The first 175 lines.
Cháu gái Nadia của ông là nạn nhân đầu tiên, đúng không?
Ông có manh mối gì về lí do cô ấy bị nhắm tới không?
Không có.
Ông nghĩ sao khi các nạn nhân đều là nhũng cô gái trẻ?
Có lẽ vì thủ phạm thích những cô gái trẻ chăng?
Nhưng thủ phạm gây án quá thường xuyên.
Cách bốn tháng lại bắt một người đi.
Đồng thời rất chú trọng đến thời tiết và thủ đoạn giết người.
Cô muốn nói điều gì?
Tôi muốn nói rằng có thể thủ phạm còn có mục đích khác ngoài kiếm ăn.
Chỉ vậy mà thôi.
Chúng ta tạm gác chuyện này lại.
Ông...
... có cho rằng thủ phạm là người trong làng không?
Tôi không cho là vậy.
Cũng như đứa trẻ sói sinh ra chỉ có thể là sói,
con cháu của người sói cũng chỉ có thể là người sói.
Đa số người lành đều sinh ra và lớn lên trong làng.
Nếu nói có đối tượng khả nghi
thì không ai ngoài những người từ nơi khác đến đây định cư.
Bác sĩ Heinemann,
kỹ sư Cnut
và họa sĩ Alma.
Tôi đã thăm dò ba người này.
Người sói là loài quái vật không thể xem xét theo lẽ thường.
Khi chúng hóa thành người, rất khó phân biệt được.
Nhưng người sói vẫn có một vài điểm khác với con người chúng ta.
Ví dụ như...
Độ nhạy của năm giác quan.
Đúng vậy.
Đặt hoa sơn bách hợp thơm ngát trước mũi họ,
hoặc gõ vào nồi ngay bên tai họ.
Người sói sẽ giật mình và lòi đuôi ra.
Nhưng biểu hiện của ba người đó hết súc bình thường.
Cho nên trong làng không có người sói.
Ông hiểu rất rõ đời sống của người sói.
Vũ khí ghê gớm nhất của người sói là máu của chúng.
Bằng cách kiểm soát huyết thống,
họ đã tiến hóa theo cách riêng.
Hai cá thể nào kết hợp lại
có thể khiến đứa con sinh ra mạnh mẽ hơn,
họ sẽ tìm mọi cách để tính toán
và giao phối để sinh ra con cái.
Nhờ sức mạnh có được từ phương pháp này,
ngay cả bạc và nước thánh cũng không có tác dụng gì với thế hệ người sói mới.
Nghĩa là họ đã cải thiện được giống nòi?
Làm thế nào đây, cô Shizuku?
Ông ấy nói bạc không có tác dụng với người sói kìa.
Thế là chúng ta hết cách đối phó rồi còn gì?
Cũng không phải là hết cách.
Có thể tấn công nhân lúc họ đang ở hình người.
Nhắm chuẩn và bắn vào miệng hoặc mắt của người sói.
Còn một cách nữa là dùng lửa thiêu.
Hay quá, thầy ơi! Xem ra vẫn có cách giết chết người sói.
Nhưng không bao lâu nữa, có lẽ cách đốt lửa cũng vô dụng.
Nếu như vua người sói ra đời,
không ai đoán trước được chuyện gì sẽ xảy ra.
Vua người sói?
Là truyền thuyết ấy mà.
Người sói đỉnh cao được sinh ra bằng cách thao túng huyết thống
được họ gọi là "vua người sói".
So với hết thảy người sói cho đến nay thì vua người sói
nhanh hơn, cứng rắn hơn, thông minh hơn và ghê gớm hơn.
Có thể nói đó giống như vị thần của người sói.
Ông vừa khẳng định rằng bạc không có tác dụng,
như thể ông từng gặp người sói không sợ bạc vậy.
Đúng là tôi đã từng gặp.
Vụ án tám năm về trước ư?
Đúng vậy. Hai mẹ con từ ngoài đến làng.
Mẹ con?
Một người phụ nữ và đứa con gái cô ta sinh ra.
Họ đã lừa được tất cả chúng tôi.
Trưởng thôn, Louise bị bắt đi làm ông đau buồn ư?
Louise là thần bảo hộ của làng,
cũng là trụ cột tinh thần của chúng tôi.
Nếu như cô bé chết,
sau này chúng tôi phải làm thế nào?
Louise.
Đúng rồi. Tám năm trước, làm thế nào các ông phát hiện ra người sói?
Tất cả là nhờ có Louise.
Cô bé đã lật tẩy lớp vỏ bọc của người sói.
Louise tuy không thích nói nhiều nhưng lại có khí chất rất riêng.
Ngay cả Louise cũng bị bắt cóc.
Cô bé là người hùng của làng cơ mà.
Vì tám năm trước, cô bé đã phát hiện được người sói?
Phải.
Trưởng thôn nói anh là người hiểu rõ chuyện đó nhất.
Không thể nói là hiểu tường tận, tôi chỉ là nạn nhân thôi.
Người phụ nữ đó đã lừa tôi.
Khoảng 13 năm về trước,
tôi tìm thấy một người phụ nữ nằm trong rừng rậm.
