The first 200 lines.
Hãng phim TD sản xuất.
Mày sẽ phải trả món nợ ngay bây giờ.
Trúng rồi!
Xuống thấp nữa!
Đừng quá lo! Đã bắn trúng hắn.
Không ai có thể sống sót nổi...
Chưa nhìn thấy xác hắn nổi lên, tôi chưa yên tâm.
- Đồng chí Thiếu tá, tôi không thể đợi hơn được.
Thôi được, quay về căn cứ!
Lipatov! Nghe tôi nói đây, Lipatov!
Tập hợp tất cả anh em! Tôi sẽ về Trung tâm trước.
Hãy lái xe jeep của tôi. Các cậu có hai giờ.
Tôi hiểu, Oleg Ilich.
- Zubov, Thiếu tá ra lệnh tất cả quay về trung tâm.
Tất cả lên xe!
Chuyện gì xảy ra vậy?
Đến đó rồi sẽ biết. Theo tôi!
- Cậu là Trung úy Zubov? - Vâng.
Nếu vậy, chúng ta có vài chuyện để nói.
Nổ máy và đi nào!
Vladimir Yepifantsev Anastasia Vedenskaya
Pavel Klimov Sergei Veksler
Ivan Krasko Sergei Veksler
Đồng đạo diễn: Alexander Anshyutts
Quay phim chính: Victor Gonchar
Nhạc sĩ: Igor Babaev
KREMEN
Tập 3
Dường như còn sống...
Kẻ nào khiến cậu ra nông nỗi này?
- Gavrilov, rốt cuộc quỷ sứ lôi cậu đi đâu vậy?
Đi tóm một thằng khốn.
Sao, tóm được không?
- Gần được... - Gần được là sao?
Tôi bắn trúng, hắn rơi xuống sông.
Mau đem trà lại đây!
Tôi hơi ngạc nhiên, Ilich Oleg!
Tại sao tôi không hề biết chút gì về vụ này?
Thôi được, chuyện đó để sau.
Ta bàn việc chính!
Đã 3 ngày trôi qua, bọn tù sổng như chui xuống đất...
Sẽ tìm thấy! Chúng chẳng trốn đi đâu được!
Bọn chúng không có phương tiện đi lại.
Chúng bỏ lại xe khi chạy trốn
Hừ... phải lùng sục cả một vùng không phải nhỏ...
Đúng, phạm vi khá rộng...
Bọn chúng trốn thoát bằng cách nào?
- Chúng tấn công người áp tải khi chuyển trại.
Xảy ra đụng độ, chúng giết chết vài người.
Bọn tội phạm đó thuộc loại gì?
Loại bình thường.
Trộm, cắp, ăn cướp... toàn những kẻ tái phạm.
Quả thật, có 2 tên phạm tội giết người.
Chúng đã bị kết tội xử tử.
Mấy tên còn lại...
... cậu thừa biết... chẳng còn gì để mất.
Chúng đi đâu?
Trong khu vực của cậu, chúng có thể trốn ở đâu?
Tôi nghĩ, ta nên bắt đầu lùng sục từ chỗ này.
Từ nhà người gác rừng ở bên hồ.
Chắc không?
Chắc!
Cậu khẳng định?
Khẳng định!
Chào cô, Nastya.
Sao, giặt ư?
Giặt.
Thấy họ đồn... cô quay về sống với ông nội?
Quay về...
Này... cô không khỏe hả?
Khỏe.
Cô định quay về kiểu gì?
Ở hẳn lại đây... hay chỉ...
... về để giặt?
Cô sao vậy, không vui hả?
Bao giờ ông nội về?
Sắp về.
Nghe này, nói để cô biết...
... tôi nói thật... cô...
... từ thành phố quay về, cô trở nên thay đổi hẳn.
Còn anh thì không hề thay đổi!
Thôi được rồi...!
– Quẳng hết đi mà nghỉ ngơi! Cô cần được thư giãn!
Này, phơi đi... còn tôi thư giãn...
Đứng đó làm gì?... Phơi đi!
Cô... giận dữ chỉ vô ích thôi...
Tôi có ý tốt với cô mà.
Nghe này, ta đi dạo chút đi...
Anh đi một mình đi!
Thế nào? Có muốn phóng mô tô vào thành phố không?
Anh phóng một mình đi!
Chúng ta sẽ xem phim, đi chơi cùng nhau...
Tôi xem chán rồi...
Nghe này, tranh thủ ông nội đi vắng,
ta về nhà cô vui vẻ chút...
Anh muốn gì ở tôi, hả?
Cô làm sao ...
Anh muốn gì?
Tránh xa tao ra, đồ khốn!
Còn dám đến gần tao thêm lần nữa...
