NAGA

NAGA (ناقة)

Download Vietnamese Subtitle

Release info

Naga 2023 WEB H264-RBB
A Commentary by sash35

Tags

web
720p
720
1080
webrip
x264
BRip
TS
YTS
Published on: 2023-12-10
Downloads: 15
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

NĂM 1975

Bà đừng lo. Đây là trường hợp khẩn cấp.

Chính ông ấy đã chọn một bệnh viện toàn bác sĩ nam.

Ý tôi là, tôi tin rằng tất cả rồi sẽ ổn thôi,

nhất là khi ông ấy gặp đứa con trai mới sinh khỏe mạnh của mình.

NAGA

HIỆN TẠI

11:56

Bố mẹ về rồi à?

Bố bảo con chuẩn bị đi.

- Bố ra hiệu tạp hóa, sắp về rồi. - Con chuẩn bị xong nửa tiếng rồi.

Xin lỗi vì về trễ, thưa cô. Bọn tôi ở phòng cấp cứu.

Ôi! Có chuyện gì thế ạ?

Bố mẹ đã gọi, nhưng con đang ngủ.

Có chuyện gì ạ?

Này!

- Đây, cùng một công con ra chợ. - Gì thế này mẹ?

Mua cho nó một cái bánh. Thằng bé mới mổ mắt.

- Mẹ, con đâu có thì giờ. - Con có mà.

Và mẹ sẽ gửi con một tấm ảnh thật đẹp của em con.

Trò đó xưa lắm rồi mẹ.

Nhớ cái bánh to đùng của mẹ Mishary chứ?

Có một tấm ảnh lớn của Mishary ở bên trên.

Bỏ đi mẹ ạ. Xin mẹ đấy.

Suỵt!

Chào cậu đẹp trai. Chào con yêu.

Em mới mổ đấy.

Chúc mừng.

Cho em xin cái kẹo cao su đi.

Thằng này!

Ôi chà!

Cái nhà này không cho tôi yên nổi một giây!

- Con đi móc nốt con mắt kia của nó. - Của ai?

Sarah!

Con gái!

Thật non nớt, cũng chưa vướng bụi trần

Bụi trần.

Đừng bám lấy kẻ đeo bám, nó sẽ đeo bám em

Đeo bám em.

- Cú chạm khẽ của anh, sự phản bội của em - Của em.

Càng ở lại, em càng luống cuống

Luống cuống.

Hôm qua anh chiều chuộng Hôm nay em làm ngơ

Làm ngơ.

Hãy cẩn thận con sói trong tầm mắt

Nó sẽ phá vỡ bản chất con người em Và mặt đất nơi em đi

Chà, rất hay! Nói hay lắm…

- Một nhà thơ toàn vẹn. - Đêm nay là đêm trọng đại.

- Đội tuyển quốc gia sẽ đá. - Hẳn ông đã viết một bài thơ.

Bố đón con lúc 11:00 thay vì 9:00 nhé?

Tôi có một bài, mà nếu họ thắng thì phù hợp hơn.

Hứa chứ, ông Abu Fahad?

Nếu đội tuyển quốc gia thắng, tôi sẽ trực tiếp gọi anh từ phòng thu.

Vâng, hãy gọi cho tôi. Mong là họ thắng.

Tốt. Abu Fahad đang lạc quan. Nóng lòng chờ bài thơ của ông.

Ít nhất mười giờ bố nhé?

Đây. Bạn ấy kia bố ạ.

MỘT GIỜ CHIỀU

Chính xác chín giờ 59 phút.

Hãy chuẩn bị. Không muộn hay sớm hơn một phút.

Được ạ.

- Xin lỗi vì bọn tôi uống cà phê "mảnh". - Không sao.

Mẹ cứ lo quá về đám cưới của tôi,

như thể mẹ tôi cưới vậy.

Cũng khó trách mẹ tôi. Lo đám cưới mệt mà.

Ta vẫn cần nước hoa,

và phần vải vóc còn lại.

Chà, nhìn này! Đẹp quá.

Sao vậy?

Tôi mải nghĩ.

- Nhìn đi. Cái này hợp với vỏ gối chứ? - Ừ.

Cậu nhìn chưa thế? Sờ thử đi.

- Tốt, mà hơi cứng. - Thế mới chất lượng.

- Xin lỗi. - Vâng?

- Giá mỗi mét là bao nhiêu ạ? - Là 360.

Chà! Sao đắt thế?

- Nhung của Ý nó phải thế. - Không, cảm ơn.

Hỏi các hàng khác…

- Gì đây? - Mua hộ tôi bánh cho Fahad nhé?

Nó bị đau mắt và mẹ tôi muốn dỗ nó.

Ra vậy. Cậu thực sự định làm thế à?

Ừ. Ta đồng ý rồi mà?

Là cậu sẽ đi một mình, không phải biến tôi thành kẻ hầu.

Trời ơi!

Đừng bắt tôi phải năn nỉ, sau khi tôi xách túi cho cậu hai tuần.

- Vậy là giúp không vô tư. Chẳng dám. - Từ năm thứ hai cậu đã thế.

Tôi phải đội nắng đợi, còn bị mẹ cậu mắng.

Chà! Từ năm thứ hai cơ à?

Cậu thật đúng là đồ thù lâu nhớ dai.

