi thấy ở bên trong con lừa.
- Cô bịa ra điều này. - Anh là ai vậy?
Tôi là người duy nhất ở đây có thể chịu đựng cô.
Jane, đừng đi. Cô đâu còn nơi nào khác để đi.
Jane, tôi xin lỗi.
=== Tập 1x08 - Danny Patrol ===
Đặc vụ Wilson, ngay khi nhận được hiệu lệnh của anh,
chúng tôi sẽ toàn lực xông vào.
Anh có vé vào cái rạp xiếc đó chưa?
Rồi.
- Tôi đã sẵn sàng. - Coi chừng bị lây nhé.
Anh làm được, Morris.
Thể hiện đi nào.
"CHÀO MỪNG BẠN MỚI"
Người này mới.
Người đẹp mới này là ai đây?
"Bạn từ đâu đến?"
Thời trang nam Danny
Tệ đến thế nào, đặc vụ? Sự dị thường gấp bao nhiêu lần?
Đợi lệnh.
Trả lời đi, Morris.
Đặc vụ Wilson, báo cáo vị trí của anh.
Đặc vụ Wilson?
Đặc vụ Wilson!
Đi, đi, đi! Đi mau!
Chết tiệt! Mẹ kiếp thật!
Cậu có bao giờ bị một con chuột chui vào người chưa?
- Không. - Tôi có bốc mùi không?
Tôi sợ là tôi thối vãi, nhưng đéo ai nói tôi.
Anh đéo thối.
Bởi vì bố ai biết được thứ chết tiệt đó đã làm gì
lúc nó ở bên trong tôi.
Tôi đã đi dây lại cho anh và dán lại thùng nhiên liệu. Anh sẽ ổn thôi.
Ít ra chúng ta có nên xịt một ít Rexona vào đó,
có thể, cậu biết đấy, khử mùi một chút.
- Hoặc cậu có thể đốt nến... - Cliff!
- Cậu nghĩ Jane có ổn không? - Jane mà. Cô ấy không sao đâu.
- Tôi sẽ phải sửa chữa chuyện với cô ấy. - Âu-kây, giúp tôi hiểu cái.
Đoạn nào trong câu "Cút mẹ đi" mà cô ấy nói với anh tối qua
anh không hiểu vậy?
Này, còn nhớ hồi cậu tưởng không chửi thề
sẽ giúp cậu vào được Justice League không?
Chuyện gì khiến cậu nhức đích sao?
Đù, có phải là bức tranh Jane vẽ cậu là một gã sát nhân tâm thần,
mà cậu đã giết tất cả chúng tôi?
- Câm đi, Cliff. - Phải, tệ thật đấy.
Nếu cậu bỗng nhiên cảm thấy muốn giết người,
nhớ báo cho tụi tôi trước cái, âu-kấy bro?
Tôi bảo anh câm đi!
Éc...Éc...Éc...Éc...
Tao sẽ giết mày...éc...éc...
TRẠI KIẾN
Sếp, anh ta tỉnh lại rồi.
Có chuyện gì vậy?
Tôi đang ở đâu?
Chào mừng tới cơ sở hoạt động mới của anh, Đại úy Trainor.
Tôi là đặc vụ Charles Forsythe, Bộ Quốc phòng.
Bộ Quốc phòng?
Tại sao--
Cùng nhau chúng ta sẽ đạt được nhiều điều vĩ đại, Đại úy Trainor.
Năng lượng hạt nhân bên trong anh rất nguy hiểm.
Chúng tôi sẽ tìm hiểu xem có cách nào để khai thác nó được không.
Anh luyên thuyên cái quái gì vậy?
Tôi chưa bao giờ đồng ý với tất cả chuyện này.
Tôi e rằng anh không có quyền thương lượng ở đây, binh lính.
- Sự phục vụ của anh là bắt buộc. - Bắt buộc?
Này! Này!
Lạy Chúa.
Ê, Sếp vẫn còn đang mất tích.
Nếu mấy người có thông tin gì mới, hãy để lại lời nhắn.
Nếu không, đừng phí thời gian của bà.
Chào mấy cu, là chụy đây.
Hy vọng tất cả đều ổn. Rita, nếu chị nghe được cái này, em sẽ...
Jane, này, tôi mừng là cô đã gọi.
Tôi thật sự xin lỗi vì những gì đã nói tối qua.
Đó không phải tôi.
Đã có một con chuột trong đầu tôi.
Không sao. Tôi hiểu mà.
Đôi khi chúng ta đều có một con chuột trong đầu.
- Phải. Vậy, chúng ta huề chứ? - Chúa ơi, dĩ nhiên rồi.
Huề huề xí xóa.
Cô sẽ về nhà chứ?
Khoan đã. Tôi xin lỗi, ai đầu dây thế?
- Cliff. - À, rồi, rồi! Chào anh, Cliff.
Nghe này, tôi phải nhảy cái, âu-káy?
Nhớ nói Rita là tối nay tôi sẽ vui vẻ một chút ở chỗ của Doug,
và tôi hy vọng chị ấy có thể tới được.
Nó sẽ cực kỳ "bay" đấy.
- Chỗ gì cơ? - Thên kìu anh nhìu nhoa, Cliffie. Bắn tym.
- Cô ấy ổn chứ? - Tôi nghĩ vậy.
Cô ấy nói...
- "huề huề xí xóa". - "Huề huề xí xóa"?
- Lạy Chúa. - Gì?
Bất cứ khi nào Jane cảm thấy không vui,
nhân cách này sẽ bộc lộ,
và chạy theo mấy cuộc đời ảo mộng ngớ ngẩn
mà cô ta tự tạo ra cho chính mình.