... tao sẽ giết mày!
Phì... đúng là đồ điên!
Cô mới kiếm được một mối hả?
Cặp với thằng cha cảnh sát chứ gì?
Cái gì?
Mày nói gì?
Tôi biết hết rồi...
Cô tưởng không ai biết ư?
Tự nhiên được vào làm ở quán cà phê.
Vì sao? Vì có công lao ư?
Tao không làm ở đó nữa!
Hiểu chưa, đồ chó đẻ?
Đồ chó cái... điên rồi hả?
Đồ bợ đít cảnh sát!
Saska!...
Sasha!... Lại đây!...
Chuyện gì vậy?
Lại giúp một tay!
Ông kiếm được gã này ở đâu thế?
Ở ven hồ...
Như trêu ngươi vậy, động cơ tự nhiên hỏng...
... buộc phải dùng mái chèo.
Nào, cậu ra đằng trước, nâng lên!
Ồ... toàn máu là máu...
Hừ, tôi không mù... Nastya đâu?
- Bác Vasilich, để tôi... tôi sẽ dắt ngựa lại...
Nhanh lên!
Cháu gái, mau chuẩn bị giường!
- Chuyện gì thế này? Anh ấy còn sống không?
Còn sống, còn sống...
Còn sống thật chứ?
- Còn sống... Nastya, nhanh lên cháu... Nastenka... giúp ông!
Nào, Sasha! Lại đây!
Bác Vasilich, phải gọi điện báo...
Nào, nâng lên, đưa vào nhà.
Nastya... phía sau bếp lò có hộp dụng cụ.
Phải gọi điện vào thành phố!
Ai mà biết hắn ta là ai? Có thể là tù sổng.
Tôi nghe radio thông báo, một toán tù vừa bỏ trốn trong vùng này.
Không được... nhất định phải báo cấp trên.
Bọn chúng cả tốp kia mà...
Có gì khác đâu?
Có thể bọn chúng cãi cọ, rồi tản ra. Ai mà biết được?
– Đưa giúp chai rượu! - Hả?
Sao đây?... Ta giúp hắn, chạy chữa cho hắn...
đến khi bình phục, thay vì cảm ơn,
hắn lại thọc dao vào hông ta...
- Nhìn xem, liệu có giống một kẻ chạy trốn?
Không lẽ bỏ mặc anh ta chết sao?
Đây... một vết thương, bị đạn bắn...
Tóm lại, bác nói gì thì nói, tôi sẽ đi gọi điện!
- Không cần gọi đi đâu hết! Không phải tù sổng.
Làm sao cô biết được?
Mang nước lại đây!
Chả hiểu gì hết... Cô biết hắn ta?
Việc gì đến anh chứ?
Không thấy anh ta đang mê man ư?
- Anh ta đang nguy ngập, còn đứng đó vặn vẹo.
Mau đi lấy nước đi!
Nastya... Nastya, cháu cắt chiếc áo ra.
- Đưa ông! Nào, cháu cắt đi, cắt đi... mạnh dạn lên!
Cậu bé, họ khiến cậu ra nông nỗi này ...
Nào, nhẹ tay thôi... nó đây rồi!
Xem nào, ồ... thế đấy!...
... thật từ từ... đây rồi... viên đạn...
Không giống đạn của ông... cỡ đạn...
Bác Vasilich... tôi ... nước đây...
Đặt xuống đi!
Tôi ra chăm ngựa ...
Được, đi đi...
... với cậu thế tốt hơn.
Cháu xâu chỉ đi!
Sát trùng kim bằng rượu.
Cháu sẽ khâu đấy...
Cháu không làm được...
Nhưng ông nhìn không rõ.
Cháu không biết cách...
Đơn giản lắm!
Như khâu quần ấy...! Khâu đi cháu!
Sao... rút cuộc cháu có chịu kể không?
Cháu biết kể gì bây giờ?
Do đâu cháu biết anh ta?
Anh ấy...
... chuyện ở đồn công an... là anh ấy...
Ồ... thì ra là vậy...!
Nghiêm trọng rồi!
Vậy... chính là họ...
Vâng...
... họ huy động toàn lực săn đuổi!
Sao cậu ấy lại dạt đến đây?
Chắc chắn Gavrilov đang truy lùng cậu ấy.
Yên nào... yên nào... yên nào...
Gì thế này?
Mọi việc ổn rồi...ổn rồi...ổn cả...
Tôi đang ở đâu?
– Nó đây... anh nhìn xem! Viên đạn của anh...
Cô là ai?
Thế đấy... anh quên em rồi sao?
Ồ... là cô hả?...
Em đây!...
No comments yet. Be the first to leave one.