The first 200 lines.
Đã từ rất lâu rồi, có một hòn đảo...
một số người Hà Lan, Ấn Độ và những hạt trang sức.
CHUYỆN ẤY LÀ CHUYỆN NHỎ 2
Người dịch: Altamodano™
Số hạt đó đưa đến những tàu hơi nước cùng với nhà chọc trời...
phố Wall, những ánh đèn điện...
báo chí, đảo Ellis, người Mỹ...
công viên Trung Tâm và hội chợ đầu tiên của thế giới...
Broadway, cao ốc Chrysler và trường quay số 54.
Tôi muốn nghĩ tới chuyện đó như thành phố New York B.C.
Trước tôi... Carrie.
Chào các anh!
Tôi đến hòn đảo này chính xác lúc 3 rưỡi chiều...
thứ Ba, ngày 11/6/1986.
Xe! Xe! Tax... Taxi.
Có vẻ giống ngày hôm qua.
Taxi.
Cảm ơn!
Ngay năm sau đó, tôi đã gặp Charlotte.
Chúng tôi đang đi tàu điện ngầm lúc 2 giờ chiều...
thì một gã vô gia cư tự tụt quần.
Tôi và Miranda gặp nhau năm 1989 ở cửa hiệu Bloomingdale.
Tôi đang vào quầy trang phục.
Còn cô ấy thì ngồi khóc trong phòng thay đồ.
- Chào các cậu! - Chào!
Xin chào! Cậu khỏe không?
Tôi đã gặp Samantha khi cô ấy đang phục vụ bar ở CBGB.
- Chơi tôi hả? - Đường của tôi hay của cô?
- Xin chào! - Cậu khỏe chứ?
Ta vào thôi.
Xin chào!
Sẵn sàng chưa?
Thời gian là một thứ khôi hài.
Cả thập kỷ có khi chỉ vụt sáng với 1 giây không có biến cố.
Thế mà, trong có 2 năm, bao điều kỳ lạ đã xảy ra.
Những điều bạn không nghĩ sẽ xảy ra trong cả triệu năm.
Chào mừng tới Bergdorf Goodman. Tôi có thể giúp gì các cô?
Vâng! Bạn chúng tôi sắp kết hôn.
- Tớ tưởng sẽ không có ngày này. - Cậu và tớ đều thế!
Địa ngục đóng băng rồi.
- Tên gì nhỉ? - Blatch. Stanford Blatch.
Thật ra, tôi nghĩ họ đã đăng ký bằng cả hai tên.
Anh bạn đồng tính của cô ấy sắp cưới anh bạn đồng tính của tôi.
- Thật là tuyệt. - Tôi biết!
- Để tôi đi lấy sổ đăng ký. - Cảm ơn.
Sao có chuyện này được nhỉ? Tưởng họ ghét nhau lắm mà.
Giống như những nhạc trưởng.
Âm nhạc kết thúc và họ là hai người cuối cùng còn lại.
Khi nào cậu nghĩ những người cậu biết quá già để kết hôn...
thì đã có hai gã đồng tính đây rồi nhé.
Cuối tuần nọ, chúng tôi tụ tập tại một khách sạn nhỏ ở Connecticut...
khung cảnh rất ngoạn mục...
và lễ cưới thật sự hợp pháp.
Cà vạt của anh thế nào?
Cà vạt của em thì sao?
Em đã không nói với anh là sẽ mặc bộ đó.
Vì em là người tuyệt nhất.
Và em cần một chút giúp đỡ đấy!
Lễ cưới của "gay" lâu hay chóng hơn so với đám cưới thật sự nhỉ?
- Sao chứ? - Để biết anh tới đó vì việc gì thôi.
Em nghĩ lễ cưới thật sự cũng giống thế cả thôi...
nhưng không biết đàn ông hẳn hoi sẽ hy sinh bao lâu.
Được rồi đấy!
Đừng có làm anh hấp dẫn quá. Đám cưới của "gay" mà.