Cô ấy có mái tóc dài tuyệt đẹp.
Cơ thể rất yếu ớt và còn bị thương nặng.
Bụng hơi nhô lên.
Tôi hỏi cô ấy tên là gì, cô ấy nói mình là Rose.
Tôi hỏi cô ấy từ đâu tới, cô ấy chỉ nói "bỏ nhà đi".
Ngày ấy, dân làng bao dung với người ngoài hơn bây giờ.
Chúng tôi tưởng cô ấy là người hầu trong một biệt thự ở đâu đó,
bị đuổi đi vì nhập nhằng với chủ hoặc vì lý do nào khác.
Rose hồi phục rất tốt.
Nửa năm sau, cô ấy sinh được mọt bé gái.
Tên là Jette.
Giờ ngẫm lại, có rất nhiều điểm kỳ lạ.
Cô ấy rất ít khi ra ngoài.
Thỉnh thoảng tôi cũng bắt đầu nghe thấy tiếng hú trong rừng.
Lúc là con người, Rose là một phụ nữ rộng lượng và thông minh.
Anh đã phải lòng cô ấy ư?
Phải, coi như là vậy.
Nhưng may thay đã có người lật tẩy vỏ bọc của họ trước khi tôi phạm sai lầm.
Tám năm trước, một ngày trước lễ tế mùa xuân.
Rosey lao ngay tới bảo vệ con gái.
Chúng tôi vung gậy và dao làm vũ khí,
bao vây, đánh đập mẹ con họ.
Làm thế nào Louise phát hiện ra Jette là người sói?
Lúc cô bé hái hoa trong rừng,
Rose đã xuất hiện.
Cô ta nhận nhầm Louise là con gái mình.
Còn nói với Louise rằng:
"Khi ngửi thấy mùi hoa thơm nồng, con nhớ đừng thò tai ra."
Nghe vậy,
Louise thấy lạ bèn thử xem sao.
Hai mẹ con người sói đó đã chết thật chưa?
Tất nhiên là rồi.
Tôi phụ trách xác nhận dấu vết lửa thiêu vào ngày hôm sau.
Chính mắt tôi nhìn thấy bộ xương thú nhân khổng lồ và xương của động vật rất nhỏ.
Theo anh thì ai là thủ phạm trong vụ án xảy ra gần đây?
Nói người ngoài đáng nghi cũng không phải không có lý.
Nhưng tôi không phải thủ phạm.
Tôi cho rằng bác sĩ Heinemann cũng sẽ không làm vậy.
Vậy là...
Tạm thời đừng di chuyển nhé.
Đừng lo, tôi không di chuyển được.
Khoảng chừng năm năm trước,
Tôi tình cờ đến đây để vẽ thác nước, sau đó ở lại luôn.
Các cô thấy cảnh đó chưa? Đẹp ná thở. Tôi đã yêu nó từ cái nhìn đầu tiên.
Tôi có khen bức tranh của cô ở nhà Gustav.
Vẽ đẹp lắm.
Cảm ơn lời khen. Nhà tôi đời đời làm họa sĩ.
Tôi cũng từng theo học trường nghệ thuật.
Cô rất thích vẽ các bé gái à?
Đây là tranh vẽ những cô bé gặp nạn.
Bố mẹ chúng nhờ tôi vẽ những di ảnh này.
Nadia, Phine và Rita.
Theo cô thì ai là thủ phạm?
Tôi cho rằng thủ phạm không phải dân làng.
Có lẽ chỉ là một con sói hung dữ.
Thi thoảng tôi có thể thấy nó.
Thường vào sáng sớm hoặc ngay sau khi mặt trời lặn.
Nó sẽ bay nhanh vào khu rừng rậm đằng xa.
Đó là một con sói tuyệt đẹp với bộ lông vàng óng.
Vàng óng? Thật sự hiếm đấy.
Có khi là trùm của ngon núi này.
Cũng có thể là người sói sau khi biến hình.
Còn ai trong làng từng thấy con sói đó không?
Tôi nghĩ chắc là không.
Tôi sống ở xó làng mà.
Có vẻ như dân làng đang nghi ngờ cô là thủ phạm.
Ồ, đúng như dự đoán. Phen này đau đầu rồi đây.
Cô Aya nghĩ sao?
Cô cho rằng tôi là thủ phạm ư?
Hiện giờ vẫn chưa thể kết luận.
Nhưng tôi đã hiểu được hai việc.
Nhà cô không có ai là họa sĩ nhỉ?
Chuyện từng học trường nghệ thuật cũng là giả.
Tư thế cầm bút than của cô giống như cầm bút chì.
Những người từng học mỹ thuật
đều kẹp bút than giữa hai ngón tay.
Có lẽ cô tự học.
Thật ra tôi không có người thân.
Tôi bị bố mẹ vứt bỏ khi còn rất bé.
Tại thấy khó xử nên không kể ra.
Nhưng chuyện tôi thích vẽ là thật.
Cảm ơn, cô vẽ rất đẹp.
Đúng không, Tsugaru?
Nếu như thầy chết, tôi sẽ đặt bức tranh này lên bàn thờ.
No comments yet. Be the first to leave one.