- Bảo đừng nói thế rồi mà? - Nhưng cậu đúng như thế.

Ai mà sai với cậu, cậu "ghim" cả đời.

Tạm biệt.

Chúc vui.

Còn dám thế nữa!

- Im lặng đi. - Abu Mishary.

- Tha cho ông ấy lần này. - Nghe này.

- Abu Mishary, về tiệm đi. - Anh ta rõ là…

Đừng chấp mà.

Đau cái đầu vì anh.

- Anh làm tôi đau đầu đấy. - Không đáng đâu.

Anh bảo sẽ gọi thợ điện mà. Bọn tôi sắp chết ngạt đây.

Bọn tôi đã chịu cả tuần rồi! Cả tuần phải hít khí ga rò!

Thế muốn tôi làm gì? Cửa hàng tôi đóng cửa mà.

Anh ta bận. Muốn tôi giết anh ta hay gì?

- Tìm cách đi. - Cách gì?

- Đội thợ cứ hứa lèo. - Tôi mất khách đấy.

Trong cái rủi có cái may mà.

May gì ở đây? Đụng tới anh là xui xẻo.

- Có mà. Tin tôi đi. - Ông đóng cửa à?

Khoảng một, hai tiếng nữa là mở lại.

- Ông mở tới mấy giờ? - Tới 9:30.

- Được, chín giờ tôi qua. - Được.

Nói để anh biết…

Vào đi.

Lại đây uống trà

Cô ấy gọi trà mang đi

Chà!

- Nhìn tôi như khỉ vậy? - Không, bạn yêu.

Lá móng trên tay cậu rất đẹp. Làm tôi nhớ đến mẹ tôi, Heila.

Mong bà yên nghỉ.

Cậu mang theo "đồ" chứ?

Ở đâu?

- Cái gì vậy? - Nó ở trong đó.

- Nó thế nào? - Abu Kholoud pha nó với trà.

Chán òm.

Sao? Cậu ta kiếm "đồ" cho ta mà.

- Cậu ta vẫn yêu nhỏ khó ưa đó chứ? - Ừ.

- Chắc họ sẽ nhập bọn với ta ở trại. - Sao?

- Ta sắp đi cắm trại. - Ở sa mạc sao?

Còn đâu nữa? Trên đường chính à?

Xa lắm. Không.

- Không! - Không!

Nghe đi đã! Đây đâu phải trại thường.

Tôi chưa từng thấy trại nào như thế này cả.

- Đồ khốn. - Nói thật đấy.

- Cậu muốn bố tôi giết tôi à? - Ta không về muộn đâu. Tin tôi đi.

Chỗ này đỉnh lắm. Mỗi năm Abu Nayef chỉ mời tôi có một lần.

Biến đi.

Loạn thật.

- Ta đi bằng con xe cổ lỗ này à? - Cậu thì biết gì về xe cổ?

Trên đường có ba người hỏi mua, mà tôi từ chối cả đấy.

Thề là sẽ về trước chín giờ đi.

Không trễ đâu. Tôi thề là ta sẽ về trước chín giờ.

Nói: "Trễ thì tôi mong mẹ tôi chết" đi.

Trễ thì tôi mong mẹ tôi chết.

HAI GIỜ CHIỀU

Sao vậy?

Không có gì. Đừng lo.

Sao vậy gái?

Ai vậy?

Abu Nayef, người coi trại.

Anh ta nói sẽ gửi địa điểm mà chưa gửi. Chẳng rõ là ngủ gật hay gì.

Không sao.

Tôi không muốn phí thì giờ của cậu.

Không sao.

Có tôi vì cậu thôi, chẳng phải Abu Nayef nào cả.

Ngại à em gái?

Xe kia sao vậy?

Chịu. Rõ là đồ khốn.

Đi trước đi.

Hắn bị sao thế nhỉ?

- Muốn tôi bay à? - Cứ kệ hắn đi.

Đi mà vượt đi. Gã này có vẻ ngốc.

- Saad, bỏ đi. - Vượt đi.

- Được rồi, đó. - Saad!

Gã khốn chết tiệt.

Nhổ vào cái mặt mày.

Biết gì không?

Gì cơ?

Quay về thôi.

Sao? Cậu nói thật ư?

Hủy cả ngày chỉ vì một sự cố nhỏ sao?

Vẫn còn sớm mà.

Cậu sợ à?

Ê!

BALILA ZAMAN

Không sao đâu.

- Cái gì không sao? - Cậu đổi ý cũng không sao.

Ta sẽ vứt nó đi, sẽ ổn cả.

- Không. Cậu nói gì vậy? - Tôi nghiêm túc đấy.

Tôi cũng nghiêm túc.

- Được rồi. - Tôi sẽ ngất à.

Tôi chưa bao giờ ngất cả.

Cậu lái được xe chứ?

Ừ, đừng lo.

Nó sẽ kéo dài bao lâu?

Cùng lắm là ba đến bốn tiếng.

Được.

Có thấy gì không?

BỐN GIỜ CHIỀU

Bụng tôi cũng bắt đầu đau rồi.

Tôi đã thấy gã Balila ngoáy mũi.

Này!

Này!

Xin chào!

- Mấy người làm gì ở đó? - Ý ông ấy là sao?

Không phải việc của ông!

Này, đừng gây chuyện.

Này!

Đừng chạm vào tôi! Lùi lại!

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left