Anh sẽ thôi nhắc chuyện đây là lễ cưới "gay" chứ?
Không phải lễ cưới của "gay" ư?
Đúng! Nhưng không chỉ là một lễ cưới "gay" thôi đâu.
Đây là đám cưới của Stanford và Anthony.
Anh hiểu rồi.
Khóa quần của em kìa!
Tốt hơn nên để anh. Có thể sẽ bị hiểu lầm đấy.
Anh đã quên kéo nó lên!
Một giờ nữa em phải tới đó. Em là người tuyệt vời nhất!
Thế thì anh phải cố hết mình rồi.
Anh không muốn bị chậm trễ trong đám cưới "gay" đầu tiên.
Không phải là đám cưới "gay".
Tán gẫu phí thời giờ lắm đấy.
Nào, các bạn sẽ không...
Nếu khi nào đó anh rời xa em.
Sẽ không phải là vào mùa hạ.
Ngắm nhìn em trong mùa hạ.
Được rồi, đây là đám cưới "gay".
Xõa mái tóc óng vàng sắc nắng.
Chào!
- Chào. - Chào mọi người.
- Đủ trắng chưa? - Thì đây có khác gì...
lúc cậu nhìn thẳng vào mặt trời.
Tớ nghĩ nó rất đẹp!
Phong cách đám cưới này còn hơn cả là đẹp ấy chứ.
Đúng kiểu Công Nương Diana.
- Mẹ, con đi xem thiên nga nhé? - Ừ, con yêu!
Chắc chắn rồi, con yêu. Hãy ở chỗ ba mẹ nhìn thấy con!
- Ở đó thôi nghe chưa? - Chào các bạn thiên nga.
- Samantha kìa. Chào cậu! - Cậu mang cả chó theo à?
Lễ cưới "gay" mà. Còn gì hơn một chú cún con điệu đà nhỉ?
Các anh, chúng ta không cần hấp dẫn thêm chút nữa sao?
Char!
Anthony! Chào cậu.
Các bạn có tin nổi nơi này không?
Cứ như Nữ hoàng Tuyết bùng nổ vậy.
- Làm sao để hấp dẫn nhỉ? - Hãy luôn là chính mình!
Cậu không phải là người lên kế hoạch cho lễ cưới?
Tất nhiên là không. Tớ rút lui khi Stanford đề cập đến lũ thiên nga.
Rút cuộc, tớ giơ tay chào thua. "Cô ấy" muốn gì cũng nhường.
Stanford có được đám cưới trong mơ, còn tớ thì bắt đầu ngoại tình.
Đừng nhìn tớ như thế. Char!
Sắp kết hôn đâu có nghĩa là tớ phải thay đổi con người mình.
Cậu được ngoại tình bởi vì cậu là "gay"?
Không! Vì tớ là người Ý.
Carrie! Stanford đang tìm anh.
Chiếc mũ đáng yêu đấy!
- Anthony! - Anh tới đây!
Anh không hiểu. Sao lại cưới khi người ta sẽ ngoại tình nhỉ?
Cậu ta không nói sẽ ngoại tình, cậu ta chỉ nói sẽ được làm thế.
Cậu đã nghe được như thế sao?
- Đó đâu phải việc của chúng ta. - Ngoại trừ việc anh ta đã kể ra.
Nói thế chứ tớ nghĩ mọi đôi đều có những quy định riêng của họ.
Không hẳn thế. Đó là hôn nhân.
- Ai muốn uống cốc-tai nào? - Tôi.
Xem họ có đồ ăn gì không. Em cần một chút đồ ăn vặt.
Sau 8 năm, cuối cùng cô ấy đã trở thành người Do Thái.
Những quả chuông trên đồi.
Stanford, anh diện cả cây trắng.
Như một trinh nữ!
Thật xúc động trong lần đầu tiên.
Xin chào!
Cô thấy mọi thứ thế nào?
Anh có những con thiên nga.
