The first 200 lines.
Được rồi... Đến trước được phục vụ trước.
Xếp hàng đi, tất cả các người.
Được rồi.
Được rồi. Cầm hợp đồng làm việc trong tay đi.
Đưa họ vào. Vào đó đi.
Vào đi... Đi đi. Đi đi. Tiếp tục đi.... Tiếp tục đi.
- Anh đi đâu? - Bradley. Foreman.
Rồi. Anh đi gặp người ở bên kia đi. Đi đi!
- Tên anh là gì? - Bradley. Tôi là quản đốc.
- Lần cuối anh làm la khi nào? - 1922.
Bao nhiêu người đã làm việc này trước đây?
Họ chủ yếu là nông dân từ đường Worcester.
Nhưng tôi sẽ dậy họ. Người nghèo học nhanh.
Được rồi. Đi đi.
Lũ đê tiện! Hèn hạ!
Thằng khốn nào ném cái đó? Tống nó ra đi.
Tống nó ra ngoài!
Arthur! Này! Đủ rồi. Đủ rồi.
Đưa nó ra. Ra ngoài! Được rồi, mười người nữa.
Hai người nữa. Đủ rồi.
- Mười. - Đóng cửa lại!
Được rồi. Mười đồng mỗi người. Một cân cho anh.
Còn bảo vệ?
À, về việc đó.
Theo lệnh của sở cảnh sát thành phố Birmingham,
anh và lực lượng lao động kinh tởm của mình được bảo vệ
bởi Bóng Ma Anh Quốc.
- Anh Gray? - Cho anh ta vào đi.
Là mẹ anh.
Ôi, chết tiệt...
Mẹ đọc trên báo.
Mẹ có quyền.
Ta cũng là mẹ con.
Con muốn mẹ đi khỏi đây?
Đúng thế.
Mẹ sẽ để nó ở đây.
Chúng được hái từ vườn nhà.
Hồi trước con thích lắm.
Con mong không có bọ trong đó.
Nghe này,
mẹ chỉ muốn nói là con được chào đón về nhà.
Để khoẻ lên ở nhà. Mẹ biết con rất buồn ở làng...
Nhưng ta yêu con
và em trai con nhớ chơi bóng cùng con.
Còn bố con…
Đã qua đời.
Ông thanh thản ra đi trên giường.
Chết tiệt...
Giờ, đi đi.
Con đang đợi Tommy, và giờ anh ấy đến đây.
Mẹ đi đây.
Mẹ sẽ không ngồi chung phòng với người này đâu.
Đi nào, Pol, Tommy đang đợi ta.
- Ai đi cùng ta thế? - Isiah và hai nhóc nhà Lee.
Ada? Đã bao lâu rồi cô không làm tình?
- Cái gì? - Với tôi thì đã gần hai năm rồi.
Trong dịp Giáng sinh, tôi đã đếm.
Nên tôi đã quyết năm mới để thay đổi tình hình.
Ồ, có ai đặc biệt không?
Không hẳn.
Chỉ có tôi và vài gã không hợp.
Tôi sẽ ngồi ở đầu.
Đây chỉ là công bố thứ chính thức.
Chính thức trở lại công ty.
Nên không nói về
quyết tâm Năm mới hay Tommy có thể đổi ý.
Quyết tâm Năm mới là cái gì?
Đừng bận tâm.
Tôi nghĩ Ada đang cố bảo tôi cư xử cho tốt.
Vâng. Cư xử đúng mực.
Cư xử đúng mực hay thế nào?
Cư xử đúng mực hay thế quái nào?
Rồi, Polly, để tôi nói thật cô nghe.
Sau những rắc rối gần đây của cô, Tommy bảo tôi để mắt đến cô.
Rắc rối à?
Trong khi làm việc cho công ty này,
Tôi đã giết một người, tôi đã mất một người,
Tôi tìm lại được một đứa con trai, và suýt mất một đứa.
Tôi suýt mất mạng.
Giờ tôi sẽ nhận lại công việc nếu các điều khoản đề nghị có lợi.
Nhưng tôi sẽ không cư xử đúng mực.
Xin lỗi tôi đến muộn.
Arthur đâu?
Nhìn tôi giống mẹ nó à?
Linda...
Sao em tới đây?
Em ổn chứ? Billy ổn chứ?
Ổn. Mọi thứ đều ổn.
Nghe này. Gặp em anh rất vui. Nhưng anh muộn buổi họp mất.
Họ có thể đợi.
Em có cái này cho anh.
Cho người chồng yêu thương đang làm việc vất vả...
Và dưới áp lực rất lớn.
Một thứ để giải tỏa căng thẳng.
Ôi.
Là lụa đấy. Từ Nhật.
Cảm nhận đi.
- Tay anh bẩn, - Không sao.
Cứ cảm nhận đi.
Cảm nhận đúng đi.
Em...em muốn làm chuyện này ở đây à?
Sao lại không? Em tưởng anh là sếp.
Anh là sếp khốn nạn.
Vậy bảo em phải làm gì đi sếp.
Lại đây.