Cô ấy có lẽ là đứa tệ nhất trong 64 đứa.
Ai vậy?
Karen.
Cô ta là một kẻ yêu cuồng si, bị ám ảnh bởi những bộ rom-com
từ những năm 90.
Nếu phải đoán, tôi đoán cô ta đang trở về
với gã "nam chính" hiện tại.
Một gã biếng nhác nhu nhược tên là Doug.
Anh ấy là của mày.
Cô ta đã chia tay với thằng đó tầm ngàn lần rồi.
Nhưng bằng cách nào đó, tụi nó luôn quay lại với nhau.
Anh có thể trú dưới đây.
Không, không, không.
Nghe này, tôi sẽ không làm chuyện này nữa đâu.
Khoan đã! Đừng đi. Em xin lỗi vì đã bỏ anh.
Em đã phạm sai lầ--
Em xin lỗi. Cái dù này tệ quá.
Doug, em biết anh chẳng có lý do gì muốn em quay lại.
Và em không thể hứa rằng
chuyện sẽ lại không kết thúc như lần trước.
Nhưng một điều em có thể hứa, là em sẽ yêu anh tam sinh tam thế.
Anh phải làm gì với em đây?
Đừng để Mr. Nobody chơi đùa với tâm trí cậu, Vic.
Đó chỉ là một bức vẽ thôi.
- Là Niles sẽ hiểu nó có nghĩa là gì. - Phải.
Ông ấy sẽ hiểu.
"Cứu tôi, Niles!"
"Tiệm bánh Danny. 178 Đường Danny. Springfield, Ohio."
Không có con đường nào tên Danny ở Springfield cả.
Theo cái này thì có đấy. Và có người ở đó biết gì đó về Niles.
Lần theo bánh ngọt, Vic.
Luôn luôn lần theo những cái bánh ngọt.
"Niles đâu?", tiệm bánh hỏi.
Vừa rồi không hề kỳ quái đâu nhỉ?
"Mèo ăn mất lưỡi rồi à?"
"MỜI ĐI LỐI NÀY"
Lối này, các quý ông.
Chúc hai người vui vẻ.
- Tôi sẽ đến với hai anh ngay. - Cô có thể cho chúng tôi biết--
Xin một tràng pháo tay cho Saucy Songbirds, thưa quý ông quý bà.
Đúng vậy! Trai,
gái, và tất cả những ai ở giữa.
Chào mừng tới Hộp Đêm Bất Tận của Tom Nhìn Lén!
Tôi là người dẫn chương trình, Maura Lee Karupt.
Các bạn cảm thấy thế nào rồi?
Gì đây, đang quay quảng cáo Ambien ở đây à?
Ầu-kây, phải, có lẽ có điều này sẽ giúp khuấy động không khí.
Có vẻ như hôm nay chúng ta có hai vị khách mới.
Chà, nhìn xem hai người này trông như Terminator và King Tut đời thật, cưng ơi.
Có lời trên đường nói hai người là bạn của Niles Caulder.
Ai đã nói với cô?
- Danny. - Danny là ai?
Ầu, cưng ơi, cậu có cần thay pin không?
Danny ở xung quanh chúng ta.
- Con Đường Danny? - Danny sống trên con đường?
Tôi nghĩ ý cô ấy là Danny là con đường.
- Con đường là "nam" à? - Giới tính của Danny là "queer",
chúng ta nên dùng đại từ nhân xưng phi giới tính.
Uh-huh. Ầu-kấy.
Ầu, thật đáng yêu phải không?
Anh chàng rô-bô không hiểu phi giới tính.
Để xem tôi có thể giải thích bằng ngôn ngữ của cậu không. Ờm...
01-001-110. Hiểu chưa?
Một giây thôi...
Tôi đang tìm biểu tượng cảm xúc "ngón giữa". Nó...
Này, cái "món ngọt" này có hơi "mặn" đấy.
Tôi thích.
Nếu cậu có bao giờ rời bỏ cuộc sống miền tây và đến sống
với các Dannyzen, chỉ cần cho tôi biết nhé.
- Các gì cơ? - Danny du hành khắp thế giới,
thu nhặt những kẻ bị xã hội ruồng bỏ.
Chúng tôi tự gọi mình là những Dannyzen.
- Sao cơ? - Có lẽ tôi nên để "Họ" tự giải thích.
Cứ việc. Hãy hỏi Danny một câu hỏi.
Này, Danny, bạn có biết Niles Caulder không?
"Dĩ nhiên. Niles là một trong những người bạn lâu năm nhất của tôi."
"Ông ấy đâu? Chúng tôi cần ông ấy giúp."
Chúng tôi cũng vậy. Niles đang mất tích.
"Hãy nói chuyện này ở ngoài."
Lạy Chúa, yay! Rita, chị đã đến được!
- Karen. - Chào, Karen!
Cliffie, phải hôn?
Thật tuyệt khi cuối cùng cũng được gặp anh trực tiếp.
Jane đã kể hết với tôi về anh.
- Kể gì? - À, ờ...
- Thiệt luôn hả? - Âu-kầy, chuyện là vầy.
Gia đình của Doug vừa mới đến, và, chà, mọi việc có hơi căng thẳng.
Bố mẹ không thể ngừng phán xét cô ấy sao?
Hỡi Chúa Giê-su đang nhảy cà kheo!
Nghe này, Karen và con đang yêu nhau. Và chúng con sẽ quay lại với nhau.
- Chấm hết. - Douglas, xin con.
- Từ ngày con sinh ra-- - Chín giờ hộ sinh,
người phụ nữ này đã gào thét cùng với con suốt khoảng thời gian đó. Chín!
No comments yet. Be the first to leave one.