- Nhiều quá ư? - Có bao giờ là quá nhiều đâu!
Tôi không biết điều gì đã đến với mình.
Còn nhớ mùa hè tôi đã bị vướng phải lon Coca chứ?
Lần này cũng như thế.
Anh đã làm rơi cả bó hoa.
Tôi đã gìn giữ cho ngày này từ khi mới 19 tuổi.
Anh luôn biết là sẽ lập gia đình?
Tôi tưởng sẽ là một nữ bệnh nhân mũm mĩm người Do Thái.
Tin mật đây, Anthony đang kể với mọi người anh ta được ngoại tình.
Tôi biết.
Anh ta ghét truyền thống nên cố tình chống lại nó.
Anh ta được phép ngoại tình?
Phải, nhưng chỉ trong 45 bang hôn nhân này không hợp pháp.
Được rồi, bây giờ đến phần tôi.
''Carrie Preston''?
Sao cơ?
Tôi chỉ ngạc nhiên không được là "Bradshaw" ở đám cưới của anh.
Người lên kế hoạch nói các đôi được liệt kê theo họ của chồng.
Thật ý nghĩa!
Anh sẽ mang tên của Anthony?
Không, chúng tôi là nam giới.
Nam giới? Anh đã tự nhìn mình trong gương chưa, quý cô Dior?
Tầm bậy!
Có ai gửi cho tôi chiếc...?
Lỗ khuyết có thể ghi là "Preston"...
Nhưng chiếc mũ...
thì có ghi ''Bradshaw.''
Bình minh, rồi hoàng hôn.
Bình minh, rồi hoàng hôn.
Tháng ngày cứ thế trôi qua.
Hạt mầm sau một đêm đã trở thành hoa hướng dương.
Nở rộ ngay khi ta ngắm nhìn.
Bình minh, rồi hoàng hôn.
Gã bảnh trai nào đang ở cạnh Carrie thế kia?
- Đó là em trai Anthony, Nicky. - Sao em biết gã là trai "thẳng"?
Một món hời đấy!
Đám cưới này còn sót gã gay nào không nhỉ?
Xem ai làm lễ cưới cho họ kìa.
Ôi trời...
Bình minh, rồi hoàng hôn.
Sao Liza lại đồng ý việc này nhỉ?
Định luật vật lý mà!
Chỗ nào nhiều năng lượng "gay", Liza sẽ xuất hiện.
Một ngày kia...
tràn đầy hạnh phúc.
Và những giọt nước mắt.
Lúc nữa, Stanford và Anthony sẽ trao nhau lời thề nguyện.
Và bây giờ, "cái chổi" đã viết cho chính mình... "Cái chổi"?
"Chú rể". Không phải "cái chổi".
Cái chổi ư? Thật ngạc nhiên!
Cảm ơn cô. Liza Minnelli.
Xin hãy yên lặng!
Cưới xin là việc hệ trọng.
Ít ra đó là điều tôi được nghe.
"Đó không hẳn là tình yêu sét đánh.
Nhưng nó đã trở thành tình yêu.
Em là người đầu tiên chấp nhận anh...
vì anh là đàn ông thật sự."
Đó là các thủ tục truyền thống.
Muốn hay không, nó sẽ diễn ra.
Chúc mừng!
Xin chúc mừng!
Hỡi những cô nàng độc thân!
Hỡi những cô nàng độc thân!
Những cô nàng độc thân, hãy giơ tay lên nào!
Chúng tôi đã chia tay nhau trong một hộp đêm.
Tôi đang làm những việc vẩn vơ.
Bạn đã quyết định sẽ thờ ơ. Giờ bạn lại muốn phiêu lưu.
Vì có một anh chàng để ý tôi.
Tôi nhìn anh ta. Anh ta cũng nhìn tôi.
Đừng quá để ý đến chàng ta.
Nước mắt tôi đã từng rơi vì ba năm tuyệt vời ấy...
No comments yet. Be the first to leave one.