Được rồi, trước khi ta bắt đầu cuộc họp đặc biệt
của ban quan trị Công ty TNHH Shelby,
Tôi muốn lưu ý sự vắng mặt của Phó chủ tịch
người vẫn chưa đến
Ta tiếp tiến hành không có mặt anh ta.
Mục số một, phục hồi chức vụ
thủ quỹ Công ty TNHH Shelby.
Ban quản trị chào đón
cựu thủ quỹ,
cùng các điều khoản và điều kiện được cải thiện.
Do hoàn cảnh đặc biệt khó khăn
mà công ty gặp phải.
Thủ quỹ đề cử sẽ kiểm tra các điều khoản và điều kiện
xem chúng có đúng không.
Mục số hai, khi không có kế toán công ty
vì bệnh tật,
mọi trách nhiệm trong việc giữ tài khoản công ty
chuyển cho trưởng phòng mua lại.
Mục thứ ba.
Thủ quỹ công ty, đã đọc các điều khoản và điều kiện,
ký hợp đồng lao động
đồng ý với các điều khoản và điều kiện với người đứng đầu tài khoản tạm thời.
Tất cả những người ủng hộ việc phục chức của bà Elizabeth Grey,
về vị trí của
Thủ quỹ Công ty TNHH Shelby,
vui lòng giơ tay lên.
Chúa ơi. Cảm ơn.
Còn việc gì nữa không?
Được rồi, tôi tuyên bố cuộc họp đặc biệt này kết thúc.
Giờ ta có thể nói về vấn đề thực sự.
Nhưng vì thế, ta cần Arthur.
Arthur đâu mất rồi?
- Anh Shelby. - Biến đi.
Họ đã đột nhập vào cửa hàng sơn.
Thế à?
Họ làm bậy xung quanh,
tôi nghĩ họ định đốt đấy.
Anh giải quyết đi. Tôi đang bận!
Chuyện này là gì vậy?
Ở nơi tội lỗi này sẽ có cám dỗ.
Trách nhiệm của em là vợ anh là giúp anh chống lại những cám dỗ đó.
Bằng cách đặt mình vào giữa anh...
và quỷ dữ.
Theo lời đức mẹ Công giáo của em,
"Vắt cạn bi của anh ta và cho ăn no."
Chúa cho linh hồn yên nghỉ.
Anh Shelby...
Anh phải đến cửa hàng sơn ngay lập tức! Làm ơn!
Ồ, anh phải đi đây.
Không về muộn đâu.
Xin lỗi, các cô, cấm hút thuốc ở đây.
Rồi, cưng à, ta biết thế.
Được rồi. Anh ta tới muộn cả giờ. Mặc xác hắn.
Việc này ảnh hưởng trực tiếp đến Arthur,
nhưng anh ấy không ở đây, nên ta sẽ bỏ phiếu mà không có anh ấy.
Việc gì?
Công việc chính thức không nằm trong kế hoạch của cô, Ada.
Người báo tin nói rằng sáu năm trước,
Luca Changretta
từ New York đến Birmingham
là người giỏi nhất ở đám cưới của em họ.
Chúng tôi phát hiện ra họ dùng Reid và Dunn trên Broadgate
để chụp ảnh.
Thợ ảnh giữ âm bản. Tôi thuyết phục anh ta trao bản sao cho chúng ta.
Và phóng to cái này…
Đó là Luca Changretta.
Tôi đã thấy mặt hắn, nên tôi có thể nhận ra.
Một nửa số người trong bức ảnh là người nhà Changretta,
có nghĩa là, khả năng
chúng sẽ đến giết ta.
Ta cần đưa cả hai bức ảnh vào quán rượu và ra góc phố.
Rồi ta treo thưởng cho người báo tin.
Ta cũng định gửi bản sao của bức ảnh
cho ông Aberama Gold.
Ta bỏ qua ý tưởng đó đi. Arthur phải người bóp cò.
Truyền thống sẽ làm ra rối lên.
- Ta nên đợi Arthur - Arthur không ở đây, Ada.
Ta cần Luca Changretta chết. Thế thôi.
Bỏ qua chết chóc
là một phần quá trình hiện hiện đại hoá
mà tôi nghiên cứu trước đây...
Trước khi tôi bị xử tử.
- Mẹ không bị xử tử, Pol. - Con gọi mẹ là gì?
Được rồi. Bỏ phiếu đi.Tôi sẽ xử lý Arthur.
Tất cả những người ủng hộ việc đưa ảnh cho ông Gold,
giơ tay lên.
Vậy là xong.
- Mẹ... - Giờ lại "Mẹ" à?
Tôi ngửi thấy mùi nước hoa khi tôi vào đây.
Ừ, đó là mùi hoa.
- Phải, là nó. - Ai đến đây, Michael?
Sự thật là, Polly, người phụ nữ nuôi dạy cậu ấy đến đây.
Bà ấy hoàn toàn có quyền tới đây.
Bà ấy mang táo đến và bỏ đi.
Chúng ta đang bị đe dọa còn Arthur thì mất tích.
No comments yet. Be the first to leave one.